Yên Vũ

Lượt đọc: 3288 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 61 Chương 62 Chương 62 Chương 63 Chương 63 Chương 64 Chương 64 Chương 65 Chương 65 Chương 66 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 69 Chương 70 Chương 70 Chương 71 Chương 71 Chương 72 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 93 Chương 94 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 120 Chương 121 Chương 121 Chương 122 Chương 122 Chương 123 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 128 Chương 129 Chương 129 Chương 130 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 132 Chương 133 Chương 133 Chương 134 Chương 134 Chương 135 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 138 Chương 139 Chương 139 Chương 140 Chương 140 Chương 141 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153
Tiến »
Chương 50
tuyên công tử tới

❊ ❊ ❊

“Ngươi, ra đây! Cách xa như thế làm cái gì? Sợ gia nhà ta ăn ngươi hả?” Thiếu niên nói xong thì che miệng cười, không bao lâu dường như nghĩ động tác này quá mức nữ tính nên để tay xuống. Chẳng qua là động tác này đã bị Yên Vũ nhìn ở trong mắt.

Giọng của thiếu niên này chưa thay, nhưng nhìn vẻ làm dáng này, dường như cũng là một thái giám.

Một đám thái giám trong cung chạy ra đến chơi kỹ viện, thật đúng là sự kiện mới mẻ.

“Hồi bẩm khách quan, Thanh Thanh có quy củ của mình, không tiện gặp khách, nguyện gảy một khúc cho khách quan, mong khách quan chớ trách.” Yên Vũ đứng dậy cúi người.

Thiếu niên kia còn muốn nói gì nữa nhưng bị người đội nón che giơ tay lên ngăn lại.

Yên Vũ liền gảy huyền cầm. Tiếng đàn du dương trầm bổng nổi lên.

Yên Vũ cố để ý nghe, tiếng thái giám dưới lầu nói chuyện tâng bốc với nhau liền vào lỗ tai nàng. “Cao tổng quản nghĩ sao mà đến chỗ như thế này?”

“Nghe nói hoa khôi Lâm An ở trong lầu này. Nói không chừng Cao tổng quản đang muốn tuyển mỹ nhân cho hoàng thượng đây.

“Tin tức của các ngươi không linh thông. Ta ngược lại nghe nói hoa khôi Lâm An thân với Tuyên công tử, Cao tổng quản và Tuyên công tử bất hoà…”

“Chớ nói lung tung!”

Mấy người khác lập tức ngắt lời người kia. Người kia tự tát mình một cái. Mấy người lập tức đổi đề tài khác.

Yên Vũ tấu xong một khúc, nâng mắt nhìn về phía ngoài bức rèm.

Thấp thoáng dưới lụa đen là Cao Khôn, thái giám bên cạnh hoàng đế?

Khi cha còn sống, Cao Khôn hầu hạ ngay bên người hoàng thượng khi đó còn chưa phải là tổng quản thái giám. Nghe nói khuôn mặt Cao Khôn vô cùng tuấn tú, cũng coi như là có tiếng nói ở trước mặt hoàng thượng. Không ngờ hôm nay đã là chức vụ tổng quản.

Yên Vũ nâng tay lên, rời khỏi ghế đàn.

Thấy Cao Khôn cũng đứng dậy, đi về phía gian bên trong.

“Khách quan! Xin khách quan dừng bước! Thanh Thanh chỉ đánh đàn, không tiếp khách!” Yên Vũ lập tức lên tiếng ngăn lại.

Thiếu niên cũng đã vén rèm cho Cao Khôn, cười nói với nàng: “Chuyện này không phải do ngươi làm chủ!”

Cao Khôn đội nón che tới gần nàng.

Yên Vũ giơ tay lên đè lại lụa mỏng trên mặt, gục đầu lui về phía sau.

“Ngươi đừng sợ, ta bảo đảm sẽ không phá huỷ danh tiếng thanh quan của ngươi.” Cao Khôn thấp giọng nói.

Tiếng của hắn rất khẽ, giọng lanh lảnh không còn rõ lắm, nghe vào ngược lại cũng không phải không xuôi tai.

“Nghe nói ngươi là hoa khôi Lâm An. Nếu ta đã tới thì cũng không thể một chuyến tay không, thấy dung mạo của hoa khôi cũng coi như chuyến đi này không tệ.” Cao Khôn thấp giọng nói, liền giơ tay đến kéo lụa che mặt của Yên Vũ.

Yên Vũ lập tức né, nhưng phát hiện tốc độ của Cao Khôn cực nhanh.

Nàng nhanh chóng né sang một bên, tay hắn lại lập tức đuổi theo. Hơn nữa, một tay đã nắm lấy bả vai nàng.

“Tuyên công tử tới!” Yên Vũ cản tay hắn lại, bỗng nhiên nói lên.

“Ồ?” Cao Khôn hiển nhiên vô cùng có hứng thú đối với Tuyên Thiệu, nghe vậy thì thu tay lại, đưa mắt ra hiệu về phía thiếu niên kia.

Yên Vũ thở ra một hơi.

Thiếu niên nhanh chóng đi rồi quay lại, kề tai Cao Khôn khẽ nói: “Thật là Tuyên công tử tới, đang ở dưới lầu, nghe nói cũng gọi Mục Thanh Thanh tiếp khách.”

Vừa dứt lời liền nghe thấy tiếng gõ cửa của má Từ ở bên ngoài phòng bao.

Thiếu niên đi mở cửa.

Mặt má Từ đầy mồ hôi, đứng ở cửa ngượng ngùng cười nói: “Công tử, ngài xem, ta đã nói là Thanh Thanh tiểu thư tối nay có khách rồi!”

“Ai cho phép ngươi để Thanh Thanh tiếp khách khác?” Tuyên Thiệu lạnh lùng nói, ánh mắt đã quét về phía bên trong phòng bao.

Thiếu niên mở cửa không tự chủ được lui về sau một bước, hơi sợ sệt nhìn về phía Cao Khôn đội nón che.

Cao Khôn đi ra bên ngoài bức rèm, thiếu niên lập tức tiến lên đỡ hắn. Nhưng càng giống hơn là muốn tìm được chỗ dựa vào từ hắn.

Yên Vũ nghe được tiếng trống ngực cực nhanh của thiếu niên kia, nhịp tim của Cao Khôn đến nay đều rất ổn định.

“Dù thế nào thì cũng phải có thứ tự đến trước đến sau chứ?” Cao Khôn hết sức đè thấp giọng nói phát ra từ dưới chiếc nón che.

Tuyên Thiệu cười giễu. “Ta ở đây, không nói tới điều ấy. Tú bà nghe đây, kể từ hôm nay nếu để ta lại nghe thấy Mục Thanh Thanh tiếp đãi khách khác thì ta sẽ phá huỷ Xuân Hoa lâu này của ngươi.”

Sắc mặt của thiếu niên hết sức khó coi, nhưng mím chặt môi không dám nói lời nào.

Vẻ mặt của Cao Khôn ẩn dưới mũ che mang theo ý cười. “Thôi vậy, thôi vậy, chúng ta đi thôi.”

Rõ ràng là quen biết Tuyên Thiệu, nhưng Cao Khôn lại giả vờ như không quen. Có lẽ là không muốn xung đột chính diện với Tuyên Thiệu nên nghe vậy thì trở bước đi ra khỏi phòng bao. Quay đầu lại thấy Tuyên Thiệu đã cất bước đi vào phòng bao, rồi nhấc chân xuống lầu.

“Tổng quản đại nhân, tại sao cứ đi như vậy?”

Yên Vũ nghe được thiếu niên kia ở bên cạnh Cao Khôn thấp giọng hỏi.

Cao Khôn cười khẽ một tiếng. “Ta muốn biết đã biết được rồi, tiếp tục ở lại đây làm cái gì? Ngươi cho là chúng ta thật sự đến kỹ viện chơi?”

“Nhưng dung mạo của hoa khôi chúng ta còn chưa nhìn thấy được mà?”

“Không quan trọng, đã là hoa khôi Lâm An thì không lẫn đi đâu được…”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 24 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 61 Chương 62 Chương 62 Chương 63 Chương 63 Chương 64 Chương 64 Chương 65 Chương 65 Chương 66 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 69 Chương 70 Chương 70 Chương 71 Chương 71 Chương 72 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 93 Chương 94 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 120 Chương 121 Chương 121 Chương 122 Chương 122 Chương 123 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 128 Chương 129 Chương 129 Chương 130 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 132 Chương 133 Chương 133 Chương 134 Chương 134 Chương 135 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 138 Chương 139 Chương 139 Chương 140 Chương 140 Chương 141 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của mặc hàm nguyên bảo