Yên Vũ

Lượt đọc: 3125 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 61 Chương 62 Chương 62 Chương 63 Chương 63 Chương 64 Chương 64 Chương 65 Chương 65 Chương 66 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 69 Chương 70 Chương 70 Chương 71 Chương 71 Chương 72 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 93 Chương 94 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 120 Chương 121 Chương 121 Chương 122 Chương 122 Chương 123 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 128 Chương 129 Chương 129 Chương 130 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 132 Chương 133 Chương 133 Chương 134 Chương 134 Chương 135 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 138 Chương 139 Chương 139 Chương 140 Chương 140 Chương 141 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153
Tiến »
Chương 4
án mạng

❊ ❊ ❊

Trong đầu Yên Vũ đang chuyển động rất nhanh, thấy Mục Thanh Thanh đẩy nàng về phía Tuyên Thiệu liền rời đi – đang dẫn theo bà chủ đi tới. “Vị công tử này, nha đầu kia không phải là hoa nương phục vụ ở phòng khách, ngài không thể mang nàng đi!” Má Từ tiến lên ngăn Tuyên Thiệu lại.

Tuyên Thiệu lạnh lùng nhìn bà ta. “Hử? Nơi này còn có người mà ta không thể mang đi?”

Giọng điệu vô cùng ngạo mạn.

Ngay cả Mục Thanh Thanh cũng không dám liếc mắt nhìn hắn một cái.

Má Từ vội vàng giải thích: “Nha đầu kia là tỳ nữ chuyên môn hầu hạ Thanh Thanh cô nương, không phải là hoa nương của Xuân Hoa lâu, ngài mang nàng đi như vậy…”

“Mắt chó của ngươi mù à! Hoàng thành ti dẫn người đi, khi nào còn phải qua sự đồng ý của người khác?” Vương đại nhân xông ra từ sau lưng Tuyên Thiệu. Vừa nghe đến ba chữ Hoàng thành ti, mặt bà chủ lập tức như màu đất, run rẩy vọt sang một bên, trong mắt mang theo hoảng sợ cùng bất đắc dĩ, vô cùng lo lắng nhìn về phía Yên Vũ.

Tuyên Thiệu cũng không để ý tới Vương đại nhân, nắm lấy Yên Vũ, bước đi.

Hai người ra khỏi cửa của Xuân Hoa lâu, lổ tai nhạy bén của Yên Vũ còn nghe được bà chủ – má Từ – oán trách: “Sao ngươi mang nàng ta ra đây? Không phải đã nói ngươi ở ngoài sáng, nàng ta ở trong tối, không thể để cho nàng ra gặp người sao?”

Tiếp theo là giọng nói thờ ơ của Mục Thanh Thanh: “Má đang lo lắng cái gì? Đừng nghe bọn họ dùng Hoàng thành ti doạ người. Tất nhiên là Tuyên công tử kia vừa ý Yên Vũ cho nên mới mang Yên Vũ đi. Ta nói, Yên Vũ có thể ra gặp người cũng tốt. Bề ngoài trắng trẻo đẹp như vậy, cả ngày núp ở sau lưng ta làm gì? Còn thường xuyên đóng giả ta đánh đàn, có mệt hay không hả? Ta nói, bọn ta là một tổ hợp, nàng ấy đánh đàn, ta ca hát, tất nhiên có thể khiến cho buôn bán của Xuân Hoa lâu càng thêm náo nhiệt. Đầu óc của người cổ đại mấy người không nhạy bén chút nào…”

Yên Vũ bị nhét vào xe ngựa. Xe ngựa càng lúc càng xa, âm thanh của Xuân Hoa lâu xa đến nỗi không thể nghe được. Tuyên Thiệu dựa vào ghế dựa rộng rãi bằng da cáo, thờ ơ nhìn nàng ngã ngồi trên ghế bên trong xe, bưng chung trà nhỏ tinh xảo bằng ngà voi lên. “Nói đi, trong Xuân Hoa lâu còn có đồng bọn của ngươi?”

Yên Vũ xoay người ngồi ngay trên ghế, đưa tay lấy cái vòng trên cổ tay xuống. Nàng không biết rốt cuộc vì sao Tuyên Thiệu hoài nghi nàng, chỉ biết có lẽ có quan hệ với vòng tay này. Trước mắt, để biết rõ chuyện gì xảy ra với vòng tay này thì phải có kế hoạch.

Nhưng chiếc vòng trơn tru tinh xảo, ngoại trừ trên mặt chiếc vòng có hoa văn phức tạp thì cũng không có chỗ nào khác thường.

Yên Vũ nhìn không ra vòng tay này có cái gì bất thường, hai tay đưa chiếc vòng cho Tuyên Thiệu. “Công tử là bởi vì chiếc vòng này mà hoài nghi tiểu nữ?”

Tuyên Thiệu nhấp một ngụm trà, thấy nàng cau mày, vẻ mặt nghiêm túc, liền lên tiếng nhắc nhở: “Người làm chủ vừa rồi ở Xuân Hoa lâu là Vương đại nhân, hôm qua trong nhà xuất hiện một xác nữ, xác nữ bị quăng vào giếng chết, đã bị ngâm nước hoàn toàn không nhận ra, trên cổ tay đeo chiếc vòng bằng vàng giống của ngươi như đúc.”

Trong lòng Yên Vũ cả kinh, chưa từng nghĩ đến chỉ một chiếc vòng này mà khiến nàng cùng một vụ án mạng dính dáng với nhau.

“Nếu ta nói chiếc vòng vàng này là do người khác tặng thì công tử sẽ tin chứ?” Yên Vũ bình tĩnh trong lòng, trầm giọng nói.

Tuyên Thiệu nghe vậy, liếc nàng một cái, hừ nhẹ một tiếng. “Ngược lại cũng không phải là không có khả năng. Nhưng ngươi cố ý tiếp cận ta chắc chắn là có mưu đồ.”

Tuyên Thiệu tuy chỉ thản nhiên liếc nhìn nàng một cái liền dời ánh mắt đi, nhưng nàng cảm thấy ánh mắt hắn sắc bén, bản thân mình thoáng như bị hắn nhìn thấu.

Thầm thở ra một hơi, ngượng ngập nói: “Công tử, ta quả thật không có cố ý tiếp cận công tử… Đại danh của Tuyên công tử ở thành Lâm An này không ai là không biết? Muốn tiếp cận công tử làm sao chỉ có một mình ta?”

Yên Vũ nói xong, một đôi tay mềm óng ánh như bạch ngọc vịn vào đầu gối Tuyên Thiệu

Giương mắt ngưỡng mộ ngoan ngoãn nhìn Tuyên Thiệu.

Tuyên Thiệu lạnh lùng nhìn nàng.

Nhưng Yên Vũ ngập ngừng dừng lại, không biết bước tiếp theo nên như thế nào. Mặc dù nàng ở thanh lâu, nhưng nàng chỉ phụ trách hầu hạ Mục Thanh Thanh, phụ trách ngầm đánh đàn phối hợp với Mục Thanh Thanh.

Mục Thanh Thanh là thanh quan* của Xuân Hoa lâu, chỉ bán nghệ không bán thân.

(*thanh quan: người làm thuê trong sạch)

Về phần phục vụ nam nhân, Mục Thanh Thanh chưa hề làm qua, nàng càng chưa hề làm qua.

Tuyên Thiệu cười nhạo một tiếng, nhấc chân đá văng nàng ra. “Chỉ chút bản lĩnh đó mà muốn quyến rũ ta?”

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 24 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 61 Chương 62 Chương 62 Chương 63 Chương 63 Chương 64 Chương 64 Chương 65 Chương 65 Chương 66 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 69 Chương 70 Chương 70 Chương 71 Chương 71 Chương 72 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 93 Chương 94 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 120 Chương 121 Chương 121 Chương 122 Chương 122 Chương 123 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 128 Chương 129 Chương 129 Chương 130 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 132 Chương 133 Chương 133 Chương 134 Chương 134 Chương 135 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 138 Chương 139 Chương 139 Chương 140 Chương 140 Chương 141 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của mặc hàm nguyên bảo