Yên Vũ

Lượt đọc: 3189 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 61 Chương 62 Chương 62 Chương 63 Chương 63 Chương 64 Chương 64 Chương 65 Chương 65 Chương 66 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 69 Chương 70 Chương 70 Chương 71 Chương 71 Chương 72 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 93 Chương 94 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 120 Chương 121 Chương 121 Chương 122 Chương 122 Chương 123 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 128 Chương 129 Chương 129 Chương 130 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 132 Chương 133 Chương 133 Chương 134 Chương 134 Chương 135 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 138 Chương 139 Chương 139 Chương 140 Chương 140 Chương 141 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153
Tiến »
Chương 27
gần đây ngươi cẩn thận

❊ ❊ ❊

Ba người trong đình nghỉ mát đều sửng sốt. Hướng người nọ tới chính là về phía lưng của Yên Vũ. Yên Vũ đứng dậy quay lại, nhìn thấy đúng là người trung niên đi theo mình ở bên ngoài Ngũ Phương Trai ngày ấy. Biết là Tuyên Thiệu tìm nàng, liền cúi chào người nọ.

“Má Từ, tiểu thư từ từ dùng, nô tỳ đi trước.” Yên Vũ khẽ nói với hai người.

Ra khỏi cửa hông của hậu viện Xuân Hoa lâu, chiếc xe ngựa rộng rãi thoải mái kia của Tuyên Thiệu đang đứng ở bên ngoài.

Yên Vũ hít một hơi thật sâu, leo lên xe ngựa.

Bên trong xe thoang thoảng mùi hoa lan, khiến cho tinh thần căng thẳng của nàng hơi thả lỏng. Nàng nhịn không được ngửi ngửi, có lẽ hương này có dùng an thần. Nàng mặc dù đêm qua không ngừng bôn ba, lại bị doạ sợ, rồi ngồi tù, mãi cho đến bây giờ cũng chưa có thời gian nghỉ ngơi một chút. Nhưng ngửi hương này lại dường như thoải mái rất nhiều.

Tuyên Thiệu đang nửa nằm giữa ghế dựa rộng rãi thoải mái được trải da cáo đen, mắt híp lại, biếng nhác nhìn nàng. Xe ngựa bắt đầu di chuyển, lò hương chạm rỗng tơ vàng để ở góc thùng xe bị chấn động xuất ra càng nhiều hương, mùi hoa lan lượn lờ tản ra trong xe.

Yên Vũ mệt mỏi, cảm thấy hơi buồn ngủ. Nhưng vì ngại Tuyên Thiệu ở bên cạnh nên nàng không dám thật sự nhắm mắt lại.

Lén véo mình một cái, tỉnh thần lại. “Chẳng biết vụ án của Tiểu Hồng kết thúc chưa?”

Yên Vũ thử hỏi.

Tuyên Thiệu nhắm mắt lại, ừ một tiếng.

“Vụ án tối hôm qua, trong lòng công tử có ý nghĩ gì? Thủ phạm kia còn sẽ không còn trở ra hành hung nữa chứ?” Yên Vũ lại hỏi.

Một trận lặng im trong thùng xe. Yên Vũ nghĩ rằng Tuyên Thiệu đã ngủ rồi.

Lại đột nhiên hìn thấy hắn mở to mắt nhìn mình. “Ngươi đoán xem đây là đâu?”

Yên Vũ sửng sốt, lắng tai nghe. Bên ngoài có tiếng bước chân vội vã của người đi đường đi qua, loáng thoáng còn có tiếng rao hàng, có tiếng con nít chơi đùa, còn có tiếng nước.

“Cầu Thiên Thuỷ” Yên Vũ nói.

Tuyên Thiệu cầm chén trà, còn chưa đưa đến bên miệng đã nghe được đáp án của Yên Vũ, dường như không ngờ rằng nàng đoán được nhanh như vậy.

“Tuyên Hoà?” Tuyên Thiệu gọi một tiếng.

Tuyên Hoà bên ngoài xe lập tức đáp: “Bẩm công tử, đúng là cầu Thiên Thuỷ.”

Xe ngựa cũng không có dừng lại, tiếp tục lăn đều tiến về phía trước.

Tuyên Thiệu nhìn nàng một cái. “Bản lĩnh không tồi. Nói một chút đi, tối hôm qua sau khi ngươi trở về, Xuân Hoa lâu đã xảy ra gì, ngươi lại nghe được những điều gì.”

Yên Vũ cẩn thận nhớ lại, tỉ mỉ nói.

Tuyên Thiệu lại cầm chén trà, nửa nằm về trong ghế dựa rộng rãi thoải mái của hắn.

Yên Vũ vẫn ngồi quỳ trên đệm mềm mại. Cơm trưa hơi mặn, trước mặt được bày ra một bộ đồ trà men sứ xanh vân hoa mai tinh xảo, mùi trà lượn lờ, nàng không khống chế được thôi thúc muốn tự mình nâng tay rót chén trà đến uống.

Tuyên Thiệu ném chén trà của mình trở lại trên bàn trà. Nước trà trong suốt càng lắc lư trước mắt nàng.

Yên Vũ rũ mắt xuống.

Lại chợt nghe tiếng của Tuyên Thiệu trên đỉnh đầu. “Gần đây ngươi cẩn thận một chút. Trước khi tên tội phạm kia bị bắt, chỉ sợ còn có thể xuống tay với người khác.”

Yên Vũ sửng sốt, ngẩng đầu nhìn về phía Tuyên Thiệu.

Đang muốn mở miệng hỏi hắn, lại nghe được Tuyên Hoà bên ngoài xe nói: “Công tử, tới rồi.”

“Đi xuống.” Môi đỏ thắm của Tuyên Thiệu hé mở, nói với Yên Vũ.

Yên Vũ vội vàng xuống xe. Vì vừa rồi quá mức chuyên chú nên không có để ý đến động tĩnh bên ngoài xe, lúc này xe ngựa đã dừng lại ở cửa hông bên ngoài Xuân Hoa lâu.

Xa phu chờ ở một bên trèo lên xe, giơ roi điều khiển xe ngựa đi.

Yên Vũ cau mày lại. Câu cuối cùng của Tuyên Thiệu kêu nàng cẩn thận một chút là ý gì?

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 24 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 61 Chương 62 Chương 62 Chương 63 Chương 63 Chương 64 Chương 64 Chương 65 Chương 65 Chương 66 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 69 Chương 70 Chương 70 Chương 71 Chương 71 Chương 72 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 93 Chương 94 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 120 Chương 121 Chương 121 Chương 122 Chương 122 Chương 123 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 128 Chương 129 Chương 129 Chương 130 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 132 Chương 133 Chương 133 Chương 134 Chương 134 Chương 135 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 138 Chương 139 Chương 139 Chương 140 Chương 140 Chương 141 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của mặc hàm nguyên bảo