Yên Vũ

Lượt đọc: 3110 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 61 Chương 62 Chương 62 Chương 63 Chương 63 Chương 64 Chương 64 Chương 65 Chương 65 Chương 66 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 69 Chương 70 Chương 70 Chương 71 Chương 71 Chương 72 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 93 Chương 94 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 120 Chương 121 Chương 121 Chương 122 Chương 122 Chương 123 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 128 Chương 129 Chương 129 Chương 130 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 132 Chương 133 Chương 133 Chương 134 Chương 134 Chương 135 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 138 Chương 139 Chương 139 Chương 140 Chương 140 Chương 141 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153
Tiến »
Chương 26
công tử nhà ta cho mời

❊ ❊ ❊

“Má, Linh Lan có kết oán với người nào không?” Yên Vũ quay đầu sang hỏi má Từ ngồi ở bên cạnh.

Má Từ lắc đầu.

“Muội không phải là bộ đầu, cũng không phải là quan gia của Hoàng thành ti, muội lo chuyện này nhiều làm gì? Ta đói bụng rồi, muội tìm chút đồ ăn đến đây cho ta đi?” Mục Thanh Thanh níu lấy cánh tay Yên Vũ, nói.

Yên Vũ bất đắc dĩ nhìn nàng ta một cái, đứng dậy đi về phía nhà bếp.

Thấy bóng dáng xanh nhạt của Yên Vũ dần dần đi xa, má Từ khe khẽ thở dài.

“Chỉ sợ Xuân Hoa lâu muốn cũng hoàn toàn không gượng dậy nổi…”

Tới sau bếp, nhìn thấy một mảnh bếp nồi lạnh tanh.

“Mọi người đi đâu rồi vậy?” Yên Vũ đứng ở cửa nhà bếp hô một tiếng.

Nhìn thấy phía sau nhà chợt loé bóng người, không ai đáp lại tiếng của nàng.

Yên Vũ nhấc chân đuổi theo. Nàng rõ ràng nghe thấy có tiếng vài người tụ tập ở sau nhà.

Đi tới sau nhà quả nhiên thấy mấy bà già đang ôm tay, chen chúc ở chân tường.

“Các người đều ở chỗ này làm cái gì? Đã trưa rồi, còn không mau chuẩn bị cơm nước?” Yên Vũ hỏi.

Sắc mặt mấy bà già lại rất khó coi.

“Cô nương, chúng tôi là tôi tớ làm việc nặng của Xuân Hoa lâu. Ngày thường hoa nương của lâu được lợi, chúng tôi không có ghen tị. Bây giờ gặp tai họa thì cũng đâu thể bắt chúng ta phải chịu theo. Chuyện tối hôm qua không có một chút quan hệ nào với chúng tôi. Bây giờ đã theo ngồi tù một chuyến, thật vất vả mới được thả ra, cũng nên để cho chúng tôi tới từ đâu thì quay về chỗ nấy chứ?” Một bà già trong đó bị người hai bên xô đẩy, dẫn đầu nói. Yên Vũ lạnh lùng cười. “Câu này ngài không nên nói với tôi. Thứ nhất, không phải tôi bắt ngài đi. Thứ hai, không phải tôi thả ngài về. Hơn nữa bây giờ tôi cũng đâu có cột lại không cho ngài đi. Chân mọc ở trên người ngài, ngài muốn đi thì cứ việc!”

Bà già nọ liếc nhìn Yên Vũ một cái. “Lời này của cô nương là thật sao?”

Yên Vũ cười. “Dĩ nhiên là thật! Ngài xem thân hình của tôi đây, ngài muốn đi tôi cản được sao?”

Chỉ thấy đứng tại chỗ, không có bộ dáng sốt ruột ngăn cản mấy người đó.

Mấy bà già nọ liếc nhau, đi về phía cửa hông.

Yên Vũ đúng là nghe được sau khi đám người Lộ Phi Nam rời đi, đặc biệt để lại người trông coi các cửa ra vào của Xuân Hoa lâu.

Yên Vũ vô cùng kiên nhẫn chờ tại chỗ, quả nhiên không bao lâu liền thấy mấy bà già đó mặt mày ủ dột chậm rãi trở về.

Yên Vũ nói: “Nếu các vị đã trở lại, vẫn nên nhanh chóng chuẩn bị cơm nước đi. Nhất thời không ai có thể ra được, dù sao không thể khiến cho mọi người đói chết ở Xuân Hoa lâu phải không?”

Mấy bà già đó suy nghĩ thấy đúng, liền không tình nguyện vào nhà bếp, bắt đầu bận rộn.

Yên Vũ đi vào đình nghỉ mát. Mục Thanh Thanh đã ghé vào trên bàn đá sắp ngủ.

Ngửi thấy mùi đồ ăn, lúc này mới mở mắt ra, lau lau nước miếng, dụi dụi mắt. “Yên Vũ tốt của ta, cuối cùng muội đã trở lại. Nếu muội không trở lại, ta thật sự sẽ đói chết ở chỗ này.”

Má Từ cũng nhìn thấy hộp đồ ăn, hơi sững sờ.

Yên Vũ mở hộp đồ ăn ra, bưng sang bàn.

Má Từ nhìn đồ ăn còn nóng hổi, sâu kín thở dài: “Bọn họ vẫn còn bằng lòng ở lại nấu cơm?”

Yên Vũ gật đầu. “Má đừng nghĩ nhiều, mau ăn chút cơm đi.”

Yên Vũ cũng ngồi xuống ăn vài miếng. Mục Thanh Thanh cũng không nói gì, lôi kéo nàng cùng ăn cơm.

Nàng ngoài mặt là tỳ nữ của Mục Thanh Thanh, nhưng trên thực tế thì càng như là tỷ muội.

Mới vừa nhét chút gì đó vào bụng, Yên Vũ liền nghe thấy có tiếng bước chân người tới gần.

Không phải là tiếng bước chân của phụ nữ, nhịp bước vững vàng, tốc độ nhanh. Người tới hít thở đều đều, chắc chắn là người đã từng luyện võ, vả lại là một người đàn ông.

Yên Vũ buông đũa xuống, chú ý lắng nghe.

Chẳng mấy chốc người nọ liền đi đến bên ngoài đình nghỉ mát.

“Yên Vũ cô nương, công tử nhà ta cho mời.”

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 24 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 61 Chương 62 Chương 62 Chương 63 Chương 63 Chương 64 Chương 64 Chương 65 Chương 65 Chương 66 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 69 Chương 70 Chương 70 Chương 71 Chương 71 Chương 72 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 93 Chương 94 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 120 Chương 121 Chương 121 Chương 122 Chương 122 Chương 123 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 128 Chương 129 Chương 129 Chương 130 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 132 Chương 133 Chương 133 Chương 134 Chương 134 Chương 135 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 138 Chương 139 Chương 139 Chương 140 Chương 140 Chương 141 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của mặc hàm nguyên bảo