Yên Vũ

Lượt đọc: 3135 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 61 Chương 62 Chương 62 Chương 63 Chương 63 Chương 64 Chương 64 Chương 65 Chương 65 Chương 66 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 69 Chương 70 Chương 70 Chương 71 Chương 71 Chương 72 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 93 Chương 94 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 120 Chương 121 Chương 121 Chương 122 Chương 122 Chương 123 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 128 Chương 129 Chương 129 Chương 130 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 132 Chương 133 Chương 133 Chương 134 Chương 134 Chương 135 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 138 Chương 139 Chương 139 Chương 140 Chương 140 Chương 141 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153
Tiến »
Chương 2
lộ ra sơ hở

❊ ❊ ❊

Việc này đối với Yên Vũ mà nói cũng không là quan trọng nhất, mà quan trọng nhất là hắn có phụ thân làm Tổng chỉ huy sứ Hoàng thành ti!

Hoàng thành ti là nơi gì? Chính là nơi chưởng quản xuất nhập của cung thành, đóng mở cửa cung, quan sát động tĩnh của thần dân, báo cáo trực tiếp mọi việc của địa phương với hoàng đế. Nói trắng ra, Hoàng thành ti là con mắt của hoàng đế được thiết lập ở trong ngoài hoàng cung, thậm chí cả nước. Lớn thì tới chuyện quan viên lên chức, nhỏ thì tới gà gáy trộm chó, không có chuỵên gì mà Hoàng thành ti không quản được.

Hoàng thành ti vừa chịu trách nhiệm an nguy của hoàng đế, an toàn của hoàng cung, vừa giám thị quần thần thiên hạ.

Sự tồn tại của Hoàng thành ti rất thần bí, nhưng là sự tồn tại bá đạo nhất của thiên triều.

Hoàng thành ti có hồ sơ tình báo tường tận nhất của thiên triều, có kỷ sự* đầy đủ nhất thiên hạ. Thảm án Diệp gia tám năm trước nhất định có ghi lại trong hồ sơ của Hoàng thành ti. Cho dù một trận lửa lớn kia tiêu huỷ tất cả dấu vết, cũng nhất định không che dấu được chân tướng năm đó.

(*kỷ sự: ghi chép lại sự thật)

Chỉ cần có thể tiếp cận hồ sơ của Hoàng thành ti thì nhất định có thể vạch trần chân tướng cả nhà Diệp gia bị giết hại vào tám năm trước.

Tiếp cận hồ sơ cơ mật của Hoàng thành ti cũng không dễ dàng, nhưng nếu có thể tiếp cận với công tử Tuyên Thiệu của Hoàng thành ti Tổng chỉ huy sứ.

Tất cả dường như không thể không được!

Trong lòng Yên Vũ nhanh chóng quay trở lại. Tuyên Thiệu hầu như chưa từng đến nơi phong nguyệt như thế này. Ít ra nàng ở Xuân Hoa lâu đã tám năm cũng là lần đầu tiên gặp hắn.

Dùng cách gì để có thể tiếp cận Tuyên Thiệu đây?

Nàng nhíu mày suy nghĩ sâu xa. Tiếng đàn đã gần đến phần kết thúc. Không biết âm tiết đàn sai vừa rồi kia rốt cuộc có bị Tuyên Thiệu phát giác hay không?

Sắc mặt Yên Vũ ngưng tụ, trước khi chấm dứt thì cố tình đàn một âm tiết không rõ ràng.

Nếu Tuyên Thiệu đủ tỉ mỉ thì có lẽ sẽ phát giác hoa khôi trong phòng không phải là người đánh đàn. Như vậy, bản thân sẽ có cơ hội tiếp cận với hắn.

Một khúc tấu xong, hoa khôi vẫn chưa phát hiện tiếng đàn có lỗi, uyển chuyển đứng dậy, hành lễ với mọi người.

Tuyên công tử nhìn đàn cổ trước người hoa khôi, hơi đăm chiêu.

“Mục Thanh Thanh tiểu thư không hổ là hoa khôi thành Lâm An chúng ta nha! Con người bộ dạng xinh đẹp là không cần phải nói, tiếng đàn giọng hát này cũng êm tai như vậy, thật sự là hiếm có! Hôm nay có thể mời ra Mục Thanh Thanh tiểu thư thật đúng là phúc của Tuyên công tử!” Người họ Vương chẳng hề thông minh vỗ mông ngựa Tuyên công tử.

Tuyên công tử đứng dậy, chậm rãi thong thả bước đi trong gian phòng.

Rồi trở ra hành lang của nhã gian, đi một vòng.

Tất cả mọi người khó hiểu nhìn Tuyên công tử.

Tuyên công tử lại nhìn về phía hoa khôi Mục Thanh Thanh.

Hai tay Mục Thanh Thanh nắm chặt lại, trong lòng bàn tay hơi hơi có mồ hôi, sắc mặt có chút mất tự nhiên.

Yên Vũ núp ở trong phòng ngầm cũng khẩn trương đứng lên. Có phải vị Tuyên công tử này đã phát hiện rồi hay không?

Nàng nghe thấy bước chân của Tuyên công tử đang tới gần bức tường gỗ sau lưng mình, nhịp tim bỗng nhiên tăng nhanh.

“Tuyên công tử!” Mục Thanh Thanh lách mình che ở trước mặt Tuyên Thiệu. “Từ khi Tuyên công tử vào cho tới nay còn chưa có uống rượu, không bằng Thanh Thanh kính Tuyên công tử một chén rượu nhé? Không biết Tuyên công tử có nể mặt không?”

Tuyên Thiệu nhướn khoé mắt nhìn Mục Thanh, bất thình lình kề tai nàng ta, nói: “Trong nhã gian là mười sáu bước, bên ngoài nhã gian là mười tám bước, chứng minh…nơi đây có phòng ngầm. Ta có thể không vạch trần ‘Song Hoàng’* của Mục cô nương, nhưng có phải Mục cô nương cũng nên kêu người núp trong phòng ngầm kia ra gặp hay không?”

(*Song Hoàng: nhiếp chính sau rèm, điều khiển từ xa)

Mọi người trong nhã gian chỉ thấy Tuyên Thiệu tới gần Mục Thanh, người có tên đứng đầu bảng Lâm An, nhưng không biết hắn thầm thì nói cái gì.

Yên Vũ với thính giác khác người thường ở trong phòng ngầm lại nghe được vô cùng rõ ràng. Tim nàng đập bang bang, thấy biện pháp của mình quả nhiên dẫn tới chú ý của Tuyên Thiệu, không khỏi thầm vui mừng. Chỉ đợi tiểu thư đồng ý, nàng liền có thể mượn cơ hội này tiếp cận Tuyên Thiệu!

Mục Thanh Thanh thấy hắn nhìn thấu, cũng không lộ vẻ xấu hổ, ngược lại thấy hắn cố ý giấu cho mình, không làm cho nàng ta mất thể diện trước mặt mọi người, lập tức trong lòng thả lỏng.

Gật đầu, thấp giọng nói: “Lý ra nên như vậy, công tử đợi một chút.”

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 24 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 61 Chương 62 Chương 62 Chương 63 Chương 63 Chương 64 Chương 64 Chương 65 Chương 65 Chương 66 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 69 Chương 70 Chương 70 Chương 71 Chương 71 Chương 72 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 93 Chương 94 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 120 Chương 121 Chương 121 Chương 122 Chương 122 Chương 123 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 128 Chương 129 Chương 129 Chương 130 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 132 Chương 133 Chương 133 Chương 134 Chương 134 Chương 135 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 138 Chương 139 Chương 139 Chương 140 Chương 140 Chương 141 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của mặc hàm nguyên bảo