Yên Vũ

Lượt đọc: 3279 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 61 Chương 62 Chương 62 Chương 63 Chương 63 Chương 64 Chương 64 Chương 65 Chương 65 Chương 66 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 69 Chương 70 Chương 70 Chương 71 Chương 71 Chương 72 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 93 Chương 94 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 120 Chương 121 Chương 121 Chương 122 Chương 122 Chương 123 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 128 Chương 129 Chương 129 Chương 130 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 132 Chương 133 Chương 133 Chương 134 Chương 134 Chương 135 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 138 Chương 139 Chương 139 Chương 140 Chương 140 Chương 141 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153
Tiến »
Chương 48
ngươi có ý với nàng?

❊ ❊ ❊

Lộ Minh Dương trở lại Tuyên phủ, lại thấy ca ca Lộ Nam Phi đang chờ ở cửa chính Tuyên phủ. Thấy hắn trở về, nghiêm mặt, ngoắc ngoắc ngón tay về phía hắn.

“Chơi ở đâu về vậy?”

Lộ Minh Dương đi theo sau lưng ca ca, nâng mắt nhìn nhìn bóng lưng ca ca. “Có chuyện gì à?”

“Công tử muốn gặp ngươi.” Lộ Nam Phi quay đầu lại nhìn hắn một cái. Giọng nói và ánh mắt đều vô cùng lạnh giá.

Đáy lòng Lộ Minh Dương lập tức sinh ra một dự cảm không ổn, theo ca ca đi tới trong viện của Tuyên Thiệu.

Xa xa nhìn thấy Tuyên Thiệu đang ngồi bên trong nhà thuỷ tạ ở giữa hồ thông với cầu nổi cửu khúc, hình như đang pha trà.

“Đi đi.” Lộ Nam Phi chỉ chỉ nhà thuỷ tạ, lui qua một bên.

Lộ Minh Dương không thể làm gì khác hơn là kiên trì đi lên phía trước.

“Công tử.” Lộ Minh Dương khom người nói.

Tuyên Thiệu vẫn không nâng mắt nhìn hắn, giọng nhàn nhạt nói: “Thượng Quan Hải Lan đã khai, bán tin tức của ta cho hắn chính là Toàn Cơ Các. Thượng Quan Hải Lan thông thạo thuật dịch dung, ngươi và hắn cùng nhau đi phủ Kiến Ninh trước, xử lý lũ lụt.”

“Công tử! Sao công tử không một kiếm giết hắn đi!” Hai quả đấm của Lộ Minh Dương nắm chặt, ngấm ngầm chịu đựng giận dữ nói. “Công tử biết rõ cả nhà của ta đều bị chết vì lũ lụt năm năm trước…”

Lúc này Tuyên Thiệu mới nâng mắt nhìn Lộ Minh Dương. “Ngươi ở bên cạnh ta năm năm chẳng lẽ còn chưa có học được cái gì là tuân theo sao?”

Lộ Minh Dương nghe vậy thì quỳ một chân trên đất, cúi đầu nói: “Công tử tha tội.”

Tuyên Thiệu nhìn về phía dưới tay áo của hắn, các đốt ngón tay đều trở nên trắng bệch.

Năm năm trước, Dương Tiêu giết trấn an sứ được hoàng thượng phái đi phủ Kiến Ninh xử lý lũ lụt, cướp đi bạc của triều đình. Kết quả dẫn đến Kiến Ninh xảy ra lũ lụt, người chết bởi lũ lụt, dịch bệnh vô số kể. Anh em nhà họ Lộ bị kẻ gian đánh ngất xỉu bán vào nam phong sở quán*. Hắn tình cờ gặp hai người, rồi cứu bọn họ ra khỏi sở quán, mang theo bên người, sai người dạy bọn họ võ công, sắp xếp cho bọn họ vào Hoàng thành ti. Hai người luôn không phụ kỳ vọng của hắn, trung thành và tận tâm với hắn, là phụ tá đắc lực của hắn.

(*chỗ như thanh lâu nhưng cho nam)

Thượng Quan Hải Lan vì cái chết của Dương Tiêu nên luôn canh cánh trong lòng đối với Tuyên Văn Bỉnh. Nhưng lần này vào tù, biết được năm đó Dương Tiêu vì hảo tâm mà làm chuyện xấu, bởi vì hắn cướp đi bạc của triều đình, dẫn đến phủ Kiến Ninh không thể cứu trợ nạn dân kịp thời, nên đã có ý hối hận.

Tuyên Thiệu liền cho hắn cơ hội, kêu sau khi hắn dịch dung, mua quan đến phủ Kiến Ninh, đi xử lý di hoạ của năm đó.

Tuy Thượng Quan Hải Lan là kẻ xấu, nhưng khoe khoang mình là lục lâm hảo hán, để hắn đi làm quan rõ ràng càng tốt hơn so với một số tham quan. Ít nhất, trong lòng hắn giấu một tấm lòng vì lợi ích của dân, dựa vào chuộc tội vì Dương Tiêu mà tìm cách đi.

“Phủ Kiến Ninh là quê nhà của ngươi, ta nghĩ rằng lần này phái ngươi đi thì ngươi sẽ vui vẻ đi.” Tuyên Thiệu dựa nửa chừng vào tay vịn của ghế dựa.

“Nếu không có Thượng Quan Hải Lan, tất nhiên thuộc hạ vui vẻ đi.” Lộ Minh Dương buồn bực nói.

“Thượng Quan Hải Lan thông thạo thuật dịch dung. Nếu không có hắn, ngươi cho là các ngươi có thể đi phủ Kiến Ninh?” Tuyên Thiệu lạnh lùng nói. “Việc bản đồ bố trí phòng thủ thành, ngươi nhìn không ra là ai đang đối nghịch với Tuyên gia sao? Kiến Ninh vốn là nơi đông đúc và giàu có, nếu không có thảm hoạ năm năm trước, giờ đây là châu phủ cần phải tiến cống nhiều nhất. Thừa dịp người ngoài chưa đưa mắt chăm chú vào Kiến Ninh, ngươi ngồi vững vàng địa vị ở phủ Kiến Ninh. Ngày sau chắc chắn trở thành một trợ lực lớn cho Tuyên gia.”

Lúc này Lộ Minh Dương mới ngẩng đầu lên. “Thì ra là thế. Công tử thứ tội, thuộc hạ không suy nghĩ nhiều như vậy…”

“Thượng Quan Hải Lan cũng không phải là người tràn đầy bụng dạ, cũng coi như có tình có nghĩa. Nếu hắn bằng lòng vì Dương Tiêu chuộc tội, toàn tâm toàn ý ra sức vì phát triển của phủ Kiến Ninh thì ngươi tha cho hắn một lần, không được đối địch với hắn. Ngươi có thể làm được không?” Tuyên Thiệu nhìn Lộ Minh Dương nói.

Lộ Minh Dương gõ đầu. “Công tử yên tâm, thuộc hạ biết cái nào nặng cái nào nhẹ.”

“Đi thu thập hành trang đi.” Tuyên Thiệu thổi bọt trà, khẽ nhấp một hớp nước trà.

Lộ Minh Dương đứng dậy, nhưng chần chừ tại chỗ một hồi, chưa rời đi.

“Còn có chuyện gì?” Tuyên Thiệu ngoéo khoé miệng một cái.

“Yên Vũ cô nương của Xuân Hoa lâu…” Lộ Minh Dương khẽ nói một câu, nhưng cũng không biết nên tiếp tục nói như thế nào.

Tuyên Thiệu ngẩng đầu nhìn về phía hắn.

“Hôm nay nàng ta rơi vào trong nước, ngươi liền không chút do dự nhảy xuống nước cứu nàng. Ngươi có ý với nàng ta à?”

Lộ Minh Dương chau mày. Hắn đã biểu lộ rõ tâm ý của mình với Yên Vũ, nhưng dường như Yên Vũ chỉ có ý với công tử. Lần này công tử phái mình đi phủ Kiến Ninh, sợ rằng thời gian rất lâu cũng không thể trở về.

“Dạ, công tử, thuộc hạ muốn chuộc thân cho Yên Vũ cô nương.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 24 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 61 Chương 62 Chương 62 Chương 63 Chương 63 Chương 64 Chương 64 Chương 65 Chương 65 Chương 66 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 69 Chương 70 Chương 70 Chương 71 Chương 71 Chương 72 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 93 Chương 94 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 120 Chương 121 Chương 121 Chương 122 Chương 122 Chương 123 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 128 Chương 129 Chương 129 Chương 130 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 132 Chương 133 Chương 133 Chương 134 Chương 134 Chương 135 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 138 Chương 139 Chương 139 Chương 140 Chương 140 Chương 141 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của mặc hàm nguyên bảo