là nhìn đẹp nhất!”
(*tham khảo hình:

)
Lục Bình chọn chọn lựa lựa trong hộp gỗ tử đàn, rốt cuộc cài xong.
Yên Vũ chỉ nhàn nhạt nhìn thoáng qua trong gương, liền đứng dậy đi ra ngoài.
Mới vừa đi tới trong sân thì gặp Tuyên Thiệu đang nhấc chân tiến vào viện.
Tuyên Thiệu liếc nhìn nàng, trong mắt không che đậy vẻ kinh diễm, đi lên phía trước, không coi ai ra gì cầm tay nàng. “Mặc y phục như vậy rất dễ nhìn.”
Yên Vũ muốn rút tay về, nhưng nghĩ đến mục đích mình làm tất cả chuyện này, lại nhịn xuống, chỉ khẽ mỉm cười gật đầu. “Cảm ơn công tử khen.”
“Ta mới vừa cho người kêu bà mai đến phủ, trong viện này đa số đều là đàn ông, chỉ có mỗi Lục Bình, còn là tay chân thô thiển. Nàng nên chọn vài nha hoàn hầu hạ bên người.” Tuyên Thiệu dắt tay nàng đi về phía ngoài viện.
Tay hắn ấm áp khô ráo, lòng bàn tay có vết chai cứng rắn, chắc là do luyện kiếm mà có.
Không biết sao, Yên Vũ được hắn nắm, nhưng trong lòng chợt hiện lên một loại cảm giác kiên định vững vàng.
Nàng lập tức đè cảm giác ở trong lòng xuống, sắc mặt cũng phai nhạt vài phần.