Yên Vũ

Lượt đọc: 3111 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 61 Chương 62 Chương 62 Chương 63 Chương 63 Chương 64 Chương 64 Chương 65 Chương 65 Chương 66 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 69 Chương 70 Chương 70 Chương 71 Chương 71 Chương 72 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 93 Chương 94 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 120 Chương 121 Chương 121 Chương 122 Chương 122 Chương 123 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 128 Chương 129 Chương 129 Chương 130 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 132 Chương 133 Chương 133 Chương 134 Chương 134 Chương 135 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 138 Chương 139 Chương 139 Chương 140 Chương 140 Chương 141 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153
Tiến »
Chương 11
từ chối diễn “song hoàng”

❊ ❊ ❊

Điểm tâm của Ngũ Phương Trai là nổi tiếng nhất Lâm An, cũng là Mục Thanh Thanh thích nhất. Nàng ta vẫn nhắc mãi đây là “Món ăn ngon không có chất bảo quản, không làm hại môi trường”. Tuy rằng không rõ nàng ta đang nói cái gì, nhưng mà có thể nhìn ra nàng ta vô cùng thích điểm tâm. Tinh tế thưởng thức vị ngọt mềm mại của bánh đậu xanh, cùng với cảm giác biến hoá hạnh phúc ở trong miệng, Mục Thanh Thanh nhắm mắt hưởng thụ, thoả mãn khen một tiếng. “Ăn ngon thật! Thấy ngươi thành tâm chạy tới Ngũ Phương Trai mua điểm tâm cho ta như vậy, ta liền tha thứ cho ngươi!”

Mục Thanh Thanh một tay cầm hộp điểm tâm, một tay vỗ vỗ vai Yên Vũ hơi mạnh, cười hì hì quay về chái nhà. Yên Vũ vừa cảm thán Mục Thanh Thanh thật sự là dễ dụ vừa tựa như lơ đãng hướng về phía đầu cầu Nguyệt Nha, nhìn thoáng qua trên cây long não* cành lá sum xuê.

(*cây long não: tên tiếng Anh là camphor tree, các bạn muốn tham khảo thì google nhé)

Nàng nghe được cái người ngồi xổm trong bụi chuối tây đêm qua hiện giờ đang núp giữa cành cây.

Nhìn lướt qua nhưng không phát hiện bóng dáng người đó.

Vừa rồi ở quán trà, Tuyên Thiệu cũng không có nhắc tới đã phái người đến theo dõi nàng. Nếu nàng hỏi rõ, không biết trên mặt Tuyên Thiệu có thể vô cùng phấn khích hay không đây?

Yên Vũ cong cong khoé miệng, đi theo Mục Thanh Thanh trở về chái nhà.

Mục Thanh Thanh là hoa khôi của Lâm An liên tục ba năm nay, dĩ nhiên cũng là đầu bài* trong những đầu bài của Xuân Hoa lâu, tiếng tăm lớn, người muốn gặp Mục Thanh Thanh rất nhiều. Nhưng cái lợi của hoa khôi chính là không phải ai muốn gặp thì có thể gặp được.

(*đầu bài: tên đứng đầu bảng)

Loại thanh quan tài mạo song toàn giống như Mục Thanh Thanh này, ngày thường cũng không phải xã giao nhiều. Nàng ta am hiểu đạo lý vật hiếm thì quý, bình thường kẻ có tiền mời, nàng hoàn toàn không nhận lời. Chỉ có quyền thế lớn, má Từ không đối phó được, hoặc là có người đặc biệt, hoặc người có diện mạo siêu phàm thì nàng ta mới nhận lời mời tiếp khách.

Giống như Tuyên Thiệu vậy, khách nam vừa có quyền thế, tướng mạo lại thật tốt, không phải thường có.

Yên Vũ cùng Mục Thanh Thanh ung dung nhàn nhã ở hậu viện qua hai ngày.

Người theo dõi kia, ngoại trừ rời đi giải quyết vấn đề cá nhân một chút, thì cũng cùng ngồi xổm ở hậu viện hai ngày.

Hai ngày này vẫn sóng êm gió lặng, không có động tĩnh gì.

Mãi đến ngày thứ ba, mặt trời lặn về phía tây, bóng đêm dần dần đến. Một vị khách quý đến Xuân Hoa lâu, đi vào liền chỉ định muốn Mục Thanh Thanh tiếp.

Má Từ thấy tướng mạo của khách không tồi, ra tay vô cùng hào phóng, liền kêu người đi mời Mục Thanh Thanh.

Rồi tự mình đi an bài Yên Vũ trốn vào phòng ngầm, đánh đàn phối hợp với Mục Thanh Thanh.

Mục Thanh Thanh vốn có chút bài xích đối với diễn “Song Hoàng”, lần trước ở trước mặt Tuyên Thiệu lại để lộ bí mật, lần này nói sao cũng không chịu phối hợp.

“Má Từ, hoặc là ta hát không, hoặc là để cho Yên Vũ ở bên cạnh đánh đàn cùng ta. Lần trước lộ bí mật, lần này lộ nữa thì làm sao bây giờ? Không biết đánh đàn không mất mặt, nhưng không biết đánh đàn còn giả dạng làm dáng sư phụ mới mất mặt!” Mục Thanh Thanh ngồi trên ghế đẩu cạnh bàn, bắt tréo chân, cái miệng nhỏ đang ăn điểm tâm. Rất có tư thế ‘ngươi không đồng ý thì ta sẽ không đi’.

Má Từ khuyên bảo: “Không phải cô nương tranh chức hoa khôi đều thông thạo mọi thứ cầm kỳ thi hoạ sao. Nếu ngươi nói không biết đánh đàn, vậy ba năm hoa khôi này không phải là lừa gạt mà có sao? Đến lúc đó đừng nói ngươi mất mặt, Xuân Hoa lâu này của chúng ta cũng đừng nói tiếp tục mở cửa!”

Mục Thanh Thanh bĩu môi. “Yên Vũ là nhân tài tốt như vậy, má lại để lỡ! Má không để nàng lộ diện, chẳng lẽ đợi ở Xuân Hoa lâu này, còn có thể gả đến nơi nào tốt hả?”

“Nói chuyện của ngươi, đừng kéo theo Yên Vũ!” Má Từ liếc mắt nhìn Yên Vũ một cái.

Yên Vũ lẳng lặng đứng ở một bên, cũng không nói xen vào.

Nếu là ngày thường, nàng chắc chắn sẽ theo má Từ cùng khuyên tiểu thư.

Nhưng hôm nay khác, nếu nàng dấu mặt thì sao có thể để lộ ra vòng tay? Làm sao cá có thể mắc câu được?

Con cá không mắc câu thì sao nàng biểu hiện được bản thân? Sao có thể từng bước tiếp cận được Tuyên Thiệu chứ?

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 24 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 61 Chương 62 Chương 62 Chương 63 Chương 63 Chương 64 Chương 64 Chương 65 Chương 65 Chương 66 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 69 Chương 70 Chương 70 Chương 71 Chương 71 Chương 72 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 93 Chương 94 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 120 Chương 121 Chương 121 Chương 122 Chương 122 Chương 123 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 128 Chương 129 Chương 129 Chương 130 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 132 Chương 133 Chương 133 Chương 134 Chương 134 Chương 135 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 138 Chương 139 Chương 139 Chương 140 Chương 140 Chương 141 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của mặc hàm nguyên bảo