
“Thoát rồi!” Yori thở phào sau khi cả bọn trình giấy thông hành và lên tàu khởi hành đến Shikoku.
“Cũng may mà có tài trí của Miyuki và kiến thức của cậu,” Jack nhận định.
Cả bọn cất túi đựng vũ khí rồi ngồi xuống gần mũi tàu. Nhân lúc hành khách vẫn còn đang loay hoay ổn định vị trí, Jack lén lút nhìn quanh một lượt. Tàu này thiết kế khác hẳn so với chiếc của cha, kích cỡ chỉ chừng một phần ba, sức chứa tầm năm mươi hành khách. Toàn thân tàu làm bằng gỗ, có buồm rất lớn, boong tàu khá rộng, chất những thùng chứa gạo và dầu thành từng hàng cao. Dưới con mắt của Jack thì chiếc tàu này giống tàu đánh cá hoặc tàu du ngoạn gần bờ hơn là dùng để khởi hành đi xa. Ngoài ra trông tàu cũng khá chắc chắn. Nghĩ đến việc sắp sửa lên đường, nó chợt thấy nhẹ nhõm hẳn.
“Chưa nghỉ được đâu,” Miyuki nhìn về hướng kho rượu cảnh báo.
Một tên võ sĩ đang lững thững bước vào trong.
“Tại sao mãi vẫn chưa khởi hành?” Saburo bồn chồn thắc mắc.
Lúc này tàu đã đầy người nhưng thuyền trưởng chẳng có vẻ gì vội vã cả.
“Thiếu gió chăng?” Miyuki đoán.
Jack lắc đầu. “Thừa thì có.”
Yori quay sang người đàn ông có nét mặt phúc hậu đang ngồi thiền bên cạnh hỏi, “Xin lỗi chú, bao giờ chúng ta sẽ xuất phát ạ?”
Nhíu mắt vì bị đứt quãng, người đàn ông mỉm cười rồi cất giọng nhẹ nhàng, êm ái:
block “Bến cảng tinh sương
noindent Sóng biển dạt dào
noindent Dòng đời xô đẩy.”
endblock
Câu trả lời kì quặc lập tức khiến Jack nghi ngờ rằng ông này có vấn đề về thần kinh.
Yori thì lại phản ứng khác hẳn. “Bài haiku [3] thật sự rất sâu sắc.”
Mắt người đàn ông nọ lập tức sáng rực lên, “Cậu cũng là thi sĩ!”
Yori khiêm tốn cúi đầu xác nhận.
“Sẽ thật là vinh hạnh nếu cậu dành chút thời gian đàm đạo về haiku với tôi,” nhà thơ hào hứng đề nghị.
“Rất sẵn lòng,” Yori cố nén hồi hộp đáp. “Nhưng trước đó có thể cho cháu hỏi vì sao tàu vẫn chưa khởi hành không ạ?”
Nhà thơ có vẻ bất ngờ như thể đây là điều ai cũng biết vậy, “Chúng ta đang chờ sóng lên.”
“Thế chừng nào thì sóng lên?” Saburo hỏi gấp. Quân lính vẫn chưa động tĩnh gì, nhưng rất có thể đã tìm thấy nhóm người hành hương ngất xỉu trong nhà kho rồi.
“Việc gì đến sẽ đến,” nhà thơ đáp. “Sóng đến từ hai hướng đông tây gặp nhau tại cảng Tomo rồi cuốn chúng ta đi. Nơi này không chỉ là một điểm dừng chân, mà còn đánh dấu sự thay đổi của “dòng chảy cuộc đời.””
Đúng lúc này thì tay võ sĩ ban nãy hộc tốc xông ra từ kho chứa rượu, hắn đánh động cho toán lính chia làm hai hướng bắt đầu tra khảo những người hành hương. Không muốn gây chú ý, Jack và nhóm bạn chỉ còn cách ngồi im chờ đợi. Jack cảm giác đây đúng là một cột mốc quan trọng, như lời thi sĩ nọ vừa nói. Sinh mệnh của cả bọn dựa cả vào lực hút từ mặt trăng.
Lúc quân lính tiến hành lục soát chiếc tàu gần cảng nhất thì thuyền trưởng bỗng ra lệnh cho thủy thủ đoàn nhả neo. Jack toát mồ hôi hột, thầm cầu nguyện cho ông ta đừng nhận thấy chuyện gì đang xảy ra phía sau.
Các võ sĩ vội vã đuổi theo ngăn tàu khởi hành. Jack và Miyuki lo lắng nhìn nhau. Cứ đà này, cơ hội thoát thân của chúng gần như bằng không.
Dù chiếc tàu đã bắt sóng, nhưng quá trình này diễn ra quá chậm chạp, nhất là trong bối cảnh nguy ngập như thế này. May thay gió lớn đã ngăn không cho tiếng hô hào của toán lính đến tai thuyền trưởng, thành thử ông này vẫn hết sức tập trung vào công việc của mình. Thế rồi bất thình lình tàu đột ngột tăng tốc, đưa Jack cùng nhóm bạn lao vào vùng biển Seto.
Đã một năm rồi Jack mới lại cảm thấy nhẹ nhõm như thế này. Nó đã thoát khỏi sự truy đuổi và lại được ra biển khơi. Saburo nhanh chóng chìm vào giấc ngủ say, miệng thì ngáy o o, còn mặt được che kín khỏi ánh mặt trời nhờ chiếc mũ rơm hành hương. Yori hăng say thực hiện lời hứa trao đổi thơ văn với thi sĩ, còn Miyuki thì vẫn cẩn thận như mọi khi, cô liên tục quan sát xung quanh đề phòng bọn lính bám theo ra biển.
Jack ngồi ở mạn tàu nhìn con thuyền lướt đi trong gió, thỉnh thoảng còn đánh liều ngẩng đầu lên hít thở không khí biển thân quen. Cảm giác nhấp nhô này với Jack cũng tựa như được mẹ bồng trên tay vậy.
Bây giờ nó mới nhận ra mình nhớ cuộc sống trên biển nhường nào. Mới bốn năm kể từ ngày tàu Alexandria bị tấn công mà cứ như cả thế kỉ đã trôi qua vậy. Sau quá trình gian khổ luyện tập ở trường Nhị Thiên Nhất Lưu, phần võ sĩ trong Jack tương đối lấn áp so với phần thủy thủ. Thế nhưng những thứ đã ăn sâu vào tiềm thức thì rất khó bị đánh mất. Chỉ một cái liếc mắt cũng đủ để Jack phán đoán tàu vẫn chưa đạt được tốc độ tối đa. Nó nheo mắt quan sát bóng đổ, từ đó kết luận lộ trình hiện tại là xuôi theo bờ biển về phương nam.
Trong lúc đó, Jack vô thức nghiêng ngả theo nhịp sóng vỗ hai bên mạn.
Em có thể lấy thủy thủ ra khỏi biển khơi, nhưng không thể lấy biển khơi ra khỏi thủy thủ.
Sinh thời cha Jack vẫn thường đùa mẹ nó như vậy. Và chẳng lần nào ông ở nhà được lâu. Dường như Jack cũng thừa hưởng trọn vẹn đặc điểm này, do vậy nó luôn tìm cách bám theo ông. Hai năm trên chuyến hành trình từ Anh Quốc đến Nhật Bản có thể nói là quãng thời gian đẹp nhất trong cuộc đời nó. Khoảng thời gian này Jack được cha truyền đạt các kĩ năng tối quan trọng như định vị bằng sao, dự đoán thời tiết, hoạch định lộ trình, đặc biệt là phương pháp giải mã bản hải đồ - lí do không một ai ngoài cha con Jack có thể tìm ra được bí mật bên trong.
Ngắm nhìn biển Seto xinh đẹp với muôn ngàn hòn đảo lấp lánh như chuỗi ngọc, Jack tưởng như linh hồn cha mình đang hiển hiện kề bên. Nó thở dài một tiếng rồi càng lúc càng đắm chìm vào dòng hồi tưởng.
Hầu hết hành khách - những người hành hương, thương nhân, quý tộc, tăng lữ - cũng đều ngắm biển và suy tư.
Một người trong số đó bỗng loạng choạng đứng dậy đi về phía mũi tàu. Jack khẽ liếc nhìn ông ta. Lúc nhận thấy chuôi trường kiếm trên người đối phương nó cũng hơi chột dạ, nhưng ông ta như đang bị say sóng nặng. Vị võ sĩ này tương đối xuềnh xoàng, tóc tai dựng đứng, râu ria lởm chởm, cơ thể đầy sẹo. Ông vận bộ kimono màu xám không có mon - gia huy đại diện cho lãnh chúa chủ quản. Có vẻ như đây là một ronin - võ sĩ vô chủ.
Sóng lớn khiến tàu đột ngột lắc mạnh làm vị võ sĩ mất đà. Trong lúc cố lấy lại thàng bằng, ông ta vô tình đá phải túi vải dù khiến kiếm của Jack văng ra khỏi vỏ. Ánh thép sắc lẹm phản chiếu dưới mặt trời, dòng chữ Shizu hiện rõ trên bề mặt.
Mặt ronin sững sờ, ông ta vội vàng quay về phía Jack.
“Người hành hương mà lại cầm theo kiếm Shizu ư?”