
Một thung lũng hiện ra trước mắt, khung cảnh rất nên thơ. Nước từ ngọn thác trên cao đổ xuống tạo thành hồ nước, cây cối tươi tốt xanh um. Xung quanh có nhiều ngôi nhà gỗ, có vẻ như là cả kho chứa, chuồng ngựa và nhà ở toả khói nghi ngút.
“Nhất định là đây rồi,” Jack chắc chắn.
“Nên chờ đến tối muộn,” Miyuki gợi ý. “Để tránh bị phát hiện.”
Nghĩ vậy, mọi người tìm chỗ ẩn nấp rồi bắt đầu quan sát xung quanh. Họ thấy vài người qua lại chăm sóc ngựa, nhưng có lẽ hầu hết đều đang ở trong nhà. Tiếng cười cợt và hát hò say xỉn vang vọng khắp cả mặt hồ.
“Không thấy có lính canh,” Jack nói lúc mặt trời đã bắt đầu xế bóng.
“Ừm,” Miyuki đồng tình.
“Bọn chúng quá chủ quan,” Hayato nói. “Có lẽ Akuma cho rằng nơi này không ai có thể tìm thấy.”
“Chưa từng có ai tìm ra,” ông Sora run rẩy nói. “Hoặc cũng có thể là, chưa từng có ai tìm ra và sống sót để kể lại chuyện đó.”
“Chúng ta sẽ là những người đầu tiên,” Jack cố tỏ ra tự tin.
Mọi người bắt đầu tìm cách tiếp cận, nhưng gặp không ít khó khăn vì khu vực trước những căn nhà khá trống trải.
“Tôi sẽ đi trước,” Miyuki tuyên bố.
Nói đoạn nhìn xung quanh một lượt rồi phóng như bay đến bức tường gần nhà gỗ. Lúc cô chạy được nửa đường thì cánh cửa chính bất ngờ mở ra, vài tên cướp xuất hiện. Ngay tức khắc, Miyuki ngồi thụp xuống, tĩnh lặng như một hòn đá. Vận bộ trang phục bó sát toàn thân màu trắng, trông nữ ninja chẳng khác gì cảnh vật xung quanh. Jack ngờ rằng chỉ cần nó ngó đi chỗ khác sẽ ngay lập tức mất dấu cô bạn dù đã biết rõ ràng vị trí.
Một tên cướp vừa bước về phía Miyuki vừa rùng mình vì lạnh. Càng lúc hắn càng đến gần, tưởng chừng như chuyện nữ ninja bị phát hiện chỉ còn là vấn đề thời gian. Từ chỗ ẩn nấp, Hayato giương cung sẵn sàng bắn bất kì lúc nào.
Nhưng tên này cứ thế đi qua mà không hề hay biết gì cả. Hắn bước vào căn nhà gỗ nhỏ đối diện rồi lát sau quay lại đóng cửa. Đến tận lúc này, Miyuki mới đứng dậy phóng về phía mục tiêu ban đầu.
“Quá nguy hiểm,” Hayato vừa nói vừa buông thõng dây cung.
Nữ sát thủ quan sát thật kĩ nhà ngủ rồi mới ra hiệu cho từng người một tiến sang.
Khi tất cả đều đã an toàn trong chỗ ẩn nấp, Jack bắt đầu ghé mắt nhìn qua khe hở cạnh cửa sổ.
Bên trong nhà ngủ, nổi bật nhất là một lò sưởi khổng lồ đặt ngay giữa phòng. Bọn cướp lăn lộn khắp nơi, người ăn cơm, kẻ uống rượu, thậm chí gây gổ, đánh lộn lẫn nhau. Jack nhận thấy hai tên cướp đang choi vật tay, hai bên bàn cắm sẵn nến. Tên phía bên trái la lên um sùm khi tay hắn bị ép vào ngọn lửa, trong khi tên bên phải thì phá lên cười phấn khích.
Chúng đối xử với nhau như thế này. Jack thầm nghĩ, thì với người khác sẽ còn như thế nào nữa ?
Nó chuyển hướng chú ý sang phía đối diện, và lập tức thấy bộ đôi Nakamura, Sayomi. Cả hai đang quỳ trước mặt một người đàn ông to lớn râu ria rậm rạp. Người này mặc áo giáp đen tuyền, đầu vấn khăn hachimaki đỏ rực có gia cố thép trước trán, thoạt nhìn trông tựa như mũ miện.
“Hắn... chính là... Akuma!” Ông Sora run lên khi nhìn thấy hung thần của làng mình.
Jack đặt tay lên vai ông Sora trấn an, mặc dù bản thân cũng không khỏi kinh sợ trước người đàn ông mệnh danh Hắc Nguyệt này. Akuma có uy nghiêm của bậc thủ lĩnh, cũng như cái nhìn tàn độc của kẻ săn mồi. Đến thuộc hạ của hắn cũng không dám nhìn thẳng mặt, mà chỉ len lén liếc nhìn từ xa.
Akuma búng ngón tay, ngay lập tức một cô gái xuất hiện mang theo trà cùng thức ăn. Cô cúi sát người cẩn thận dâng tách lên cho hắn.
Akuma thậm chí còn chưa nếm đã gắt, “Nguội ngắt!”
“Dạ, con mới vừa đun xong...”
Ngay lập tức cô được tặng cho một cái tát như trời giáng.
“Tao bảo nguội, tức là nguội.” Mặc dù mặt cô gái đỏ rực, môi toét máu, nhưng giọng Akuma rất trầm tĩnh, như thể chẳng có gì xảy ra vậy.
“Dạ, con xin lỗi ngài,” cô vội vàng quay người đi chuẩn bị tách trà khác.
Đúng lúc này, hai tên cướp trong băng lôi một người đàn ông đến trước mặt Akuma. Người này mặc trang phục nông dân rách nát, tỏ vẻ rất sợ hãi.
“Tao nhớ đã cảnh báo mày rồi cơ mà?” Akuma bốc một miếng sushi trong đĩa cho vào mồm.
Người nông dân quỳ rạp xuống sàn đất bẩn thỉu. “Bẩm ngài, tôi cũng là vì gia đình cả. Sẽ tuyệt đối không có lần tiếp theo đâu ạ....”
“Đương nhiên sẽ không rồi,” Akuma cắt ngang. “Tao rất là tin người.”
“Ôi, đội ơn ngài, đội ơn ngài, Akuma!” tên tù binh khóc lóc rập đầu liên tục.
Akuma trợn trừng mắt, xem chừng chẳng lấy gì làm hứng thú với thái độ khẩn thiết của đối phương. “Mang nó ra ngoài nướng cho tao,” hắn ra lệnh.
Hai tên cướp lập tức lại lôi xềnh xệch người nông dân ra chỗ lò sưởi giữa phòng. Bọn thuộc hạ đang ăn chơi cũng im phăng phắc, mặt lộ rõ vẻ háo hức.
“L... Làm ơn tha cho tôi!” anh ta vùng vẫy dữ dội. Không thể nhịn thêm được nữa, Jack lập tức rút trường kiếm giắt bên hông ra.
Nhưng Hayato đã lập tức cản lại. “Đừng! Bộ cậu định tự sát à!”
“Chúng ta không thể bỏ mặc ông ấy được!” Jack phản đối.
“Giúp người lúc này đồng nghĩa với cái chết - cậu hiểu chứ?”
“Anh ta nói đúng đấy, Jack à,” Miyuki tham gia thuyết phục, mặc dù tình cảnh trước mắt cũng khiến cô khó chịu chẳng kém gì nó. “Bọn chúng quá đông. Hãy nghĩ đến dân làng Tamagashi đang cần được bảo vệ....”
Tiếng la thảm thiết xé cả bầu trời đêm.
“Chúng ta nhất định phải chặn đứng tên sát nhân Akuma!” Jack căm phẫn.
Bọn cướp bắt đầu phá lên cười ầm ĩ.
“Và chúng ta sẽ làm được điều đó,” Hayato hạ quyết tâm.
Người nông dân tội nghiệp đã không còn rên được nữa.
Ông Sora ngồi thụp xuống đất vừa tự trấn an bản thân vừa dỗ dành Neko. Jack và hai người bạn phải đấu tranh tư tưởng rất dữ dội mới dám ghé mắt vào nhìn tiếp.
Akuma có vẻ không hài lòng vì màn tra tấn kết thúc quá sớm bèn tuyên bố, “Mang nó ra cho chó gặm!”
Hai tên cướp lại kéo người đàn ông tội nghiệp đang bất tỉnh ra khỏi bãi lửa, tiếp tục lôi ra phía sau nhà. Ngay lập tức, Jack nghe thấy những tiếng tru tréo phấn khởi vang lên.
Akuma là hiện thân của quỷ dữ ! Jack thật sự kinh tởm đến tột cùng.
Xong xuôi, Akuma xoay về phía Sayomi và Nakamura cao giọng hỏi, “Có dấu hiệu phản kháng gì từ bọn chúng không?”
Sayomi lắc đầu. “Hoạ may chỉ có bà cụ đánh Nakamura là còn dám chống đối thôi ạ.”
Akuma phá lên cười, Sayomi khúc khích phụ hoạ, đương nhiên đám còn lại cũng hào hứng tham gia.
Nakamura đỏ mặt giận dữ. “Hừ, tao vẫn nghi ngờ về đường đào quanh ruộng lắm,” hắn làu bàu.
“Mày thấy mấy thửa ruộng ngập nước rồi còn gì?” Sayori phủ nhận. “Chỉ là bọn chúng chống lụt thôi.”
“Cứ coi như là vậy thì thái độ của con mụ đó cũng không bình thường chút nào.”
“Chẳng qua mày thấy nhục vì bị đánh chứ gì,” Sayomi khiêu khích.
“Mày còn láo nữa tao vả cho vỡ mồm đó!” Nakamura cáu tiết.
Akuma giơ cao tay, lập tức cả hai im bặt. “Thế chẳng lẽ bọn chúng đang âm mưu gì à?”
“Em không tin chúng có bản lĩnh đó đâu ạ,” Sayomi đáp.
“Có khả năng chúng đã nhờ người tới giúp,” Nakamura ngoan cố.
“Giúp, ai giúp?” Akuma đặt câu hỏi. “Lãnh chúa Ikeda chắc chắn là không.”
“Lũ võ sĩ vô chủ thì sao ạ?”
Akuma cân nhắc khả năng này, “Nhưng dù là bọn ronin thì vẫn có tiêu chuẩn nhất định. Làm gì có loại samurai nào chịu hạ mình giúp đỡ bọn nông dân cơ chứ?”
“Trên đời có rất nhiều kiểu người!” bất thình lình một người đàn ông mặc áo da màu nâu đen bước ra từ trong bóng tối. Người này sở hữu ngoại hình rất đáng sợ, nửa mặt trái cháy hoàn toàn, đỏ rực như sáp, con mắt bên này cũng chỉ còn là một cái hốc, tóc tai trọc hếu.
“Độc Xà Kurochi,” ông Sora thì thầm giải thích còn Miyuki thì thở hắt trước vẻ ghê tởm của hắn.
“Nhưng chúng ta chẳng việc gì phải sợ chúng,” Kurochi nói bằng chất giọng the thé. “Khi đã có thứ này trong tay.”
Nói đoạn giơ cao cây súng đã nạp đạn sẵn nhắm vào thùng rượu ở góc nhà bóp cò. Trúng đạn, chiếc thùng vỡ tan tành khiến bọn cướp hoảng loạn đứng bật dậy. Akuma khoái chí cười ha hả, có vẻ rất hài lòng trước sức công phá của món vũ khí lợi hại này.