
Nằm giữa boong tàu, chiếc cũi chẳng giúp ích được gì nên Jack và những người khác phải gánh chịu cái nắng gay gắt. Dù thuyền trưởng Kurogumo có nói sẽ cho người mang thức ăn và nước uống tới, nhưng chuyện đó chưa hề xảy ra, và Jack cũng chẳng hi vọng gì nhiều. Đám ninja hải tặc chẳng việc gì phải quan tâm đến các tù binh đang chờ chết cả.
Điều may mắn duy nhất có lẽ là dựa vào cuộc nói chuyện thì bọn chúng chưa nắm được thông tin về thân phận của Jack, hay giải thưởng đang treo trên đầu nó.
“Liệu Tatsumaki có thể là ai nhỉ?” Jack mở cặp môi khô nứt nẻ ra nói.
“Hoặc là cái gì đó,” Yori chỉnh lại. “Từ đó vốn mang nghĩa bão táp.”
“Có lẽ hắn định thả tụi mình vào giữa một trận bão chăng,” Saburo phát biểu trong trạng thái gần như ngất xỉu vì đói. “Và để mặc cho số phận quyết định.”
“Nếu thế tụi mình vẫn còn cơ hội,” Jack cố tỏ ra lạc quan. “Tớ đã trải qua không biết bao nhiêu màn như vậy rồi.” Người nô lệ Triều Tiên ban nãy lại một lần nữa lên tiếng.
“Tatsumaki xuất hiện không báo trước... tàn phá mọi thứ... rồi sau đó...,” đến đoạn này ông ta làm động tác mở bung bàn tay ra. “... biến mất vào hư vô.”
Nói đoạn ông ta đưa cặp mắt điên dại của mình nhìn nhóm Jack vẻ thương hại. “Hi vọng sống sót từ Tatsumaki thì chẳng khác gì đưa đầu vào miệng hổ mà vẫn thở được vậy!”
Thế rồi người nô lệ Triều Tiên cười lớn, sau đó ho sặc sụa. Cơ thể gầy trơ xương của ông ta dường như không chịu nổi kích động. Jack và những người khác lập tức thấy chán nản hẳn. Dựa vào phản ứng này cũng đủ thấy cái chết là điều khó tránh khỏi.
Cửa cũi mở ra, thằng nhóc hải tặc xuất hiện cùng với một bình nước.
“Quà từ thuyền trưởng,” nó nói rồi đặt xuống ngay cạnh Jack.
Xong việc liền lui ra cho một lính gác đóng cửa.
Jack nhặt bình nước lên, nhưng nhận thấy Yori liếm môi thèm thuồng bèn đưa cho cậu bạn của mình trước.
“Không, tớ uống sau,” nhà sư nhí nhấn mạnh.
Jack giơ cao bình nốc một ngụm đầy, và gần như bị sặc ngay lập tức.
“Cái này là nước biển!” Nó liên tục phun trở ra.
Một tràng cười khoái trá vọng lại từ bên ngoài. Đầu Lâu và nhóm của hắn quan sát từ xa, thậm chí còn vỗ vai nhau ăn mừng trò chơi khăm.
“Nước ngon không, ngoại quốc?” Đầu Lâu móc mỉa.
Jack vẫn tiếp tục móc họng để nôn nốt chỗ nước muối còn lại. Bọn hải tặc thấy vậy càng rống to hơn trước.
“Chưa thằng tù mới nào thoát được trò này chúng mày nhỉ?” Đầu Lâu bình phẩm.
Jack quẹt tay rửa miệng rồi trừng mắt nhìn tên ninja hải tặc. “ít ra còn đỡ hơn cái bản mặt của mấy người!”
Bọn hải tặc ngừng cười chuyển sang gầm gừ giận dữ.
Đầu Lâu có vẻ nghiêm túc hơn. Hắn nhặt một cây gậy gỗ lên bước tới chỗ cũi. “Xem ra không đánh mày không được rồi, ngoại quốc.”
Rồi hắn quất gậy gỗ vào cũi làm nứt cả chấn song tre.
“Tôi không sợ ông đâu, Đầu Lâu!” Jack vẫn gan dạ chống đối.
Lần này đến lượt Miyuki nắm tay ngăn cản Jack. Nhưng ý định của nó là dụ tên Đầu Lâu mở cổng nhằm có được thời cơ tẩu thoát.
“Giỏi thì lên đi!” Jack tiếp tục.
Điên tiết, Đầu Lâu rống, “Rồi mày sẽ phải hối hận đó con ạ!”
Hắn đẩy tên lính canh sang bên định mở cổng. Đúng lúc này thì một loạt tiếng động lớn vang vọng từ ca-bin, hóa ra đầu bếp của bọn cướp vừa bước ra dùng muỗng gõ mạnh vào thùng nước dùng.
Thấy vậy tên Đầu Lâu cáu tiết, “May cho mày đấy, ngoại quốc. Lát nữa rồi mày sẽ biết tay.”
Hắn chen ngang hàng dài hải tặc bước lên phía trước. Mùi cơm cá thơm lừng tràn ngập trong không khí.
“Tớ sẵn sàng đánh đổi tất cả để được ăn,” Saburo rên rỉ xoa cái bụng đang sôi của cậu chàng.
“Sau khi tụi mình thoát,” Jack an ủi, “nhất định tớ sẽ đãi cậu một bữa thịnh soạn nhất từ trước đến giờ.”
“Chuyện đó sẽ không xảy ra nếu cậu cứ tiếp tục khiêu khích bọn chúng, Jack ạ,” Miyuki xen ngang. “Rốt cục cậu đang nghĩ cái gì vậy?”
Jack bèn giải thích kế hoạch của mình. “Tớ muốn ra tay trước khi tụi mình xuống sức.”
“Ừm. Bọn lính canh cứ để tớ xử lí cho.”
Jack gật đầu đồng tình.
“Tên Đầu Lâu quay lại rồi kìa,” Yori thì thầm cảnh báo.
“OK, ngay lúc tớ bước ra ngoài, Miyuki sẽ xử lí tên lính canh,” Jack nhắc nhở đám bạn. “Còn Yori và Saburo, hai cậu hãy chạy thật nhanh đến phía cuối mạn trái, chỗ mấy cái thùng gỗ kia, lấy đó làm phao, rồi tụi mình sẽ cùng nhau nhảy xuống.”
Cả bọn gật đầu rồi chuẩn bị thực hiện kế hoạch tẩu thoát.
Thế nhưng dường như Đầu Lâu và đàn em của hắn đã quên khuấy vụ lùm xùm trước đó. Bọn chúng ngồi xuống ngay cạnh cũi bốc lấy bốc để thức ăn cho vào miệng.
“Có ai thấy đói không?” Đầu Lâu giơ cao đĩa cơm nóng hổi ngay trước mũi các tù nhân.
Trước khi kịp suy nghĩ, Saburo đã buột miệng trả lời, “Có! Có tôi!”
Nụ cười đen nhẻm của tên ninja chợt tắt ngấm.
“Đương nhiên là mày phải đói rồi,” hắn vừa nói vừa cho một miếng cá vào mồm nhai rau ráu.
Ăn xong, hắn phủi mông đứng dậy. “Nghe đây, tao sẽ cho chúng mày ăn, nhưng chỉ đúng bốn đứa thôi. Rồi, đứa nào muốn ăn?”
Một thủy thủ người Nhật mặt hốc hác gầy trơ xương quỳ rạp xuống đất. “Tôi muốn, làm ơn,” anh ta van nài.
Đầu Lâu gật đầu. “Tiếp?”
Thành viên cuối cùng còn sót lại trong số bốn thuyền viên của tàu Kim Hổ cũng đầu hàng cơn đói mà quỳ xuống bên cạnh.
“Chỉ còn hai suất nữa thôi đó,” Đầu Lâu nói bằng giọng bỡn cợt.
Một lần nữa, Jack nhận thấy người nô lệ Triều Tiên có cặp mắt điên dại ngồi im lặng, mặc dù thoạt trông thì ông ta chính là kẻ đói nhất ở đây. Ngoài ra thì rất lạ là những người tù khác cũng không có vẻ gì hào hứng trước cơ hội có cái bỏ vào bụng này.
Sốt ruột vì không có ai xung phong, Đầu Lâu chỉ Saburo nói, “Một phần cho con lợn vậy.”
“Rồi, đứa nào sẽ là đứa cuối cùng?” Tên Hổ đưa mắt lướt quanh cũi hỏi.
“Thằng ngoại quốc được không?” Tên xăm hình thập tự đề nghị.
Đầu Lâu lắc đầu. “Không, thằng đó không đáng được ăn. Với lại tao đã có kế hoạch khác cho nó rồi. Thôi thì ban phước giúp thằng cha thuyền trưởng tội nghiệp đang ôm đầu trong góc kia vậy.”
Lúc tên lính canh mở cũi cho bốn người được chọn ra ngoài, Jack gật đầu làm hiệu với Miyuki. Nữ sát thủ nhanh chóng lao tới, nhưng chưa kịp hành động đã bị chặn đứng bởi một ngọn giáo sắc lẹm.
“Đừng mơ em gái ạ,” Rắn xua Miyuki vào trong.
Bốn người được chọn tuần tự bước ra ngoài. Saburo do dự không muốn bước nên bị bọn hải tặc dùng vũ lực hối thúc từ sau. Riêng Đầu Lâu lại lịch thiệp khác thường, mời họ thành vòng tròn trên boong tàu.
Rồi hắn nhìn quanh vẻ bực tức. “Thằng oắt chạy việc mới đâu rồi?”
Phải một lúc sau nhóc hải tặc mới xuất hiện, tay cầm theo một cái khay lớn trước khi bị Đầu Lâu giật lấy véo mạnh vào tai. “Lần sau mà còn chậm là tao mời mày ăn luồn đó.”
Thằng bé hải tặc vội vã cúi đầu tạ lỗi rồi lập tức lui vào trong.
Trở lại với kiểu ăn nói nhẹ nhàng, Đầu Lâu phô trương đặt khay xuống để lộ bốn mẩu cá màu trong suốt.
“Sashimi Fugu!” Hắn tuyên bố.
Miyuki lập tức thở hắt. Jack lên tiếng hỏi khi nhận thấy biểu cảm hãi hùng trên khuôn mặt nữ sát thủ, “Sao vậy?”
“Fugu, cá nóc là một loài rất độc,” Miyuki đáp. “Bọn tớ thường tẩm nọc của nó lên phi tiêu làm vũ khí ám sát. Fugu vẫn có thể ăn, nhưng phải được chế biến rất cẩn thận. Còn không sẽ dẫn đến cái chết.”
Bốn người tù nhân có vẻ cũng nhận ra sự nguy hiểm của món ăn trước mặt mình. Thuyền trưởng tàu Kim Hổ đứng lên đầu tiên.
“C... cảm ơn,” ông ta lắp bắp. “Nhưng tôi chưa đói tới mức đó.”
Tên ninja xăm hình thập tự liền đẩy nạn nhân ngồi xuống trở lại. “Chưa ăn xong mà rời khỏi bàn là không phải phép đâu nhé.”
Đầu Lâu ghé tai các tù nhân nở nụ cười tà ác công bố, “Chỉ một trong số bốn miếng cá này là có độc thôi. Chúc ngon miệng!”