Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 10910 | 2 Đánh giá: 7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 29
TRUY NÃ

❊ ❊ ❊

logo

“Jack! Cậu phải nghe cái này mới được!” Miyuki lay Jack dậy vào sáng hôm sau.

Nữ sát thủ cũng đồng thời gọi những người khác rồi dẫn họ bí mật ra sau nhà Junichi. Nhìn qua khe hở giữa tường, họ nhận thấy đám đông dân làng đang tập trung trước mặt Junichi, Toge và Yoshi. Một người nông dân trẻ tuổi ngồi giữa căn phòng, mọi tai mắt đều hướng về phía anh ta.

“Ai đã cho cậu biết tin này?” Trưởng làng Junichi lên tiếng.

“Một người lái buôn,” nông dân trẻ trả lời. “Nghe nói người ta đã cho dán hình ảnh khắp chợ Okayama.”

“Phần thưởng là bao nhiêu?”

“Bốn koban ạ!” anh ta thốt lên.

Một tràng những tiếng trầm trồ phát ra, sau đó dân làng bắt đầu thì thầm to nhỏ.

“Nhiêu đó là đủ chi phí sinh hoạt cả năm cho làng chúng ta đấy,” Junichi xoa cằm.

“Và cũng đủ để trả cho Akuma,” một người khác phát biểu.

“Đồng nghĩa với việc chẳng phải đánh đấm gì nữa.”

“Sướng hơn chịu đựng tập huấn hằng đêm là cái chắc!” Toge tham gia vào.

Junichi giơ cao tay ra hiệu giữ im lặng. “Ý mọi người là chúng ta giao nộp cậu Jack Fletcher ư?”

“Đương nhiên!” một ông lão lên tiếng. “Người này là trọng phạm triều đình. Kẻ thù của Tướng Quân!”

“Không được!” Ông Sora phản ứng. “Jack là cứu tinh của làng Tamagashi!”

“Là khắc tinh thì có ấy!” ông lão phản kháng. “Nếu còn tiếp tục chứa chấp, trước sau gì quân lính cũng đến giết sạch mọi người ở đây thôi!”

Những người khác cũng ra vẻ tán đồng.

“Nhưng thiếu cậu ta ai sẽ chống lại Akuma?”

“Tay ngoại quốc đó chẳng biết cái gì đâu. Đơn giản chỉ là một thằng nhóc đang chơi trò võ sĩ mà thôi! Chúng ta tuyệt vọng mới phải tìm đến nó, giờ có cách khác hay hơn rồi tội tình gì!”

“Bộ ông quên Jack là samurai duy nhất đồng ý giúp làng mình rồi ư?” Yuto xen ngang vào. “Jack đã cứu con chúng tôi, và cậu ấy sẽ cứu tất cả mọi người.”

“Cậu ta vẫn sẽ cứu chúng ta thôi,” Toge mỉa mai. “Những bốn đồng koban lận cơ mà.”

Già làng Yoshi bất ngờ tằng hắng gây chú ý. “Thế sang năm Akuma lại đến thì chúng ta tính sao? Sẽ chẳng còn võ sĩ ngoại quốc nào để phản bội nữa đâu.”

“Thuê người đối phó là được ấy mà!” ông lão nông dân vẫn kiên trì.

Yoshi cười đắng chát. “Bộ ông cho rằng Lãnh chúa Ikeda sẽ trả tiền thật đấy hả?”

“Ông ta không có cách nào khác! Tiền đó là tiền của Tướng Quân!”

“Lãnh chúa Ikeda sẽ dành hết mọi công lao - và phần thưởng.”

“Chúng ta không thể chống lại lệnh triều đình!”

“Làm cũng đã làm rồi,” Yoshi phản bác. Nói đoạn trừng mắt nhìn dân làng, “Đây là cách các anh đền đáp người đã mạo hiểm tính mạng vì mình ư?”

Nhóm võ sĩ trẻ lặng lẽ quan sát màn tranh cãi quyết hệt giữa nỗi sợ hãi, tinh thần trách nhiệm, và lòng biết ơn của các nông dân.

Jack thấy bụng mình như thắt lại. Chẳng còn nơi nào trên đất Nhật này là an toàn với nó nữa. Phần thưởng lớn thế kia thì chẳng người nào là đáng tin. Có điều, sau tất cả những gì đã làm cho dân làng, Jack thật sự không ngờ mình lại đứng trước nguy cơ bị họ giao nộp như thế.

Miyuki quay sang nhìn nó. “Đến lúc rời khỏi đây rồi. Nhưng còn băng Akuma thì sao?”

“Cậu là một võ sĩ trọng danh dự,” Hayato ngưỡng mộ. “Nhưng đám người này không xứng đâu. Họ không có tinh thần võ sĩ đạo, hay thậm chí là tư tưởng trung thành.”

“Chưa chắc dân làng sẽ giao nộp tôi đâu,” Jack ngoan cố.

“Nông dân trước giờ vẫn như vậy,” Hayato đáp. “Cậu không bao giờ có thể tin tưởng họ.”

Jack nhìn Neko, người nãy giờ vẫn không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Nó ước gì kĩ năng giao tiếp bằng kí hiệu của mình đủ cao thâm để có thể giải thích cặn kẽ cho con bé.

“Tụi mình có thể mang Neko theo,” Miyuki gợi ý.

“Tụi mình?” Jack hỏi lại.

Miyuki gật đầu bất chấp cái nhìn chằm chằm của Jack. “Cậu nghĩ tôi là loại người nào?”

“Tớ sẽ đi với cậu,” Yori tuyên bố. “Và Saburo cũng vậy.”

“Tốt thôi,” Saburo lên tiếng. “Dắt lên quan phủ cái là được bốn đồng tiền vàng đó!”

Mọi người lập tức nhìn về phía anh chàng.

“Giỡn thôi mà,” Saburo lập tức cải chính. “Có điều phen này Shogun chơi trội thật đó. Ổng tăng tiền thưởng lên gấp đôi những hai lần rồi.”

“Đùa không đúng chỗ,” Hayato khó chịu. “Jack à, cậu về thu dọn hành lí đi. Tôi và Yuudai sẽ ở lại cản đường dân làng.”

“Nhưng nếu Akuma đến đây và nhìn thấy các công trình xây dựng thì dân làng sẽ chết chắc đó,” Jack e ngại.

“Đấy là tự họ chuốc lấy,” Hayato không chút nương tình. “Thôi không nói nữa. Mau đi đi!”

Jack đã định nghe theo thì đột nhiên Yori ra hiệu bảo mọi người áp tai vào tường.

“Khoan đã!” nhà sư nhí nói. “Trưởng làng Junichi đang kêu gọi bỏ phiếu.”

“Ai đồng ý giao nộp Jack Fletcher thì giơ tay lên!” Vị Trưởng làng tuyên bố.

Ông lão nông dân ban nãy lập tức giơ cao tay, kéo theo sau là những người bên cạnh.

Qua tầm nhìn hạn chế từ khe hở tường hậu, Jack không thể biết chính xác số phiếu bầu, nhưng xem ra cũng chẳng ít.

“Ai phản đối giơ tay lên!”

Yuto là người đầu tiên, sau đó đến ông Sora, rồi người nông dân bên cạnh ông. Trưởng làng Junichi bắt đầu đếm trong lúc ông Sora vẫn kiên trì thuyết phục các nông dân chưa quyết định. Jack toát cả mồ hôi lạnh. Có năm người bạn bên cạnh, nó chẳng sợ gì dân làng. Vấn đề nằm ở quân lính của Tướng Quân. Xem chừng họ đã đến rất gần rồi.

“Vậy là xong,” Trưởng làng Junichi tuyên bố. “Làng Tamagashi sẽ làm ngơ mệnh lệnh của tướng quân, bất chấp hậu quả có ra sao....”

Jack nhẹ nhõm thở hắt. Lòng tin của nó cuối cùng cũng được các nông dân đền đáp.

“Không thể tin được!” Hayato thốt lên. “Bọn họ thật sự biết giữ trung thành và danh dự ư?”

Sự việc đã ngã ngũ, cả bọn định quay về dùng bữa sáng thì bất ngờ phát hiện Kunio đang hớt hơ hớt hải chạy đến. Thằng nhóc vấp ngã đập mặt xuống tuyết, nhưng rồi nhanh chóng đứng lên tiếp tục chạy. Nó thở hồng hộc đến suýt nữa nói không ra hơi.

“T...Tới...rồi...,” Kunio lắp bắp. “AKUMA TỚI RỒI!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi Tiến »