
Buổi tiệc buộc phải kết thúc sớm. Dân làng lo lắng nhìn Toge, người lúc này cũng mặt mày u ám chẳng khác gì họ. Vị tân trưởng làng vội vàng ra lệnh cất giấu đồ ăn thức uống xung quanh.
“Võ sĩ của Lãnh chúa Ikeda chỉ xuất hiện khi cần thu thuế mà thôi.” Ông Sora giải thích với Jack. “Nhưng mùa này mà họ đã tới rồi, như vậy khả năng rất lớn là đang lục soát tìm cậu!”
Trong lúc dân làng tất bật dọn dẹp thì ông Sora đem Jack, Miyuki, và các võ sĩ trẻ khác vào trú tạm trong nhà kho rồi đóng cửa lại. Cả bọn đưa mắt nhìn qua khe hở ra bên ngoài.
Toge và ông Yoshi đứng ở mái hiên chờ các võ sĩ, trong khi các nông dân còn lại đứng dọc theo rìa quảng trường, đầu cúi sát. Tiếng vó ngựa mỗi lúc một gần. Mười võ sĩ trang bị đầy đủ xuất hiện. Tên đầu lĩnh xuống ngựa bước tới. Toge và ông Yoshi vội vàng khúm núm thi lễ.
“Chuyện gì đã xảy ra với cái cầu ở đây vậy?” vị samurai chất vấn.
“Bị Akuma phá huỷ ạ,” Toge trả lời.
“Vậy bọn chúng đâu?”
“Chết hết rồi ạ.”
Tên đầu lĩnh tỏ vẻ kinh ngạc. “Chết? Ai giết?”
“Một vài ronin ạ,” Toge giải thích.
“Các ngươi thuê võ sĩ vô chủ ư?” hắn nghi ngờ. “Bằng cái gì?”
“Gạo, chúng tôi chỉ có nhiêu đó.”
Tên võ sĩ cười lớn. “Hèn gì trông đứa nào cũng như sắp chết đói vậy!” Nói đoạn quay về phía Toge, tay đặt sẵn trên chuôi kiếm. “Thế thằng võ sĩ ngoại quốc đâu?”
Toge nuốt nước bọt, cúi gầm mắt nhìn xuống đất. “Nhanh lên, bạn tao không có nhiều thời gian đâu. Chính ngươi đã bảo nó đang ở đây mà.”
“Thật không thể tin được!” Ông Sora thốt lên. “Toge đã bán đứng các cậu ư?”
Jack cũng ngạc nhiên chẳng kém. Nó biết người đàn ông này rất cáu kỉnh, nhưng không ngờ lại hèn hạ đến vậy.
“Hèn gì lúc chuẩn bị đi thám thính trại Akuma tìm mãi chẳng thấy ông ta đâu cả,” Yori lắc đầu ngao ngán.
“An tâm, ngươi sẽ được trả công tương xứng,” tên đầu lĩnh vừa nói vừa móc bốn koban ra khỏi túi. Toge liếc mắt nhìn những đồng tiền vàng lấp lánh, rồi quay đầu về phía nhà kho.
“Toge sắp khai mất!” Ông Sora sợ hãi.
Saburo rút kiếm. “Bọn tớ sẽ không để chúng bắt cậu đâu, Jack.”
“Ba người cứ chạy về phía rừng cây, tôi sẽ ở lại đánh lạc hướng chúng,” Miyuki cũng sẵn sàng với thanh đoản đao trên tay.
“Không, tớ không thể để cậu hi sinh như vậy,” Jack phản đối. “Đây là chuyện của cá nhân tớ.”
Toge lại cúi đầu như cũ. “Cậu ta... chết rồi.”
Jack và nhóm bạn không khỏi sửng sờ trước câu trả lời này.
Tên võ sĩ nghi hoặc nhìn Toge. “Chết thì xác đâu?”
Toge lúng túng không đáp.
Vị samurai hất mấy đồng tiền đánh lách cách trong tay. “Sống hay chết nó vẫn đáng giá bốn koban đó.”
Già làng Yoshi chống gậy bước tới. “Chúng tiện nhân rất mong được phục vụ cho Tướng Quân vĩ đại. Nhưng cậu ngoại quốc kia đã chết dưới tay Akuma trong trận chiến, cả xác cũng bị lửa thiêu rụi rồi.”
Tay võ sĩ nắm tóc Toge kéo mặt lên nhìn thẳng vào mắt.
“Lẽ ra tao nên cắt lưỡi mày tội làm mất thì giờ nhà quan rồi đấy,” nói đoạn quăng tân trưởng làng xuống đất vẻ ghê tởm. “Nhưng nếu nó đã chết thì coi như việc cũng xong. Không xác, khỏi thưởng.”
Thế rồi hắn xoay người cất bốn đồng tiền vào túi trèo lên ngựa, đưa mắt nhìn quanh làng một lần cuối, đặc biệt chú ý đến chỗ kho gạo. May là cuối cùng hắn cũng rút lui cùng với đám thuộc hạ của mình.
“Suýt chết,” Saburo rút kiếm thở dài nhẹ nhõm. “Từ nay chắc chúng sẽ không đuổi theo nữa đâu, Jack ạ!”
“Các cậu nhầm to rồi,” ông Sora lắc đầu. “Võ sĩ chưa bao giờ tin lời nông dân chúng tôi. Kiểu gì họ cũng sớm quay lại thôi.”