Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 10910 | 2 Đánh giá: 7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 53
BIẾN MẤT

❊ ❊ ❊

logo

Điều quan trọng nhất vào thời điểm này là giữ tinh thần tỉnh táo.

Hai đêm không ngủ hẳn là khó khăn đối với những người nông dân hơn là bọn cướp Trăng Đen. Mọi người ngồi quanh bếp lửa, đầu gà gật chống chọi lại sự mệt mỏi. Bản thân các võ sĩ trẻ cũng thấy mắt mình nặng trĩu nhưng vẫn phải liên tục tuần tra bốn phía. Đêm không trăng tối đen đồng nghĩa với việc mọi thứ đều phải dựa vào thính giác. Bất kì tiếng động nào cũng có thể là dấu hiệu cho thấy bọn cướp đã sẵn sàng tấn công. Hayato báo có tiếng bước chân trên tuyết, nhưng không thấy tên cướp nào xuất hiện. Đến phiên Jack đi tuần thì nó nghe có tiếng gỗ lách cách - thì ra phần còn lại của chiếc cầu đã bị dòng sông cuốn đi từng phần một. Tiếng vó ngựa khiến tất cả gồng mình cảnh giác, nhưng chung quy vẫn chẳng có gì.

Đêm tối cứ thế chìm vào sự tĩnh lặng khó hiểu.

“Theo cậu Akuma đang mưu đồ gì?” Miyuki là người đầu tiên cảm thấy bất an.

“Bao vây lâu dài chàng?” Saburo vừa ngáp vừa nói.

“Nhưng không có lương thực trước sau gì bọn chúng cũng phải rút lui vì đói thôi,” Yori nói.

“Chỉ e sẽ lại càng trở nên nguy hiểm,” Jack giậm chân giữ ấm. “Kiểu như bầy chó hoang ấy.”

Jack đưa mắt nhìn những người nông dân lúc này đang run rẩy vì mệt và lạnh. Không ai dám di chuyển ra ngoài phạm vi lửa trại vì sợ rằng mình sẽ bị bắt làm con tin. Kiệt quệ về thể xác lẫn tinh thần, rõ ràng dân làng đã sắp đến giới hạn chịu đựng.

“Tình hình này,” Jack tiếp tục, “Trận đấu tới sẽ mang tính quyết định đến toàn cục.”

“Hay tôi quay lại thích sát Akuma nhé?” Miyuki đề nghị. “Mọi thứ sẽ kết thúc rất nhanh.”

Jack lắc đầu. “Sau màn giải cứu Yori có lẽ Akuma đã tăng cường cảnh giác gấp đôi. Sẽ là quá mạo hiểm... ngay cả với một ninja như cậu.”

Đúng lúc này thì Miya, con gái ông Sora mang đến một ít cơm.

“Đây là cơm mẹ tôi gửi cho mọi người,” cô vừa nói vừa cúi đầu đưa ra chiếc làn rơm. Nói đoạn liếc nhìn qua đường hào về phía các thửa ruộng bên kia. “Có khi nào Akuma đã bỏ cuộc rồi không?”

Ngồi nghỉ cạnh bếp lửa, Jack lắc đầu đáp, “Khả năng đó rất khó xảy ra.”

“Dậy thôi nào, cậu Jack ơi!” Ông Sora lay người Jack hối thúc.

Chớp mắt trước ánh sáng bình minh, Jack thầm tự trách mình đã ngủ quên trong tình thế nguy cấp như vậy. Nó lập tức đứng dậy lăm lăm kiếm trong tay.

“Akuma đâu?” Jack hỏi.

“Biến mất rồi!” Ông Sora hưng phấn chỉ về phía bên kia reo lên.

Jack dụi mắt. Thật vậy, chẳng còn dấu hiệu nào của băng cướp trên bình nguyên trắng xoá tuyết nữa. Dấu hiệu duy nhất còn sót lại chỉ là một cái hố đen, nơi bọn chúng từng đốt lửa tối hôm qua.

Hayato phóng tới. “Tôi đã thử đi tuần dọc quanh đường hào nhưng chẳng thấy gì cả.”

“Chúng đi cướp làng khác rồi,” Toge vừa nói vừa dùng tay che nắng quan sát đường chân trời.

Tuy Jack còn nghi ngờ, nhưng những người nông dân đã hoàn toàn tin vào giả thuyết này, thậm chí còn bắt đầu ăn mừng.

“Chúng ta đã đánh bại bọn Trăng Đen!” Kunio toe toét reo hò.

Dân làng cũng giơ giáo hồ hởi phấn khích.

“ Akuma chưa đi đâu. Hắn chỉ trốn đâu đó quanh đây thôi,” Jack nhấn mạnh.

Nói đoạn liền chạy tới quảng trường leo lên tháp canh.

Miyuki và Yori đã ở đó tự bao giờ, cả hai đang thám thính xung quanh.

“Không thấy dấu hiệu nào của chúng,” Miyuki nói.

Jack cũng chẳng phát hiện gì bất thường, về phía đông, cối xay bây giờ chỉ còn là một cái khung cháy đen, khói bốc lên tựa như một con rắn bò trên nền trời. Nơi từng đặt chiếc cầu giờ chỉ còn một vài mẩu gỗ trôi nổi. Dãy núi phía bắc cũng vậy, mọi thứ đều yên tĩnh.

Nhìn thấy Neko đang bước tới, Jack với hỏi Miyuki, “Thế khu rừng thì sao rồi?”

Miyuki trao đổi bằng dấu hiệu với Neko. “Neko bảo phía đó cũng hoàn toàn bình thường.”

Phía bên dưới, dân làng đã rã nhóm buông vũ khí. Thậm chí nhóm của Yuudai cũng rời bỏ vị trí canh gác phía bắc của mình.

Toge đứng trên hiên nhà Trưởng làng cùng với ông Yoshi.

Vị già làng hỏi Jack, “Các cậu có nhìn thấy Akuma không?”

“Không, nhưng....”

Tiếng reo hò của các nông dân thậm chí khiến Jack không thể nói hết câu.

Toge dõng dạc phát biểu. “Nhờ các võ sĩ trẻ, và lòng dũng cảm của chúng ta, làng Tamagashi đã thoát khỏi nạn Trăng Đen!”

Không khí ăn mừng xung quanh càng trở nên tưng bừng.

Từ trên tháp canh, Jack lắc đầu ngao ngán. “Akuma không phải loại người dễ dàng từ bỏ như vậy đâu.”

“Có lẽ hắn nản chí vì đánh mãi không xong,” Yori nhận định.

“Hoặc đã đi tìm mục tiêu khác như Toge nói,” Miyuki thêm vào.

“ Akuma rất giảo hoạt, hắn biết dân làng đã thấm mệt, tình thần chiến đấu xuống rất thấp,” Jack nhấn mạnh. “Bọn chúng chính là muốn chúng ta lơi lỏng ăn mừng như thế này.”

“Nhưng xung quanh có bóng dáng ai đâu?” Yori phản đối.

Jack lại phóng mắt quan sát, nhưng chỉ nhìn thấy toàn tuyết là tuyết, chẳng lẽ giặc Trăng Đen đã thật sự biến mất rồi ư?

Mặt trời lên cao toả ánh nắng ấm áp quét sạch dư âm đêm trăng đen đáng sợ. với việc trận đấu dường như đã kết thúc, Jack chợt cảm thấy mệt mỏi rã rời tứ chi.

“Chúng ta nên tranh thủ nghỉ ngơi,” Jack nói. “Nhưng vẫn cần phải thật cảnh giác.”

“Tôi sẽ nhận lượt tuần đầu tiên,” Miyuki đề nghị, có vẻ cũng phần nào chưa tin được việc này như Jack.

Quá mệt mỏi để có thể phản đối, Jack gật đầu rồi ra hiệu bảo Yori bước xuống trước. Nó đang định nối bước theo sau thì chợt thấy bụi tuyết tung toé chỗ khu ruộng. Cho rằng đây chỉ là ảo giác do quá mệt mỏi, Jack đặt chân xuống cầu thang.

Thế rồi nó nghe tiếng vó ngựa rầm rập từ đằng xa.

Gần như cùng lúc, Miyuki hô lớn, “Cướp đến từ hướng bắc!”

Jack quay lại thì thấy một hòn đá khổng lồ đang lăn tới, phía sau có năm tên cướp cưỡi ngựa, Sayomi cầm cung dẫn đầu.

Dưới quảng trường, dân làng rên rỉ ngao ngán tuyệt vọng.

Yuudai thét lớn trấn tĩnh tinh thần, “ĐỘI HÀNG RÀO THEO TÔI!”

Jack cũng sững sờ khi nhận ra cảm giác nghi hoặc của mình là hoàn toàn chính xác. Nó chột dạ nhìn lại khu ruộng một lần nữa thì thấy hai tên cướp cầm ván gỗ chặt từ chiếc cầu bị phá huỷ đang thảy lên đường hào. Ngay sau đó Nakamura xuất hiện cùng với ba tên thuộc hạ trang bị đầy đủ dễ dàng phóng sang.

“Cướp ở phía nam!” Jack la thất thanh. Saburo vội vàng dẫn người đến ứng chiến.

“Cướp đến từ hướng đông!” Miyuki tri hô, Jack nhìn theo thì thấy đích thân Akuma đang dẫn quân cưỡi ngựa xông tới, có lẽ đêm qua chúng đã đi đường vòng vượt qua sông.

Hayato hiệu triệu nhóm của mình. Các nông dân chạy tán loạn tìm vũ khí, cả ngôi làng hỗn độn như tổ ong vỡ.

Khiếp đảm trước thế trận tổng tấn công của địch, Jack quay sang nói với Miyuki, “Lần này khéo hỏng thật!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang