Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 10800 | 2 Đánh giá: 7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 15
THỜI GIAN GẤP GÁP

❊ ❊ ❊

logo

“Vẫn cần thêm hai người nữa,” Jack thầm nghĩ. Lúc này mọi người đã chia nhóm nhỏ và tiếp tục tìm kiếm các võ sĩ trẻ khác. Dù bất lợi muôn trùng nhưng nó đã tiến sát đến mục tiêu hoàn thành lời hứa với dân làng. Vấn đề là phiên chợ đã kết thúc, hội thi Toshiya cũng vậy, toàn vùng Okayama chẳng còn bao nhiêu mục tiêu có thể đáp ứng được yêu cầu.

Buổi chiều qua đi rất nhanh, cả bọn chỉ tìm được mỗi một võ sĩ trẻ, nhưng cô này từ chối thẳng thừng, bảo rằng cha mẹ sẽ chẳng đời nào đồng ý. Thật ra nhìn vào ánh mắt thì Jack nghĩ nguyên nhân nằm ở nỗi sợ hãi nhiều hơn. Dù sao cũng không trách được, đây đâu phải trò chơi. Bảo vệ làng nghĩa là phải đánh nhau thật, Akuma lại nổi danh là kẻ giết người không ghê tay.

“Biết đâu Saburo và Hayato sẽ may mắn hơn,” Yori lạc quan.

Trước đó hai đứa kia đã nhận nhiệm vụ đi tìm cặp chị em ở cuộc tỉ thí hôm qua.

“Tớ cũng mong như vậy,” Jack đáp.

Ông Sora ủ rũ dẫn đường cho chúng và Yuudai quay về nhà kho. Trên đường đi, hầu như chẳng ai nói gì, lâu lắm rồi Jack mới có được cảm giác an toàn đến vậy. Dù Jack đã cởi mũ tiết lộ thân phận nhưng Yuudai vẫn lịch thiệp nở nụ cười ấm áp nói, “Bạn của Hayato thì cũng là bạn của Yuudai.”

Kunio ngồi trước cửa nhà kho chào họ quay về. Cậu chàng vốn đang rất chán nản này gần như đứng hình khi thấy Yuudai xuất hiện, mắt nhìn không chớp.

“Đừng có bất lịch sự như vậy!” Toge gắt.

Tuy nhiên điều đó cũng không thể khiến Kunio ngậm được khuôn miệng đang há hốc của mình lại. Toge bèn ra lệnh bảo cậu ta ra ngoài nhặt củi nhóm lửa. Vài phút sau, Neko mang mấy chén trà xanh vừa đun đến cho mọi người. Cô bé như muốn xỉu trước thân hình khổng lồ của Yuudai.

Khi đỡ bàng hoàng, Neko e thẹn cúi đầu rồi run run rót trà cho thành viên mới của nhóm. Trong lúc vội vã, cô bé còn làm rớt một ít ra sàn, mặt đỏ bừng bừng, đôi mắt đen láy mở to hết cỡ.

“Xin lỗi cậu, nó là một đứa câm điếc.” Toge giải thích và định đuổi Neko vào trong.

“Đừng!” Yuudai trừng mắt nhìn ông ta. “Nhiều người lành lặn mà có biết dùng tai của mình bao giờ đâu!”

Xấu hổ, Toge tự mình lui vào góc. Yuudai nhẹ nhàng mỉm cười với Neko, ra hiệu bảo cô bé tiếp tục rót trà rồi lịch thiệp cúi đầu cảm ơn. Sau khi phục vụ xong cho Jack và Yori, Neko liền nhanh chóng đi vào bếp. Jack để ý thấy thỉnh thoảng cô lại liếc nhìn qua khe nứt trên tường trong lúc vo gạo chuẩn bị nấu cơm tối.

Một lát sau Saburo và Hayato cũng trở lại, mặt mày ảo não. “Bọn tớ tìm được họ.” Saburo bắt đầu.

“Nhưng tiếc là quá muộn.” Hayato kết thúc. “Lúc đó họ đã lên tàu xuôi về Imaban ở phương nam.”

“Hết rồi.” Ông Sora tuyệt vọng. “Làng mình coi như xong.”

“Đừng vội bỏ cuộc.” Yori trấn an. “Mai ta lại tiếp tục tìm.”

“Vô ích thôi!” Toge gắt. “Còn phải chuẩn bị nữa, mà thời gian thì gấp lắm rồi!”

“Chúng ta vẫn chưa tập hợp đủ bảy võ sĩ.” Jack nhấn mạnh.

“Nhưng mọi người đều là cao thủ cả!” Kunio xen vào. “Có khi vậy là đủ rồi đó.”

Jack nhìn xuống tách trà đã vơi một nửa của mình, tình thế lúc này của họ cũng hệt như thế - gần, nhưng chưa tới. Jack không muốn những người nông dân vốn đã tuyệt vọng lại càng thêm hoảng loạn, nhưng nó cũng không thể đặt tính mạng của bạn bè mình vào vòng nguy hiểm. Dù có đủ bảy người thì nhiệm vụ này vẫn là rất liều lĩnh. Nay chỉ năm thì chẳng khác tự sát là bao nhiêu.

Đấu tranh tâm lí hồi lâu, Jack quyết định tuyên bố. “Nếu ai muốn rút thì bây giờ là thời điểm thích hợp đấy.”

Không gian xung quanh rơi vào im lặng.

“Tại sao lại là bảy?” Hayato lên tiếng hỏi.

“Phía địch có những bốn mươi tên. Theo tính toán của tôi thì một võ sĩ giỏi cùng lắm cũng chỉ chống được sáu người là cùng.”

“À, vậy thì nên tính Yuudai như hai thì hơn,” Hayato tếu táo. “Hơn nữa với chiếc cung này trong tay, tôi hoàn toàn có thể hạ gục vài tên trước khi bọn chúng kịp đến gần. Ấy là còn chưa kể đến tuyệt kĩ chiến đấu của cậu nữa.”

Jack nhìn những người còn lại. Yori có vẻ hơi bồn chồn, nhưng vẫn kiên định. Saburo, đáng ngạc nhiên là cũng tương tự. Riêng Yuudai thì vẫn trầm ngâm như một tảng đá.

Jack đành miễn cưỡng gật đầu. “Năm thì năm vậy.”

Sáng sớm hôm sau, năm võ sĩ trẻ, ba nông dân và Neko lên đường đi Tamagashi. Gió bấc thổi từng cơn lạnh lẽo khi cả nhóm băng qua cánh đồng phủ đầy tuyết. Trở ngại khiến họ đi khá chậm, đến đoạn tuyết phủ quá dày, Yuudai cõng luôn Yori trên vai.

Hayato bước sóng đôi với Jack. “Còn bao xa nữa?” Vừa nói cậu vừa quan sát địa hình phía trước.

“Lần trước phải gần tối chúng tôi mới đến nơi.” Jack đáp, rồi cảnh giác nhìn xung quanh.

“Cậu cũng cảm nhận được rồi à?”

“Ừm,” Jack nhẹ giọng, xem ra không chỉ một mình nó lo lắng. “Chỗ này rất trống trải, nhưng rõ ràng có ai đó đang theo dõi chúng ta.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi Tiến »