Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 10800 | 2 Đánh giá: 7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 18
THỦ LĨNH BẤT ĐẮC DĨ

❊ ❊ ❊

logo

Tối hôm đó, cuối cùng đám võ sĩ trẻ cũng nhận được sự tiếp đãi tương xứng. Ông Sora cùng vợ quyết định nhượng lại nhà cho chúng. Trưởng làng Junichi mang đến chiếu cói. Dân làng quyên góp gạo, rau, và cá. Mọi người còn vun củi nhóm lửa rồi mới rời đi để Jack cùng nhóm bạn yên tĩnh ăn uống nghỉ ngơi sau hành trình dài.

“Phải vậy mới được chứ!” Saburo hào hứng xới lấy xới để.

Sáu người ăn trong im lặng, Neko thường xuyên rót thêm trà nước. Xong xuôi, cả bọn cứ thế ngồi nghe tiếng củi cháy. Dán mắt vào ánh sáng bập bùng, Jack chìm trong dòng suy tư - về Akiko, về Jess, về Anh Quốc, và cách để quay về được đó.

Trong khoảnh khắc ấy, dường như chẳng ai nhớ họ ở đây để làm gì.

“Thế kế hoạch là như thế nào?” Hayato lên tiếng cắt đứt trạng thái mơ màng.

Jack chớp mắt. “Chưa... có.”

“Thế sao lúc trước cậu bảo khác?”

“Loè mấy người nông dân ấy mà,” Jack ngập ngừng cười. Nó vừa nói xong, cả bọn liền đưa mắt nhìn nhau.

“Ít ra cũng phải có ý tưởng gì đó chứ hả?” Saburo phát biểu.

Đáp lại chỉ là cái lắc đầu của Jack. “Tớ chưa nghĩ xa được như vậy.”

“Làm lãnh đạo thì phải luôn có phương án.” Hayato nhấn mạnh.

“Lãnh đạo á?” Jack lặp lại.

Năm cặp mắt dán chặt vào nó.

“Đây là cuộc chiến của cậu,” Hayato tiếp tục. “Cậu là người tập hợp chúng tôi, mang trách nhiệm chỉ huy chúng tôi.”

Jack cảm thấy miệng nó khô cứng, bao tử như bị siết chặt. Nó chưa từng nghĩ đến hậu quả hay trách nhiệm gì cả, chỉ hành động theo bản năng muốn cứu người mà thôi. Ấy vậy mà bây giờ lại phải gánh trọng trách chỉ huy - mắt xích quan trọng nhất của thành công, cũng như an toàn cho cả nhóm.

“C...cái này nên bàn lại một chút thì hơn.”

“Muốn thì tụi mình bỏ phiếu vậy,” Yori gợi ý.

“Tôi chọn Jack.” Miyuki giơ tay trước tiên.

“Tôi cũng vậy.” Saburo nối tiếp theo sau.

Hayato, và ngay sau đó là Yuudai cũng vậy.

Sau một lúc quan sát tình hình, Neko hiểu ra vấn đề liền hào hứng hùa theo.

Yori mỉm cười đầy ý nhị với Jack. “Thêm tớ nữa - số phiếu tuyệt đối luôn.”

Jack không tài nào ngủ nổi, đầu nó cứ lởn vởn đầy nỗi lo. Chừng ba tuần nữa kẻ thù sẽ kéo tới, và nó chưa biết phải làm thế nào để chống đỡ lại bốn mươi tên cướp với chỉ sáu chiến binh.

Nằm một lúc Jack quyết định bật dậy, nhẹ nhàng mở cửa bước ra ngoài. Đêm đông lạnh thấu xương khiến hơi thở của nó liên tục toả ra làn khói trắng đầy ma mị. Nó bước đến hồ nước, phóng tầm mắt quan sát những đồng ruộng hoang vắng. Tối nay trời rất trong, các ngôi sao toả sáng lấp lánh tựa những viên kim cương. Dưới ánh sáng mờ ảo của mặt trăng, mặt đất phủ tuyết có dáng dấp của một đại dương trắng tinh huyền ảo.

Jack thậm chí gần như trở về với những ngày còn ở trên tàu Alexandria, rong ruổi trên biển khơi cùng với cha. Nhưng nó biết quãng thời gian ấy đã qua lâu lắm rồi. Jack chỉ ước giờ này ông vẫn còn sống. Như mọi khi, nó nhìn trời sao trông chờ cha chỉ lối. Ngoài bản hải đồ đã giấu kĩ dưới sàn nhà của ông Sora, các chòm sao chính là sợi dây liên kết cuối cùng giữa hai cha con Jack. Là một thuyền trưởng, ông từng bỏ ra nhiều đêm ròng dạy con trai định vị phương hướng bằng phương pháp thiên văn. Có điều, đêm nay Jack cảm thấy thật sự bị lạc lối, chẳng thể bám víu bất kì đâu.

Thả mình trong dòng suy nghĩ, Jack chợt nhận ra ai đó đang đến gần. “Khi trời tối nhất cũng chính là lúc sao sáng nhất,” Yori bình luận.

Jack bật cười. Đây là một trong những lời dạy của thầy Yamada, nghĩa là dù trong hoàn cảnh éo le nhất vẫn luôn luôn tồn tại một lối thoát.

“Cha tớ thường bảo, trời trong thì đầu cũng sẽ trong.” Jack đáp. “Thế nhưng tớ vẫn chưa nghĩ ra được kế hoạch nào cả.”

“Việc gì đến - sẽ đến.”

“Sao cậu có thể chắc chắn như vậy chứ? Tớ vốn là đứa mù tịt về chiến thuật với cả quân sự mà.”

“Không đâu,” Yori phủ nhận khiến Jack không khỏi bất ngờ. “Cậu đã học tuyệt kĩ Nhị Thiên của thầy Masamoto còn gì.”

Jack thật sự hoang mang. Tuyệt kĩ Nhị Thiên là pho kiếm pháp bí truyền của cha nuôi nó. “Nhưng món đấy chỉ dành cho tỉ thí tay đôi thôi,” Jack lên tiếng.

“Chiến thuật áp dụng được với một người, thì cũng sẽ áp dụng được với mười, hai mươi... hay thậm chí một nghìn.” Nghiền ngẫm câu nói của Yori, lời dạy ngày xưa bỗng vang lên trong đầu Jack. Tuyệt kĩ Nhị Thiên không chỉ gói gọn trong việc sử dụng song kiếm, mà điểm mấu chốt nằm ở tinh thần - sẵn sàng dùng mọi biện pháp, mọi phương tiện để giành lấy chiến thắng.

“Có thể cậu nói đúng,” Jack thừa nhận sau khi một vài ý tưởng bắt đầu nảy mầm. “Nhưng tớ lại chẳng có kinh nghiệm gì.”

“Bù lại thì tố chất tự nhiên rất tốt,” Yori nhấn mạnh. “Một nhà lãnh đạo giỏi sẽ luôn thuyết phục được người khác, cũng như lòng dũng cảm và sự quyết tâm của cậu đã thuyết phục được bọn tớ vậy.”

Jack chợt nhận ra cậu bạn nhỏ của mình, dù cơ thể vẫn như vậy, nhưng trí não đã thông tuệ hơn lần cuối cùng hai đứa gặp nhau gấp nhiều lần. Nó cảm thấy như thể mình đang nói chuyện với phiên bản trẻ tuổi hơn của thầy Yamada vậy.

“Dù sao cũng nên để người khác thử sức trước,” Jack phản đối, trong lòng vẫn đinh ninh có lẽ Hayato thích hợp hơn.

Yori ngước nhìn nó. “Cậu quên rồi à, mọi người đều bỏ phiếu ủng hộ cậu. Cậu là người duy nhất có thể chỉ huy bọn tớ.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi Tiến »