Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 10910 | 2 Đánh giá: 7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 61
PHẠM NHÂN

❊ ❊ ❊

logo

Sáng sớm hôm sau, ông Sora giúp Jack thu gom lương thực cần thiết cho chuyến hành trình dài ngày đi Nagasaki. với việc quân lính của Lãnh chúa Ikeda có thể quay lại bất kì lúc nào, nó buộc phải rời khỏi đây càng sớm càng tốt.

Trong lúc người nông dân già xới cơm vào thùng rơm, Jack với tay lấy túi hành lí cất kĩ dưới sàn gỗ. Bên trong là viên ngọc trai đen của Akiko, bốn chiếc phi tiêu, và quan trọng hơn cả là bản hải đồ.

Neko bước đến với nước và bánh dẻo. Nhóc tì câm điếc quỳ gối trước mặt Jack, cặp mắt ươn ướt nhìn thẳng vào mắt nó.

Em làm cho anh đó, cô bé đưa bánh cho nó ra hiệu.

Jack mỉm cười cảm kích cầm một cái lên ăn. Loại bánh dẻo nhân đậu đỏ này có vị rất ngọt.

Ngon lắm, Jack ra hiệu. Em nấu ăn rất cừ.

Neko cúi đầu cảm tạ lời khen rồi thở dài, Em sẽ được gặp lại anh chứ?

Jack lắc đầu.

Nước mắt bắt đầu chảy trên mặt Neko. Mãi là bạn bè chứ?

Jack đáp, Ừ, mãi là bạn bè.

Nhận được câu trả lời, Neko tiếp tục tới chỗ những nhân vật còn lại với một màn chia tay đầy nước mắt khác.

Jack cất bánh dẻo, nước, và gạo do ông Sora vừa chuẩn bị vào túi hành lí rồi nhặt cặp song kiếm chuôi quấn vải đỏ giắt lên đai lưng. Nó đã sẵn sàng lên đường.

Yori cùng Saburo cũng tiến vào với hành lí trên vai.

“Các cậu không cần phải đi theo tớ đâu,” Jack ái ngại. “Hành trình lần này ẩn chứa rất nhiều nguy hiểm.”

Saburo cười lớn. “Thế đánh nhau với đám cướp khát máu Trăng Đen mà không nguy hiểm à?”

“Các cậu sẽ thành phạm nhân bị truy nã đấy,” Jack giải thích.

“Có những lúc chúng ta không thể đi một mình,” Yori cầm quyền trượng lên nói.

Thật vậy, chỉ có đoàn kết cùng nhau thì cơ hội mỏng manh đến được đích mới mở ra. Trận chiến vừa qua chính là minh chứng rõ ràng nhất. Nghĩ vậy, Jack gật đầu bước ra ngoài.

Toàn bộ dân làng đều có mặt để nói lời chia tay. Họ cúi đầu thể hiện lòng biết ơn sâu sắc nhất.

Yuudai bước tới, “Hi vọng mọi người hiểu quyết định ở lại đây của tôi. Đây là thời điểm Tamagashi rất cần người bảo vệ.”

“Đương nhiên rồi,” Jack đưa mắt nhìn đầy ẩn ý với Miyuki khi thấy Neko khép nép đứng bên Yuudai. “Nhưng bọn tớ sẽ rất nhớ cậu đấy, anh bạn lớn, nhất là sức mạnh, và cả trí hài hước dù là trong tình huống hiểm nghèo nhất.”

Yuudai cười tươi. “Được chiến đấu bên cạnh cậu là vinh dự của tôi. Hi vọng về sau chúng ta sẽ vẫn còn dịp gặp lại.”

Hai người cúi đầu thi lễ với nhau, sau đó Saburo, Yori và Miyuki cũng nói lời tạm biệt. Bất thình lình, Toge vượt ra khỏi hàng người mà quỳ rạp dưới chân Jack.

“Tôi đã mắc sai lầm quá lớn,” ông thừa nhận. “Cứ ngỡ giao nộp cậu là hi vọng sống còn duy nhất... Giờ đây chỉ có thể cầu xin cậu rộng lòng tha thứ...”

Toge cúi đầu chạm đất thể hiện lòng thành khẩn, trong bụng đã sẵn sàng đón nhận lưỡi kiếm của Jack bất kì lúc nào. Jack biết Toge thực sự hối hận, cũng như mất hết sự tín nhiệm vì hành động nông nổi đó. Nhưng chí ít thì ông cũng đã chuộc được lỗi vào giờ phút quyết định, hơn nữa cá tính mạnh mẽ này sẽ rất cần thiết để dẫn dắt dân làng trong giai đoạn tái kiến thiết sắp tới.

“Trên đời này không có cái gọi là sai lầm,” Jack lặp lại lời dạy ngày trước của thầy Yamada. “Một khi biết rút kinh nghiệm, thì việc đó sẽ trở thành bài học.”

Toge gật đầu ra vẻ hiểu ý. Nhận được sự tha thứ, tân trưởng làng trở lại mái hiên đứng bên cạnh Già làng Yoshi.

Nhiệm vụ cứu làng đã kết thúc, Jack đội mũ rơm vẫy tay tạm biệt lần cuối.

Lúc mặt trời lên đến quá lưng núi thì Jack và những người bạn của mình cũng bước dần vào bình nguyên đầy tuyết, để lại bốn hàng dấu chân, nơi trước đó vốn chỉ có một.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang