Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 10800 | 2 Đánh giá: 7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 36
BẠCH TUỘC

❊ ❊ ❊

logo

“Vẫn kiêu căng như mọi khi nhỉ!” Một giọng nói trầm ấm vang lên. Tay cướp biển ngực trần hàm vuông mắt đỏ ngầu từ từ bước đến. Người này cầm theo đinh ba sắc nhọn, sử dụng như thể gậy đi đường.

“Thuyền trưởng Kujira, rất vui khi ông kịp quay về,” Tatsumaki xởi lởi. “Cô bé này là Li Ling, thành viên mới đầy triển vọng của chúng ta; còn đây, Jack Fletcher, võ sĩ ngoại quốc khét tiếng, chắc cũng không cần phải giới thiệu nhiều.”

Kujira miễn cưỡng cúi chào Jack rồi quan sát Li Ling bằng khóe mắt.

“Lại một con bé muốn học đòi theo cô”, ông ta nói kháy. “Hi vọng nó biết điều gì đang chờ đón mình phía trước.”

“Sao, cảm thấy bị đe dọa hử?” Một giọng nói khác chen vào.

Nữ hải tặc vận bộ trang phục màu xanh tím có họa tiết sóng trăng, thân hình vạm vỡ bước sấn tới. Jack nhận thấy bên dưới cô ta có thủ sẵn áo giáp da màu đen, hai bên đai lưng giắt một cặp sai - loại dao găm có cán hình sừng trâu. Mái tóc dài đen láy quấn chặt bằng khăn trắng có huy hiệu vây cá mập chính giữa. Cánh tay lực lưỡng đeo vòng vàng sáng chói. Nhưng đặc biệt nhất phải kể đến bộ móng tay sơn đen hoàn toàn, đầu giũa nhọn hoắt như móng chim.

“Thuyền trưởng Wanizame, tàu Cá Mập Trắng,” ả giới thiệu.

Jack bất giác cúi đầu chào. Tuy không phải loại khuynh quốc khuynh thành như Tatsumaki, nhưng bù lại thì bá khí của Wanizame thực sự khiến người khác bị áp đảo.

“Cái gì, đe dọa? Không đời nào!” Thuyền trưởng Kujira ưỡn ngực phản kháng. “Càng đông bóng hồng càng tốt thôi chứ sao.”

Đúng lúc này thì thuyền trưởng Kurogumo xuất hiện. Cùng đi với ông ta là một người đàn ông cao lớn, da dẻ vàng vọt vận kimono màu xanh ô liu, lưng giắt katana chuôi xanh ngọc. Mặt người này rất dài, mũi lại hẹp một cách bất thường. Sau khi chào Tatsumaki và đồng bọn, hắn quay sang tự giới thiệu với Jack.

“Thuyền trưởng Hebi của tàu Rắn Xanh,” tay cướp biển nói bằng chất giọng the thé tựa như rắn rít. Ấn tượng ban đầu này không khỏi khiến Jack lạnh sống lưng. “Nghe nói cậu sẽ là chìa khóa mở ra tiền tài phú quý cho Phong Quỷ?” Hebi liếm môi nói tiếp. “Ta thật sự rất mong chờ những thứ ở ngoài kia.”

Bị thôi miên bởi cặp mắt đen thâm hiểm. Jack cảm thấy toàn thân như tê liệt, miệng khô khốc.

“Thuyền trưởng Hebi, sau này còn nhiều thời gian, cứ từ từ chuyện trò,” Tatsumaki cắt ngang. “Còn giờ bàn việc chính cái đã.”

Nữ vương hải tặc vỗ tay ra hiệu cho hai người phục vụ vén màn để lộ chiếc bàn thấp dùng để ăn uống. Bóng đèn thắp sáng căn phòng thoáng đãng, mùi hương đuổi muỗi thoang thoảng. Vài bát cơm bốc khói nghi ngút cùng đĩa đựng loại cá khá lạ đủ màu sắc - trắng, vàng, hồng, đỏ, và cả đen.

Tatsumaki mời mọi người ngồi. Jack quyết định chui vào giữa vị trí của thuyền trưởng Kujira và người quen cũ, thuyền trưởng Kurogumo. Sau khi tất cả đã yên vị, những người phục vụ liền bắt đầu rót nước và rượu nóng.

“Itadakimasu [7] “, nữ vương hải tặc giơ cốc chúc tụng. “Cảm ơn biển Seto... và những con tàu buôn đã cung cấp cho chúng ta mọi thứ!”

“Itadakimasu!” Toán thuyền trưởng lập tức vui vẻ nâng cốc hưởng ứng.

Mọi người dùng bữa chưa được bao lâu thì bất chợt có tiếng khẹt khẹt vang ra từ phía sau. Saru xuất hiện từ cửa sổ nhào tới vai Jack tiếp tục nhẹ nhàng nghịch mái tóc vàng óng. Căn phòng lập tức tràn ngập tiếng cười của những người xung quanh.

“Ta chưa thấy Saru hành động như vậy với người lạ bao giờ cả đấy!” Thuyền trưởng Kujira vừa nói vừa lấy một miếng cá đỏ cho vào miệng.

“Ui da!” Jack la lên khi bị Saru kéo tóc. Nó tìm cách đuổi con vật đi, “Làm ơn để tôi yên!”

“Thế này còn may chán”, thuyền trưởng Wanizame bình phẩm. “Có lần nó còn móc mắt tù nhân ra cơ.”

Jack lập tức buông tay đầu hàng để cho con vật tha hồ muốn làm gì thì làm. Được nước lấn tới, Saru liên tục la ó mỗi khi Jack gắp cơm đến miệng.

“Saru đói rồi, đưa cái này cho nó đi,” Tatsumaki vừa nói vừa đưa Jack một quả mận nhỏ.

Saru lấy thức ăn từ trong tay Jack kiểm tra kĩ lưỡng, sau đó còn nhúng vào cốc nước rồi mới cho vào miệng. Jack thực sự bất ngờ trước hành động này.

“Khỉ tuyết rất thông minh,” Tatsumaki giải thích. “Saru không chỉ biết rửa sạch trước khi ăn, mà còn thích tắm suối nước nóng, giống hệt như chúng ta vậy.”

“Ủa, ở đây làm gì có suối nước nóng?” Thuyền trưởng Kujira thắc mắc.

“Đúng vậy, thế nên Saru vẫn thường dùng bồn tắm bên cạnh phòng Jack đang ở.”

Jack suýt nữa thì sặc khi biết rất có thể mình vừa mới tắm cùng một nguồn nước với Saru. Nó nhận thấy nụ cười nhạt trên khuôn mặt Tatsumaki, và không khỏi tự hỏi liệu đây có phải là trò đùa quái ác của nữ vương hải tặc. Nhưng linh cảm cho thấy khả năng này không cao.

“Kurogumo, hôm qua tôi khá lo cho anh đấy!” Thuyền trưởng Wanizame cảm thán. “Đêm qua bão to quá.”

“Tàu Nhện Đen vốn nổi tiếng chắc chắn mà,” thuyền trưởng Kurogumo đáp.

“Nghe đâu nhóc ngoại quốc này cũng góp công không nhỏ hả,” thuyền trưởng Hebi nói xen vào.

Kurogumo lập tức nhăn nhó. Rõ ràng ông ta không hề muốn bị đồng bọn khinh thường khả năng chỉ huy của mình trước mặt chủ tướng.

“Cậu gọi thứ đó là buồm gàu, nhỉ,” thuyền trưởng Hebi quay sang nói với Jack. “Rất thú vị, phải làm một cái tương tự cho tàu Rắn Xanh mới được.”

Tatsumaki nhíu mày ra vẻ ngạc nhiên, “Kurogumo, sao ta không nghe anh đề cập đến chuyện này?”

“Jack là một thủy thủ giỏi,” thuyền trưởng Kurogumo gật đầu thú nhận. “Và, đồng thời cũng là một hoa tiêu cừ. Chính vì cậu ta mà tôi đã mất rất nhiều thời gian với chiếc tàu hàng. Nhưng dù sao người chiến thắng vẫn là tôi.”

“Đó là vì con rồng đấy chứ!” Jack phản ứng, nó cảm thấy khó chịu trước lời nói có ý ám chỉ này.

Nữ vương hải tặc và đám thuộc hạ nhìn nó đầy hứng thú.

“Jack, giá trị của cậu đang tăng lên theo thời gian đấy,” Tatsumaki lên tiếng. “Bây giờ thì ta thật sự muốn biết những kiến thức này đến từ đâu.”

“Cha tôi,” Jack hãnh diện đáp.

“Hẳn ông ấy phải là một người rất tài ba.”

“Đương nhiên,” Jack đáp. “Cho đến khi bị Độc Nhãn Long sát hại. Dù sao mối thù này cũng đã trả xong, giờ tôi chỉ muốn được quay về nhà mà thôi.”

Không khí bàn tiệc chùng hẳn xuống khi nghe đến tên của gã ninja tiếng tăm lẫy lừng. Các thủ lĩnh Phong Quỷ thậm chí còn tái mặt như thể mới bước vào nghĩa trang vậy.

Li Ling cố tình lên tiếng phá vỡ sự im lặng, “Nhà cậu ở đâu?”

“Luân Đôn, Anh Quốc,” Jack đáp. “Chính vì thế nên tớ mới đi Nagasaki tìm tàu.”

“Sao nhất định phải là Nagasaki?” thuyền trưởng Kujira thắc mắc. “Hải cảng Osaka cũng rất lớn đấy chứ.”

“Tàu Nhật không thể dùng để ra đại dương. Sàn quá thấp, buồm cũng không đủ,” Jack lí giải. “Chỉ những chiếc tàu châu Âu mới đi xa được đến vậy.”

“Xa đến mức nào?” Thuyền trưởng Hebi thắc mắc.

“Hai năm đường biển, hầu như không đặt chân lên đất liền.”

Thuyền trưởng Kujira dùng tay huýt gió.

“Giờ thì ta hiểu vì sao cậu lại xem trọng bản hải đồ đến vậy,” Tatsumaki bình luận.

Jack gật đầu. “Bản hải đồ là công trình cả cuộc đời của cha tôi.”

Thuyền trưởng Kujira đưa mắt nhìn Tatsumaki. “Kiến thức thì chẳng bao giờ thừa. Nhưng xem chừng sẽ mất rất nhiều thời gian cũng như công sức để có thể đến được những vùng đất đó, liệu có đáng mạo hiểm bỏ lại địa bàn làm ăn truyền thống vốn cũng rất trù phú hay không?”

“Đúng đấy,” thuyền trưởng Wanizame đắn đo. “Vả lại cũng cần có loại tàu thích hợp.”

“Chúng ta có thể đóng với sự trợ giúp của Jack,” thuyền trưởng Hebi gợi ý.

“Nó là thủy thủ,” thuyền trưởng Kurogumo phản bác. “Chứ đâu phải thợ đóng tàu.”

Các chỉ huy Phong Quỷ bàn luận rất sôi nổi. Cuộc nói chuyện dần khiến Jack cảm thấy nó có giá trị trong mắt quân hải tặc - kéo theo đó là cả cơ hội sống sót của bản thân, cũng như bạn bè.

“Các người chưa hiểu”, Jack cắt ngang. “Nội ở Nam Mĩ thôi đã có thể tìm thấy rừng vàng, biển bạc, tàu bè Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha chở đầy hàng hóa. Nếu đánh cướp ở đó, chỉ nội trong vòng một năm thôi cũng đủ chất đầy cả tòa thành này bằng châu báu.”

Đám cướp biển sáng mắt bởi viễn cảnh quá ư rực rỡ.

“Quả là khó cưỡng,” Tatsumaki kết luận. “Mọi người có thấy như vậy không?”

Đám thuyền trưởng dưới quyền nữ vương hải tặc gật đầu lia lịa, Jack thầm thở phào nhẹ nhõm khi biết chí ít tạm thời cũng giữ được mạng sống.

“Mang món chính lên đi,” Tatsumaki vui vẻ ra lệnh, bốn người hầu lập tức mang ra một cái khay đặt lên bàn.

“A, bạch tuộc sống! Món khoái khẩu của ta đây rồi!” Thuyền truỏng Kujira liếm mép reo lên.

Jack sững sờ nhìn từng xúc tu của sinh vật tội nghiệp này bị dứt ra.

“Thịt bạch tuộc sống rất có lợi cho sức khỏe và thể lực,” thuyền trưởng Wanizame vừa nói vừa cho phần ăn vẫn còn đang ngọ nguậy vào miệng nhai ngon lành.

Thuyền trưởng Hebi thì giơ lên cao rồi thả xuống cuống họng theo kiểu cá ăn sâu. Thuyền trưởng Kujira thậm chí còn cắn nhỏ ra trước khi nuốt.

Vẻ kinh hãi trên khuôn mặt Jack hiển nhiên không thể qua mắt Tatsumaki.

“Trước khi lâm trận, bọn ta có tục lệ ăn bạch tuộc”, nữ vương hải tặc vừa nói vừa chấm xúc tu vào xì dầu. “Tám chi của nó đóng vai trò làm lá chắn chống kẻ địch từ tám hướng.”

“Các người chuẩn bị ra trận ư?” Jack cố gắng kiềm hãm cảm giác buồn nôn trong cổ họng.

Tatsumaki gật đầu rồi giật một chiếc xúc tu ra đưa cho Jack. Con bạch tuộc vẫn vùng vẫy tuyệt vọng.

“Lo ăn đi, có cả cậu trong đó nữa đó.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi Tiến »