
Thời gian trôi nhanh đến chóng mặt. Mỗi ngày qua đi thì kì hạn lại càng thêm gấp rút. Tuy không nói ra, nhưng có lẽ cái tên Akuma đã lấp đầy tâm trí mọi người. Không khí vui vẻ mấy hôm trước đã hoàn toàn biến mất, thay bằng quyết tâm cao độ. Bên cạnh thời gian luyện tập như quân đội chính quy, công tác xây dựng cũng được đẩy nhanh hết mức. Áp lực tăng cao khiến tất cả đều phải dốc sức từ sớm tinh mơ đến tận tối muộn.
Vào ngày thứ sáu trước đêm trăng đen, Jack nghe thấy những tiếng la hét ở phía bắc ngôi làng nên vội vàng cùng Yori chạy đến.
“Tại sao không thấy khói bốc lên?” Nó vừa hỏi vừa rút kiếm ra.
“Có lẽ bọn cướp đã dùng lối đi bí mật nào đó!” Yori suy đoán, cậu siết chặt cây quyền trượng trong tay, tiếng đinh đang vang lên theo từng nhịp.
Phi như bay đến nơi, đập vào mắt hai đứa là một hàng rào chắc chắn được bao bọc bằng dây gai sắc nhọn cao gấp đôi người trưởng thành, chiếm lĩnh hoàn toàn phía bắc ngôi làng, phần cọc gỗ được vót nhọn cẩn thận nên gần như chỉ có kẻ điên mới dám liều lĩnh trèo qua.
Yuudai và nhóm làm hàng rào tiếp tục gia cố thêm một lớp cỏ khô phía trong rồi sảng khoái quan sát thành phẩm của mình.
“Nhiệm vụ hoàn thành rồi!” Yuudai dõng dạc tuyên bố trong tiếng reo hò mệt mỏi nhưng hứng khởi của các nông dân.
“Làm được thế này thì la cũng đáng!” Jack thu kiếm vào vỏ thầm nghĩ.
Quan sát kĩ hàng rào kiên cố, Jack tự tin đây là một bức tường phòng ngự vô cùng vững chãi.
“Chỉ cần một nhóm quân dùng giáo đứng chắn ở đây nữa thì coi như hết đường công phá!” Yuudai hãnh diện.
“Chậc, lại thua anh mất rồi!” Miyuki xuất hiện cùng với Neko và hai người cộng sự. “Chúng tôi chỉ còn một chút nữa là xong.”
Jack quyết định không đề nghị Miyuki cho xem, vì căn bản nàng nữ sát thủ này chỉ đồng ý để lộ mỗi hai lá chắn gỗ hẹp mà thôi.
Để lại vài người nông dân canh gác, cả nhóm bước đến quảng trường. Tại đây, gác canh đã được xây cao gấp đôi nhà kho, đang tới công đoạn hoàn thiện cuối cùng, sau khi hoàn thành dự kiến có thể bao quát cả ngôi làng và khu vực bình nguyên xung quanh.
“Tuy không thể so sánh với hàng rào của cậu, Yuudai,” Jack bình phẩm. “Nhưng ít ra cũng gọi là tạm ổn.”
Nói đoạn nó bước lên trước định dẫn đường cho Miyuki và Yuudai kiểm tra thành quả.
“Thứ này không chịu nổi sức nặng của tôi đâu,” Yuudai đề nghị ở lại cùng Yori.
“Vả lại tôi cũng sợ độ cao nữa.”
Miyuki sững sờ nhìn anh chàng khổng lồ. “Thế anh đối phó với tầm nhìn từ tít trên đó của mình bằng cách nào vậy?”
“À, không nhìn xuống là xong ấy mà,” Yuudai tếu táo đáp.
Rốt cục, chỉ mình Jack và Miyuki leo lên. Hai đứa phóng tầm nhìn ra bình nguyên Okayama, các thửa ruộng bên dưới lúc này đều đã được xả đầy nước, Hayato cùng đội của cậu đang tiếp tục dẫn nước sang các rãnh hào bao quanh làng.
“Cậu rất tuyệt đấy, Jack,” Miyuki nói sau khi quan sát một lượt xung quanh.
“Cảm ơn, nhưng căn bản toàn nhờ anh thợ mộc cả đấy chứ,” Jack xấu hổ.
“Tôi không nói cái tháp này. Mà là toàn thể cục diện ấy. Sau khi hoàn tất phần hào và phá cầu thì ngôi làng chẳng khác gì một pháo đài nho nhỏ. Dù băng Akuma mạnh mẽ và nguy hiểm đến đâu thì cũng phải suy nghĩ kĩ trước khi dám tấn công đấy.”
“Nỗ lực tập thể mà,” Jack khiêm tốn.
“Muốn lãnh đạo người khác, trước tiên phải bước đi cùng họ, ” Miyuki mỉm cười ấm áp. “Cậu đã thực hiện điều này rất tốt, phải tự hào mới đúng chứ.”
Nói đoạn cô nhìn thẳng vào mắt Jack, tình cảm dạt dào hơn cả lòng ngưỡng mộ. “Tôi rất mừng vì đã đến đây,” nữ sát thủ cúi đầu thì thầm. “Từ khi cậu ra đi, mọi thứ như khác hẳn...”
“Hỏng mất Jack ơi!” Saburo vừa chạy vừa la lớn. Anh chàng hớt hải gọi mọi người đến khu vực phía đông của làng.
“Chắc có vấn đề gì rồi,” Jack nói với Miyuki rồi nhanh chóng bước xuống thang.
Cả bọn chạy theo Saburo. Tmh hình nơi này tương đối lộn xộn, hào mới đào xong chừng hai phần ba, nhưng chẳng ai buồn làm việc nữa. Kunio ôm đầu ngồi trên một bãi đất, xẻng vứt ngay bên cạnh.
“Thật là phí công vô ích mà,” nhóc nông dân rên rỉ.
Saburo trỏ tay vào một phần hào giải thích. “Bữa nay Hayato đã làm xong phần xả nước cho ruộng nên tớ mới nhờ cậu ấy dẫn thử nước vào đây. Nhưng như cậu thấy đấy, hoàn toàn thất bại rồi. Ngôi làng này địa hình dốc đứng, chỉ một lúc nước lại trôi đi hết ngay.”
Jack sững sờ nhìn xuống rồi quay về phía các võ sĩ trẻ khác. Cả bọn đều khiếp đảm trước tầm quan trọng của vấn đề này.
“Là lỗi của tớ,” Saburo buồn bã lắc đầu. “Đúng là cái ý tưởng chẳng ra đâu vào đâu mà.”
“Không, dù sao đây vẫn là một phòng tuyến tốt,” Jack an ủi, dù nó biết nỗ lực những ngày qua của nhóm đào hào coi như thành công cốc.
“Không có nước, bọn cướp sẽ dễ dàng vượt qua thôi.”
“Đấy là nếu chúng ta không rải thêm dây gai vào,” Miyuki đề nghị.
Mọi người mất vài giây suy nghĩ trong im lặng, rồi lần lượt gật đầu tán thành.
“Ý tưởng quá tuyệt vời!” Jack thốt lên. Nói đoạn xoay sang bảo Yuudai. “Cậu có thể chỉ huy mọi người tìm thêm dây gai được không?”
“Tất nhiên rồi,” Yuudai đáp.
Thái độ nhiệt tình của anh chàng không khỏi khiến ba anh nông dân đang đứng bên ngoài rên rỉ than khổ.
“Chúng tôi đã phải đổ cả máu để xây lên hàng rào đó!” một người phát biểu, anh ta giơ cánh tay trầy trụa khắp nơi của mình lên như để tăng thêm sức thuyết phục.
“Akuma sẽ không nhẹ nhàng như vậy đâu,” Yuudai chẳng tỏ ra chút cảm thông nào. “Nhanh nhẹn lên, còn nhiều việc phải làm lắm!”
Nói đoạn liền dẫn nhóm của mình đi thực hiện công việc hành xác.
Đúng lúc này thì Hayato chạy đến. “Chỗ ruộng sẽ hoàn thành trong đêm nay,” cậu tuyên bố. “Sáng sớm mai tiến hành phá cầu luôn.”
“Rất tốt,” Jack đáp. “Bọn tớ cũng vừa tìm được giải pháp cho vụ hào - rải dây gai.”
Hayato đáp lại bằng giọng thán phục, “Ý tưởng ấn tượng đấy, Jack!”
“Cảm ơn nha,” Miyuki mỉa mai khiến Hayato thiếu điều tự vả vào miệng mình.
Jack cố nén cảm giác buồn cười lại mà xoay người lấy xẻng trao cho cả hai. “Tụi mình cũng đào thôi,” nó tuyên bố rồi ngay lập tức bắt tay vào việc.