Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 10800 | 2 Đánh giá: 7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 28
VÔ VỌNG

❊ ❊ ❊

logo

Mặt đất mùa đông cứng như đá khiến việc đào hào vô cùng chậm chạp, tay ai cũng sưng tấy và đau. Phía đối diện liên tục vang lên những tiếng rên rỉ la hét từ nhóm vặt dây gai của Yuudai. Sau nhiều giờ liền lao động mệt nhọc, Jack quyết định tạm dừng. Nhận được hiệu lệnh kết thúc ngày làm việc, các nông dân lập tức buông dụng cụ mệt mỏi trở về nhà.

“Sao lại để họ đi như vậy,” Hayato lau mồ hôi và lên tiếng. “Vẫn còn phải tập luyện cơ mà.”

“Thôi quên đi!” Saburo gần như đổ gục xuống gốc cây. “Ai cũng kiệt sức hết rồi.”

“Thế những người đó thích mệt - hay thích chết hơn?”

“Trời sắp tối rồi ông ơi,” Saburo vừa chống chế vừa tìm sự hưởng ứng từ những đứa còn lại.

“Càng tốt chứ sao,” Hayato không hề nao núng. “Nhiều khả năng bọn chúng sẽ chọn ban đêm để tấn công.”

“Cậu ta nói đúng đấy,” Miyuki đồng tình trong sự bất ngờ của Hayato. “Sau khi vụ này khép lại muốn nghỉ bao nhiêu mà chả được.

Dù mệt muốn đứt hơn, nhưng Jack cũng cảm thấy việc tập luyện thêm là vô cùng cấp thiết. Chỉ toàn lực dốc sức thì mới mong thu được thành tựu trước khi kì hạn tới.

Nghĩ vậy nó bèn nói với Toge. “Phiền ông bảo mọi người tập trung ở quảng trường chuẩn bị tập luyện.”

“Cái gì cơ?” Toge sững sờ, khuôn mặt hốc hác hơn bao giờ hết. “Nếu cứ tiếp tục như vậy thì sức đâu ra mà chiến với chả đấu!”

“Chưa nói tới sức, các vị đến kĩ năng còn không có,” Hayato khắt khe.

Toge thiếu điều gào lên. “Rồi rồi, các người muốn gì chẳng được.”

Sau vài lần hiệu triệu, cuối cùng những người nông dân cũng tập hợp đông đủ, rệu rã bước vào hàng ngũ. Hayato cùng các võ sĩ trẻ đứng trên mái hiên nhà Trưởng làng điều động. Nhìn thấy đội hình rời rạc, động tác uể oải thiếu sức sống, Hayato thực sự tức giận.

“Sai rồi! Tôi bảo là hình mũi tên cơ mà!” Anh chàng cung thủ hét lớn trước đội đào hào.

Trong lúc những người này sắp lại hàng ngũ thì một thành viên của đội giữ cầu vụng về làm rơi cả giáo khiến xảy ra hàng loạt vụ va chạm khác. Jack, người điều hành khu vực này, bắt đầu cảm nhận sâu sắc được nỗi khổ của Hayato.

“Dừng lại!” Hayato tuyệt vọng. “Tất cả mọi người, MAU DỪNG LẠI!”

Toàn bộ dân làng đứng yên tại chỗ nhìn về phía chàng cung thủ.

“Thậm chí khỉ còn dễ bảo hơn đấy! Suốt tuần qua các anh đã học cái gì vậy?”

“Chúng tôi cố hết sức rồi,” Toge phản đối.

“Như vậy mà gọi là hết sức? Phải thật tập trung vào. Có cần tôi nhắc là kì hạn chỉ còn có vài hôm nữa không?”

Nghe đến đây, các nông dân lạnh cả sống lưng cúi gục đầu.

“Làm ơn trở về vị trí và NGHIÊM TÚC giùm tôi!”

Lần này thì dân làng rất vội vã, nhưng vì vậy nên lại càng hỗn loạn hơn.

Jack với chạy đến. “Hay cho nghỉ một lát vậy?”

“Đã được cái gì đâu mà nghỉ?”

Yori tham gia vào câu chuyện. “Có khi tụi mình quá nghiêm khắc chăng?”

Hayato lắc đầu. “Võ sinh Nhị Thiên Nhất Lưu như các cậu phải hiểu tầm quan trọng của việc tập luyện hà khắc là như thế nào rồi chứ.”

“Tớ hiểu,” Yori tiếp tục. “Nhưng bọn họ không tệ đến vậy đâu.”

“Làm ơn nhìn kĩ đi. Tôi thấy họ thật vô vọng thì có! Không hề có lấy dù chỉ là một chút tinh thần võ sĩ đạo nào!”

“Chuyện rồi sẽ đâu vào đấy thôi.”

“Giá mà tôi cũng lạc quan được như cậu,” Hayato thở dài.

Nói đoạn cậu ta bước đến lều thợ rèn cầm búa đập vào đe sắt.

“CƯỚP! CƯỚP TỚI!” Cậu la to.

Giật mình trước hồi còi báo động, dân làng tán loạn như ong vỡ tổ. Các tổ đội liên tục va vào nhau, vũ khí rơi lịch bịch xuống đất.

Hayato trở lại với khuôn mặt đầy suy tư. “Giờ cậu đã thấy chưa?”

Buổi tập kéo dài đến tận tối muộn. Màn báo động giả vừa rồi đã khiến nhóm võ sĩ trẻ hiểu sâu sắc mình cần phải làm gì. Họ dốc hết sức động viên, hướng dẫn dân làng cố gắng vượt qua cơn kiệt sức.

“Trở lại bài đầu tiên!” Hayato ra lệnh bằng chất giọng gần như gào thét. “Hàng ngũ không bao giờ được để bị chia cách như vậy. Trong cơn bão cây nào đơn độc sẽ đổ ngã, nhưng cả một khu rừng đứng với nhau thì không. Tôi đã dặn lần thứ bao nhiêu rồi?”

Đến lúc này thì Toge vứt luôn giáo xuống đất. “Đủ lắm rồi!”

Ông ta định bỏ đi, nhưng Hayato đã nhảy xuống và chặn lại. “Không được tuỳ tiện rời khỏi vị trí!” cậu gào lên.

Toge vẫn ngoan cố. “Để tôi đi! Tôi không phải võ sĩ như mấy người!”

“Và đó chính là vấn đề đấy!” Hayato khinh bỉ. “Các anh bỏ cuộc quá dễ dàng, còn chúng tôi buộc phải chiến đấu.”

“Rồi sao?” mặt Toge đỏ lừ vì tức giận. “Tôi sinh ra đã là một nông dân. Tập với chả luyện, quá muộn, quá muộn rồi!”

Nói đoạn giẫm gãy cây giáo tre thành hai đoạn rồi hậm hực chạy đi mất.

“Toge nói đúng,” một người lớn tuổi làu bàu. “Chúng ta làm sao mà trở thành chiến binh được.”

Không khí càng lúc càng nặng nề, dần dần những người nông dân đều lần lượt buông vũ khí bỏ về nhà. Các võ sĩ trẻ chỉ biết chán nản nhìn đội quân nghiệp dư của mình tan rã.

Saburo chán nản lắc đầu. “Bây giờ tớ mới hiểu vì sao ông già bảo nông dân cần võ sĩ hơn võ sĩ cần nông dân. Tuy họ làm ra gạo, nhưng không hề có đủ dũng cảm để bảo vệ gạo.”

Không còn việc gì để ở lại, mọi người bèn trở về chỗ tập trung. Hayato bực tức đá tung cả tuyết. Đúng lúc Jack cũng định bỏ đi thì ông Sora tất tả chạy đến chỗ nó.

“Tôi xin thay mặt Toge xin lỗi mọi người,” ông cúi đầu nói. “Tháng nào gần đến kì trăng đen Toge cũng như vậy cả. Năm ngoái, vợ cậu ta bị Akuma giết vì dám giấu gạo để dành nuôi con.”

Jack nhìn về hướng chiếc bóng của Toge, người đang cô đơn ngồi cạnh bờ hồ. “Ông ấy có con à?”

Ông Sora buồn bã lắc đầu. “Từng có con.”

Nói đoạn thất thểu kéo giáo tre bước đi.

Quảng trường lúc này chỉ còn một mình Jack. Nó thực sự cảm thông với Toge. Có lẽ cuộc đời đầy sóng gió đã hoàn toàn đánh gục người đàn ông bất hạnh ấy.

Yori trở lại tìm Jack. “Cậu đang làm gì vậy? Neko đã nhóm lửa rồi đấy.”

Jack thở dài. “Có lẽ Hayato đã đúng. Bọn họ vô vọng thật rồi. Sĩ khí quá rệu rạo, thậm chí có muốn cũng không đủ khả năng đứng lên.”

“Đưa cá cho một người, anh ta sẽ ăn hết ngay,” Yori nói. “Dạy cách đánh cá cho một người, anh ta sẽ không bao giờ biết đói nữa.”

“Nhưng sẽ cần cả đống thời gian mới đạt được thành tựu gì đó mất,” Jack cãi lại. “Mà chúng ta thì chỉ có vài ngày. Cố gắng cũng vô ích.”

“Dù có chúng ta hay không thì Akuma vẫn sẽ tấn công. Cậu giúp họ tức là cho họ một cơ hội, điều mà trước đây những người này chưa bao giờ sở hữu.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi Tiến »