
“Sớm muộn gì chúng cũng tìm đến đây thôi,” Yori vừa quan sát bên ngoài qua khe hở vừa thì thầm.
Bên ngoài, bọn võ sĩ vẫn đang tích cực lùng sục từng căn nhà một. Vì trời đã sáng, người dân bắt đầu tụ tập đông đúc nên chúng gặp nhiều trở ngại.
“Đã thế thì liều một phen,” Miyuki đưa tay cầm cán đao.
Jack lắc đầu, hơn ai hết, nó hiểu rất rõ liều lĩnh lúc này chính là tự tìm lấy cái chết. “Nếu tớ ra đầu hàng thì các cậu còn có cơ hội trốn thoát.”
“Jack, bây giờ không phải là lúc cậu được phép bỏ cuộc,” Saburo phản ứng.
“Nhưng nếu mọi người vì tớ mà...”
Lúc này thì Yori quyết định xen ngang. “Hãy nhớ lời thầy Yamada dạy: Võ sĩ cũng tựa như mũi tên, sắc bén nhưng dễ bị bẻ gãy. Chỉ có gom lại thành một bó thì chúng ta mới thực sự mạnh mẽ.”
Nhà sư trẻ bước đến bên cạnh Saburo và Miyuki.
“Mãi mãi bên nhau. Akiko đã thề với cậu như vậy đúng không? Bọn tớ cũng sẽ làm điều đó.”
Jack nhìn ba người bạn của mình. Tình bạn của họ thực sự khiến Jack cảm kích đến tận tâm can. Tinh thần võ sĩ - hay ninja cũng vậy, đã thôi thúc lòng quyết tâm của mọi người.
“Tớ thật sự quá may mắn khi có những người bạn như các cậu,” Jack vừa nói vừa cúi thấp đầu thi lễ. “Nếu đã vậy, chúng ta cần có một kế hoạch.”
Miyuki vỗ vào két rượu đặt cạnh ngọn đèn dầu. “Châm lửa đốt nhà kho để nghi binh thì sao?”
Jack lắc đầu. “Như thế sẽ làm ảnh hưởng đến thường dân vô tội.”
“Hòa vào đoàn người được không?” Saburo gợi ý. “Bên ngoài bắt đầu đông đúc rồi đấy.”
Cả nhóm bèn nhìn qua khe hở ra ngoài. Lúc này ngoài các ngư dân còn có sự hiện diện của nhiều nhóm người ăn mặc giống nhau đang chờ lên tàu. Họ vận đồng phục quần trắng, áo trắng, đầu đội mũ rơm, chân đi giày cỏ, đeo trên cổ miếng vải xanh đậm. Ngoài ra còn một điểm rất gây chú ý là ai cũng tay lần tràng hạt, tay chống gậy gỗ treo chuông.
“Làm nhớ đến ai đó ghê nhỉ,” Jack mỉm cười với Miyuki. Lúc bắt kịp Jack, nữ sát thủ cũng vận trang phục toàn trắng như vậy. Dĩ nhiên bây giờ không phải là mùa đông nữa nên cô đã chuyển sang nhẫn phục đen, khoác kimono nâu bên ngoài.
“Họ là những người hành hương,” Yori giải thích.
“Ra đó nhờ tụng kinh sớm cho bọn mình coi bộ có lí đó!” Saburo đùa. Xem chừng vì quá hồi hộp nên óc hài hước của anh chàng lại có vấn đề.
Jack quan sát toán võ sĩ càng lúc càng lại gần. “Tình hình này thì khả năng đó khá cao đấy.”
Đúng lúc này Yori quay sang nói. “Có lẽ đây chính là hải cảng Tomo. Khi thực hiện chuyến hành hương vượt tám mươi tư ngôi chùa đến đảo Shikoku, các đệ tử của Kobo đại sư thường qua nơi này.”
“Tại sao họ lại mặc quần áo trắng?” Jack thắc mắc.
“Trong Phật giáo thì trắng là màu sắc tượng trưng cho cái chết và sự thuần khiết. Họ mặc như vậy để tỏ lòng thành, rằng mình sẵn sàng hi sinh cả mạng sống. Thực tế, chuyến hành hương này vô cùng gian nan, thiện nam tín nữ phải trèo đèo, lội dốc, vượt biển mới tới được nơi, trong khi lương thực đều phải dựa vào lòng hảo tâm.”
“Rất đáng nể,” Jack cảm phục, “Nhưng điều đó chỉ càng làm chúng ta trở nên nổi bật hơn thôi.”
“Sẽ không sao nếu chúng ta giả làm theo họ,” Miyuki nói giọng tinh nghịch. “Bộ cậu quên kĩ năng của ninja rồi sao Jack?” Cô cố tình trêu Jack. “Thất Đạo.”
Kí ức về lần giả làm hư vô tăng chợt tràn về với Jack. “Nhớ chứ, một ninja phải luôn biết cách biến hóa linh hoạt.”
“Nhưng chúng ta đào đâu ra đồng phục hành hương?” Saburo nghi hoặc.
“Từ chính những người đó thôi,” Miyuki nói như thể câu trả lời này là quá hiển nhiên.
Yori mím chặt môi, có vẻ không thoải mái trước gợi ý của cô bạn. “Tớ tuyệt đối không thể trộm cắp đâu.”
“Mượn, chứ không phải trộm,” nữ sát thủ nhẹ nhàng lí giải. “Chắc họ sẽ không từ chối o-settai [1] chứ nhỉ?”
Yori gật đầu. “Người hành hương luôn nhận mọi quà tặng.”
“Tuyệt,” Miyuki mỉm cười rồi bắt đầu rót rượu ra bốn chiếc cốc. “Đi đường lâu như vậy hẳn họ sẽ khát nước lắm đây.”