Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 10800 | 2 Đánh giá: 7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 30
TRINH THÁM

❊ ❊ ❊

logo

“Bọn Hắc Nguyệt tới sớm!” Junichi thốt lên rồi vội vàng chạy ra xem xét tình hình. Những người dân đang tụ tập cũng bắt đầu hoảng loạn cả lên.

“Hào gai hãy còn chưa xong nữa,” Saburo cảnh báo.

“Cầu cũng vậy,” Hayato tháo cung trên lưng.

Jack nhận thấy cây phương trượng của Yori khẽ rung. Dù nhà sư nhí đã cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng nó biết đứa bạn này của mình không phải người phù hợp ở chiến trường. Hơn nữa không chỉ mình Yori mà hầu như cả nhóm đều vô cùng hồi hộp.

Dù sao thì chuyện gì tới cũng đã tới. Jack quyết định bỏ qua nỗi sợ để tìm cách trấn an những người bạn đồng hành.

“Không việc gì phải ngại. Chúng ta là samurai. ..,” nói đoạn nhìn về phía Miyuki, “và ninja. Bây giờ việc cần làm là tập trung nhóm của mình về đúng vị trí phòng ngự. Dù sao yếu tố bất ngờ vẫn thuộc về phe mình.”

Jack đặt một tay lên vai Yori an ủi. “Riêng cậu theo sát tớ, tớ sẽ cần trí tuệ của cậu giúp sức.”

Phấn khích với lòng tin mà Jack trao cho minh, Yori siết chặt quyền trượng trong tay.

“Kunio, chạy đi phát pháo hiệu,” Jack ra lệnh.

“Nhưng mà... chỉ có hai tên tới...,” nhóc nông dân vẫn chưa lấy lại hơi.

Nghe xong, Hayato liền đứng sững lại. “Trưởng làng Junichi, ông bảo bọn chúng có đến bốn mươi tên cơ mà?”

Trưởng làng Junichi gật đầu. “Mọi lần đều như vậy.”

“Đã vậy để tớ ra tay cho,” Yuudai xoa tay cười tươi. “Bọn này tới số rồi.”

“Có lẽ đây là quân trinh sát,” Miyuki nhận xét. “Không nên đánh động cho Akuma về sự hiện diện của chúng ta.”

“Miyuki nói đúng,” Jack đồng tình. “Trước tiên phải quan sát thêm cái đã. Chúng ở đâu, Kunio?”

Nhóc nông dân chỉ ra phía sau. “Ngay bên cạnh cây cầu.”

Cả bọn phóng đến khu vực phía đông làng, rồi ẩn sau tường của ngôi nhà cuối cùng. Họ nhìn về phía cầu và phát hiện hai bóng người cưỡi ngựa đang tiến đến chỗ cối xay. Họ vận áo giáp chắp ghép, mang theo rất nhiều vũ khí, đúng kiểu giặc cướp tự phát.

“Chắc chắn là trinh sát rồi,” Miyuki nói khi thấy chúng dáo dác quan sát xung quanh.

“May mà tụi mình vẫn còn chưa phá cầu,” Hayato cảm thán. “Nếu không kiểu gì cũng bị phát hiện.”

“Thế còn con hào thì sao?” Saburo lo lắng.

“Từ vị trí đó không thể quan sát rõ đâu,” Miyuki nhận định. “Trừ phi sở hữu kĩ năng ninja.”

“Em có nhận ra bọn này không?” Jack hỏi Kunio.

Thằng nhóc sợ sệt gật đầu. “Người bên phải là Mặt Sẹo Nakamura.”

“Quả là biệt danh thích hợp cho một anh chàng đẹp trai!” Saburo hài hước.

Tên cướp tên Nakamura này sử dụng rìu loại lớn, mặc áo giáp da dày, đội mũ hình lưỡi liềm, khuôn mặt đầy sương gió tô điểm bởi râu ria lởm chởm và vết sẹo dài bên má trái.

“Người còn lại là Ma Nữ Sayomi.”

Sayomi để tóc dài xõa xuống bộ giáp trụ đỏ rực, cây naginata hai đầu giắt trên lưng ngựa, ngoài ra còn có cung tên và trường kiếm. Mặt ả trắng bệch, đôi mắt như phủ sương, môi tím tái tựa dâu độc.

Jack lạnh cả sống lưng. Bây giờ nó mới hiểu vì sao dân làng lại sợ băng cướp này đến vậy. Dám chống đối chính là tự tìm lấy cái chết. Thế rồi, đột nhiên một người phụ nữ bước ra hỏi, cố huơ gậy trước mặt hai tên cướp.

“Bà ấy là Natsuko,” Kunio giải thích. “Mẹ Trưởng làng.”

Hayato lắp sẵn tên vào cung, nhưng Miyuki đã sớm kéo tay cậu ta lại.

“Cẩn thận bị phát hiện.”

“Chúng giết bà cụ mất,” Hayato vùng vằng phản ứng.

“Đừng manh động,” Jack thì thầm. “Nếu trinh sát không quay về thì Akuma sẽ sinh nghi ngay.”

“Thôi được,” Hayato bèn miễn cưỡng chấp thuận.

Hai tên cướp cười cợt trước hành động xua đuổi của mẹ Junichi. Thế rồi gậy của bà huơ trúng cằm Mặt Thẹo Nakamura khiến hắn đau đớn gầm lên. Ma Nữ Sayomi lại càng cười to hơn nữa. Vừa tức vừa xấu hổ, Nakamura tung cước đá mẹ của Trưởng làng Junichi lăn ra đất rồi khạc nhổ lên người bà.

“Chúng ta sẽ gặp lại vào đêm trăng đen!” Nakamura thét vào mặt bà Natsuko.

Hayato vẫn hướng tên theo bọn cướp khi chúng thúc ngựa chạy về phía dãy núi.

“Để tôi thử bám theo,” Miyuki đề nghị.

“Để làm gì?” Saburo sợ hết hồn. “Bọn này càng tránh xa càng tốt à nha.”

“Chúng sẽ dẫn chúng ta đến trại của băng Akuma.”

“Có cần mạo hiểm đến vậy không?” Yuudai thắc mắc. “Chờ sau khi phá cầu, ngôi làng sẽ trở thành một pháo đài kiên cố rồi.”

“Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng,” Miyuki kiên trì. “Tổ sư Soke của tôi, cũng như cha nuôi Masamoto của Jack đều tin vào triết lí này. Chúng ta cần biết chính xác đối thủ có bao nhiêu tên, trang bị như thế nào. Thử tưởng tượng cả bốn mươi tên đều khó xơi như bọn trinh sát vừa rồi xem.”

“Đồng ý,” Jack ủng hộ. “Nhưng tớ không thể để cậu đi một mình, quá nguy hiểm.”

“Tôi cũng đi,” Hayato tuyên bố khiến cả bọn đều sững sờ.

“Thêm cậu là ba,” Jack vẫn quyết định tham gia. “Tôi muốn tận mắt nhìn tên Akuma, qua đó tìm ra đối sách thích hợp nhất.”

“Nhưng còn nhiệm vụ bảo vệ làng thì sao?” Yori nhắc nhở.

Jack mỉm cười. “Khi tớ đi vắng, cậu sẽ là thủ lĩnh.”

Yori vô cùng bất ngờ trước trọng trách mình sắp phải đảm đương. “Nhưng mà....”

“Tớ tin cậu,” Jack cắt ngang, không cho Yori có cơ hội nghi ngờ bản thân. “Ngoài ra thì Saburo tiếp tục đào hào cùng dân làng và Neko, nhiệm vụ tập luyện cứ giao cho Yuudai.”

“Bão tuyết thế này liệu có theo được dấu chúng không?” Yuudai ngẩng đầu lên trời nói.

Jack nhìn về phía Miyuki. “Ninja là những tay truy kích tuyệt vời.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi Tiến »