Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 10910 | 2 Đánh giá: 7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 14
MỒI CÁ MẬP

❊ ❊ ❊

logo

Bình minh dần ló rạng trong lúc tàu Phong Quỷ xuôi về phương nam. Jack và những người bạn bị giam giữ như thú trong cũi trên boong tàu cùng với chín nạn nhân bất hạnh khác. Thuyền trưởng tàu Kim Hổ quỳ một góc với khuôn mặt hoang mang đau khổ tột độ. Tàu của ông ta bị đánh giá là không đáng để giữ lại nên bọn cướp đã thả trôi tự do sau khi lấy hết hàng hóa.

Tám người còn lại là nhóm thủy thủ Nhật Bản và nô lệ Triều Tiên. Họ tỏ ra khá cảnh giác, ai nấy đều sững sờ nhìn thằng nhóc mắt xanh tóc vàng vận trang phục hành hương. Đâu đó còn có tiếng thì thầm “quỷ da trắng,” hay “dã nhân ngoại quốc.”

Jack không mấy bận tâm, tâm trí của nó còn đang bận tập trung vào việc nghĩ cách tẩu thoát. Trận chiến đêm qua kết thúc chóng vánh với việc đội quân Phong Quỷ giăng lưới tóm gọn cả bọn. Bị vây chặt bên trong, Jack và nhóm bạn dễ dàng bị tước bỏ vũ khí. Dù bất ngờ trước vẻ ngoài của nó nhưng thủ lĩnh hải tặc vẫn hạ lệnh giam tất cả vào cũi, chờ sáng sớm mai phán quyết. Mặt trời đã lên cao mà nhóm Jack vẫn chưa tìm được cách nào tự giải thoát. Toàn bộ vũ khí cùng như hành lí, thậm chí túi dụng cụ ninja bí mật của Miyuki cũng đều bị tịch thu. Cả bọn không có lấy một miếng thức ăn hay nước uống, thậm chí không hề ngủ được phút nào từ đêm qua.

“Dù có ra được khỏi cũi,” Miyuki thì thầm, ngón tay cô sưng tấy sau nỗ lực bẻ chấn song bất thành, “thì bên ngoài cũng ít nhất phải bảy mươi tên. Không có vũ khí trong tay khác nào làm mồi thử kiếm cho chúng.”

“Vấn đề là tìm cách chạy ra lan can,” Jack thì thầm.

“Rồi sao nữa?” Yori lên tiếng, mặt cậu trắng bệch vì kiệt sức. “Tụi mình đang ở giữa biển đó.”

“Thế nên cần chọn đúng lúc tàu đi ngang đảo... sau đó nhảy xuống bơi ra.”

“Jack à, mình không đủ khả năng mơ mộng như vậy đâu,” Miyuki ngao ngán. “Bọn Phong Quỷ sắp xuống tay rồi.”

“Hoặc bị giết, hoặc giữ làm nô lệ,” Yori vừa nói vừa liếc về phía những người đàn ông mắt trũng sâu, trên mình chỉ có độc một chiếc khố bẩn thỉu đang làm việc trên boong tàu.

Jack biết suy nghĩ của mình có vấn đề. Nhảy xuống biển bây giờ cũng chẳng khác gì đi tìm chỗ chết. Sống sót bơi được tới đảo là chuyện vô cùng hi hữu - khả năng bị chết cóng, đuối nước, hay cá mập ăn thịt là quá cao.

“Chí ít cũng có một tin tốt đấy,” Saburo phát biểu.

Jack và những người còn lại nhìn anh chàng với ánh mắt mong đợi.

Thấy vậy Saburo bèn cười gượng. “Tớ hết bị say sóng rồi!”

Jack ngao ngán lắc đầu. Cây hài của nhóm đã trở lại! Nhưng xem chừng cả bọn chẳng còn được ở bên nhau bao lâu nữa. Từ phía bên kia, đám cướp biển đã bắt đầu di chuyển về phía cũi.

Ban ngày trông bọn Phong Quỷ còn đáng sợ hơn cả lúc tối. Chúng thay bộ trang phục nhẫn giả toàn đen thành áo vải, đai lưng trên hông giắt đầy các thể loại từ kiếm, dao, cho đến búa rìu. Vài tên thậm chí còn mặc áo giáp võ sĩ, có vẻ là chiến lợi phẩm từ những lần đi cướp bóc. Số vải lụa thu được từ tàu Kim Hổ cũng bị đem ra trưng dụng. Hầu hết đều thắt vải trên đầu, miệng lởm chởm râu ria.

Điểm chung của chúng là tên nào cũng xăm mình. Có tên xăm hình hổ trên ngực, tên khác lại xăm cặp song kiếm trên lưng, hay rắn hai đầu chạy dọc chân. Dù sở thích có khác nhau nhưng dường như hình xăm nhện đen trên cổ là bắt buộc. Kinh khủng nhất phải kể đến tên đang dẫn đầu. Hắn đeo khuyên tai vàng, nhuộm răng đen, mặt xăm hình đầu lâu cỡ lớn và được bọn chúng gọi là Đầu Lâu.

“Chúng ta sẽ bị đem ra làm bữa sáng mất!” Một thủy thủ tàu Kim Hổ nói giọng run run.

Tên ninja hải tặc xăm hình đầu lâu lên tiếng, “Đứa nào trong bọn bây là dân biển?”

Không ai trả lời. Jack đặc biệt nhận thấy nhóm thủy thủ người Nhật và nô lệ Triều Tiên cứ cúi gằm mặt xuống sàn.

“Nghe này, bọn tao đang muốn bắt cá mập,” Đầu Lâu tiếp tục. “Đứa nào xung phong làm sẽ được trả tự do.”

Nghe thấy khả năng sống sót, một thành viên trong thủy thủ đoàn của tàu Kim Hổ lên tiếng, “Có tôi! Tôi xung phong!”

Tên hải tặc toét miệng cười tạo thành một cái lỗ đen giữa hình xăm đầu lâu. “Rất tốt.”

Nói đoạn hắn ra hiệu cho đàn em mở cổng. Jack nhận thấy đây chính là cơ hội trốn thoát duy nhất. Nó định giữ chân tên đàn em cho những người khác tháo chạy, nhưng Miyuki ở bên cạnh đã đặt tay lên vai im lặng lắc đầu. Bọn ninja hải tặc này rất quy củ, chúng chủ động cắt cử hai tên cầm giáo dài chĩa vào cửa cũi, ai có ý định chạy ra sẽ ngay lập tức trở thành con mồi.

Người thủy thủ ban nãy xung phong hớn hở theo toán cướp biển ra phía mạn phải của tàu, nơi đã buộc sẵn một sợi dây thừng rất chắc.

“Cá mập ở đây TO lắm!” Đầu Lâu giải thích.

Muốn tỏ ra hữu dụng, người thủy thủ liền đáp, “Cho tôi một con mực... hay cá đối cũng được.”

Đầu Lâu trầm ngâm vuốt khuyên tai trong lúc nghe lời đề nghị. Phía sau hắn, vài tên hải tặc khinh bỉ cười khẩy.

“Mực với cá thì không có, nhưng mà...”

Không một lời cảnh báo, Đầu Lâu tung cú đấm móc trúng quai hàm người thủy thủ khiến anh ta đổ gục xuống sàn tàu. Ba ninja cướp biển nhanh chóng khóa chặt tay chân anh ta cho tên xăm hình hổ, còn được chúng gọi là Hổ, dùng dây thừng buộc chặt vào cổ chân. Ngay sau đó chúng nâng người thủy thủ lên không trung. Vừa choáng váng vừa hoảng sợ, anh ta chỉ biết điên cuồng huơ tay cố giữ thăng bằng.

“... bọn tao có mày.”

“A ha ha ha ha!” Tên cướp biển xăm hình cặp kiếm cười lớn.

Đầu Lâu rút dao găm giắt ở đai lưng ra cắt một đường trên cánh tay người thủy thủ khiến máu anh ta nhỏ từng giọt xuống sàn. “Mồi thế là được rồi đấy.”

Xong xuôi, Hổ giơ cao mồi câu sống lên chuẩn bị ném. Người thủy thủ liên tục khóc lóc van nài, “ĐỪNG MÀ! Tôi còn có vợ con ở nhà! LÀM ƠN!”

Tiếng la của anh ta thu hút sự chú ý của các toán cướp biển khác trên tàu. Thấy trò vui, chúng bèn tụ tập cả lại để quan sát. Đầu Lâu quay sang nói với Hổ, có vẻ như hắn đã đổi ý. “Thôi... cho nó đi.”

Nghe được câu này, người thủy thủ không khỏi thở phào nhẹ nhõm. Thế rồi tên cướp xăm hình hổ chẳng nói chẳng rằng quăng luôn anh ta xuống biển. Sau tiếng tõm, hầu hết bọn cướp đều tụ tập quanh lan can háo hức xem.

“Ô, đã thấy vây cá rồi kìa!,” tên cướp xăm hình rắn hai đầu, còn được chúng gọi là Rắn, khoái trá.

Trong khoảng một phút tiếp theo, tất cả đều im lặng theo dõi chuyển động trên mặt nước. Jack và các tù nhân đương nhiên không thấy gì - mà họ cũng chẳng muốn thấy. Từ toán cướp phát ra âm thanh tiếc rẻ, có vẻ con cá mập vừa đớp hụt. Vài giây sau, đến lượt tiếng hô đắc thắng, rồi tiếng la thất thanh vì đau đớn.

“Bắt được rồi!” Tên cướp xăm hình thập tự hô. “Hổ, kéo nó lên đi!”

Hổ bước tới chỗ dây thừng. Sau vài cú kéo mạnh, người thủy thủ được giật trở lên tàu. Mặt anh ta tái nhợt, miệng há ra thở dốc, cánh tay phải từ chỗ cùi chỏ trở xuống đã không còn lại gì.

“Sao mày lại thả nó!” Rắn thất vọng.

Câu nói mỉa này của hắn khiến đám ninja xung quanh phá lên cười, còn Jack thật sự cảm thấy buồn nôn.

“Làm lại đi,” Đầu Lâu tuyên bố. “Lần này phải cho cá đớp chắc vào.”

Người thủy thủ tội nghiệp lại bị quẳng xuống biển. Lần này có khá đông cá mập tụ tập nên đám cướp tỏ ra rất hài lòng. Một tiếng gào xé nát không gian. Sau đó là im lặng tuyệt đối.

Hổ kéo dây thừng. Lần này dây lên nhẹ bẫng.

Đầu Lâu gõ đầu Hổ. “Đồ ngu! Mày làm mất mồi của tao rồi!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang