Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 10910 | 2 Đánh giá: 7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 37
CUỘC SỐNG CỦA CƯỚP BIỂN

❊ ❊ ❊

logo

Jack lấy hết sức bình sinh. Vị của con bạch tuộc không phải là vấn đề, nhưng lại dính cả vào răng, lưỡi, vòm họng nên rất khó nuốt. Phải mất một lúc Jack mới nuốt được.

Li Ling không may mắn như vậy. Một phần miếng xúc tu dính vào cuống họng khiến cô ngộp thở đến mặt mày tái xanh, phải nhờ đến cú vỗ mạnh vào lưng của thuyền trưởng Wanizame mới thoát được cơn nghẹn.

“Sao nghe bảo con nhỏ này hứa hẹn lắm cơ mà?” Thuyền trưởng Kujira gắt.

Nghe thấy lời dè bỉu này, Li Ling lập tức xé chiếc xúc tu cuối cùng nhét vào miệng. Cô phồng mang trợn má nhai lia lịa rồi nuốt chửng toàn bộ chỉ trong một lần.

“Li Ling có những tố chất của một Phong Quỷ vĩ đại”, Tatsumaki nói giọng tự hào.

Nữ vương hải tặc ra hiệu cho người hầu châm rượu rồi nâng chén tuyên bố:

“Chúng ta, những Phong Quỷ, thề có biển cả, nhất định phải tiêu diệt đến tên võ sĩ cuối cùng!”

Nhóm thuyền trưởng hò reo hưởng ứng nốc cạn rượu. Nhận được sự khích lệ của Tatsumaki, Li Ling cũng cố làm điều tương tự, nhưng lập tức ho sặc sụa vì thứ nước có nồng độ cồn cực cao. Riêng Jack quyết định không tham gia vào nghi lễ.

“Cậu không muốn gia nhập cùng bọn ta à?” Tatsumaki hỏi.

“Không,” Jack dứt khoát. “Sinh thời cha tôi vẫn nói cướp biển là cơn bạo bệnh của đại dương.”

Không khí vui vẻ lập tức tắt ngóm. Đám thuyền trưởng hải tặc trừng mắt nhìn Jack, riêng Wanizame còn cà mạnh bộ ngón tay của mình lên mặt bàn như thể sẵn sàng xé nhỏ Jack nếu cần.

Tatsumaki giơ tay trấn an thuộc hạ. “Jack nói vậy là vì chưa hiểu rõ chúng ta thôi.”

Nữ vương hải tặc đưa cặp mắt nâu vừa nhìn nó vừa nói, “Ở đâu có biển, ở đó có hải tặc. Đất đai xung quanh đây vào loại cằn cỗi nhất Nhật Bản, người dân luôn sống trong tình trạng thiếu thốn, mà Lãnh chúa Mori và đám võ sĩ của hắn chẳng được tích sự gì. Bọn ta chỉ có thể tự cứu lấy chính mình mà thôi.”

“Bằng cách cướp bóc và chém giết ư?” Jack thách thức.

“Thế cậu nghĩ sao về bọn hải quân?” Tatsumaki hỏi.

“Những chiến binh bảo vệ người dân khỏi hải tặc như các người.”

Nữ vương hải tặc cười lớn. “Bọn chúng còn tệ hơn hải tặc nhiều. Ngồi không rửng mỡ, sống sung sướng bằng thuế của những người nông dân, ngư dân nghèo xơ nghèo xác. Chỉ một dấu hiệu phản kháng nhỏ nhất cũng đủ để chúng kéo đến đập phá tàu bè, đốt trụi nhà cửa. Lãnh chúa Mori là một tên máu lạnh, ở hắn không hề có chút gì gọi là tình người.”

Đã từng nghe qua về người đàn ông tàn nhẫn này, cũng như tận mắt chứng kiến thủ đoạn của thuyền trưởng Arashi, Jack biết những lời Tatsumaki vừa nói hoàn toàn là sự thật. Chuyện võ sĩ bóc lột người dân cũng không phải hiếm, vụ việc xảy ra ở làng Tamagashi là một ví dụ điển hình. Dù vẫn bất hợp tác, nhưng luận điệu của Jack đã lung lay không ít.

“Phong Quỷ không bao giờ tấn công nông dân và ngư dân,” nữ vương hải tặc khẳng định. “Mục tiêu của bọn ta là lũ hải quân và thương gia giàu có, của cướp được đem chia cho người nghèo.”

“Như các hải tặc!” Thuyền trưởng Kujira cười cợt.

“Và dân chài,” Tatsumaki nhấn mạnh bằng chất giọng nghiêm nghị. “Đồng thời còn bảo vệ họ khỏi mối hiểm họa đến từ hải quân. Cuộc sống của một hải tặc Phong Quỷ chính là như vậy.”

Tatsumaki nói rất thuyết phục, nhưng Jack vẫn không hoàn toàn tin tưởng, nhất là sau khi nhìn thấy tòa thành lộng lẫy trên Đảo Hải Tặc này. “Bà muốn tôi đồng cảm với quân Phong Quỷ ư?”

“Không, chỉ cần cảm thông hơn là được,” Tatsumaki đáp. “Hãy cùng tham gia trận chiến ngày mai, và cậu sẽ biết những thứ lũ samurai đốn mạt luôn giữ cho riêng mình.”

“Tôi không làm hải tặc,” Jack nhấn mạnh.

“Mục tiêu của bọn ta là chiếc thuyền đang hướng tới kinh đô mới, Edo. Một chiếc shuinsen, tàu buôn ấn đỏ [8] của Tướng Quân. Kế hoạch đã được bàn luận rất kĩ lưỡng. Tuy vậy, do lần này tàu Nhện Đen đã tổn thất quá nhiều nhân lực, một chiến binh như cậu sẽ là rất hữu ích.”

Jack lắc đầu, “Tôi không tham gia.”

“Chẳng lẽ cậu không muốn giáng đòn đau vào bè lũ Shogun à?” Tatsumaki kiên trì.

“Tôi chẳng dại gì tự chui đầu vào tròng.”

“Nhưng tàu mang rất nhiều lương thực, và bọn ta dự đinh sẽ đem phát cho dân làng.

“Việc đó đâu cần phải có tôi. Vả lại, tôi còn nhiệm vụ giải mã bản hải đồ cơ mà?

“Việc đó chậm một chút cũng không sao. Còn thời cơ tấn công shuinsen chỉ có một. Ngoài ra ta cũng muốn tận mắt xem hành động của cậu. Jack à, nên đi thôi... nếu không an toàn của những người còn lại sẽ khó mà được đảm bảo lắm.”

Dùng đến cách đe dọa này, hiển nhiên nữ vương hải tặc sẽ không chấp nhận thêm một lời từ chối nào nữa. Jack cũng bị hấp dẫn bởi cơ hội giúp đỡ người dân, cũng như phá bĩnh Shogun. Và quan trọng hơn cả là có thể sẽ tìm được cách bỏ trốn.

“Nếu họ cũng cùng đi thì tôi sẽ đồng ý,” Jack nói.

Tatsumaki mỉm cười, “Không, họ phải ở lại đây để đảm bảo rằng cậu sẽ nghe theo mệnh lệnh của ta.”

Nhận thấy mình đã bị Tatsumaki nắm thóp, Jack ngao ngán hỏi, “Làm sao tôi biết bà sẽ giữ lời?”

“Đây là vấn đề lòng tin, Jack ạ,” nữ vương hải tặc đáp. “Thế giới này không có chỗ cho những kẻ do dự đâu.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang