Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 10910 | 2 Đánh giá: 7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 34
GIẢI CỨU

❊ ❊ ❊

logo

Phía sau con ông Sora là rất đông những cô gái khác, gương mặt ai nấy đều hằn lên vẻ tiều tuỵ sợ hãi. Jack giận dữ, “Sao ông không nói chuyện này trước?”

Ông Sora lắp bắp, “Tôi đâu dám hi vọng gì. Chỉ là vừa nãy thấy cháu gái dâng trà cho Akuma kia, một suy nghĩ thoáng hiện lên trong đầu... rằng biết đâu Miya cũng....”

“Nhưng Hayato đã châm lửa đốt nhà ngủ rồi!” Jack nghiêm giọng.

Ông Sora hoảng loạn mở to mắt, tay liên tục kéo mạnh nhưng tường nhà không hề suy suyển. Jack kéo ông ta ra một bên nhìn vào trong. Xem chừng các cô gái được nhốt ở một gian riêng biệt so với phòng chính.

“Cô có thể ra ngoài không?” Jack thì thầm.

Miya lắc đầu. “Cửa phòng bị khoá, lại có lính canh nữa.”

Jack quan sát tường nhà ngủ. Thứ này được xây bởi gỗ tốt, chẳng dễ gì phá được. Lúc này đã có thể nghe thấy tiếng lửa cháy lách tách, tức là không còn bao nhiêu thời gian cứu người nữa.

“Quay lại nói với Miyuki,” Jack ra lệnh. “Rằng tôi sẽ tìm cách cứu con gái ông và những cô gái khác.”

Ông Sora gật đầu, nhưng vẫn đứng yên tại chỗ, có vẻ như không nỡ rời xa đứa con đang bị giam cầm của mình.

Jack liền đẩy ông ta đi. “Nhanh lên!”

Cuối cùng ông Sora cũng sực tỉnh, nhìn Miya lần cuối cùng rồi chạy đi trong đêm tối.

Jack tìm được cửa hậu, nhưng xem chừng đã bị khoá chặt. Nó đang định thử vận may với cái cửa sổ còn lại thì chợt thấy vài bóng đen nằm trên tuyết. Bầy chó ngủ say sưa... bụng chúng vừa căng lại vừa tròn.

Jack vội vàng lùi lại. Nó không muốn nhớ lại cảnh tượng ban nãy, lại càng ngại phải đụng độ với bầy chó săn khát máu.

Cuối cùng, Jack quyết định tiếp cận vào cửa trước. Bọn cướp nằm bừa bãi khắp phòng, đa phần đều đắp chăn bện bằng tre. Có vẻ chúng vẫn bị ảnh hưởng bởi việc uống quá nhiều rượu nên ngủ rất say, tiếng ngáy vang vọng như sấm rền. Phía trên, khói đen đã bắt đầu xuất hiện, nhưng chưa đến mức gây khác lạ, vì vốn bọn cướp vẫn đang dùng lò sưởi. Jack chỉ mong nó có thể cứu được người trước khi băng cướp tỉnh giấc.

Nó cố gắng di chuyển nhanh nhẹ nhất có thể, đúng như cách đã được tổ sư Soke chỉ dạy, liên tục luồn qua những tên cướp ngủ say như chết bên dưới để đến chỗ cánh cửa giấy cuối phòng. Jack nhẹ nhàng mở hé rồi liếc mắt nhìn qua. Phía bên trái căn phòng bếp này là một cánh cửa bị khoá chặt. Tên lính canh bên cạnh đang vừa ngáp vừa buồn chán xỉa răng.

Dù tên này không hề cảnh giác, nhưng Jack biết nó khó có thể vô hiệu hoá tên lính trước khi bị hắn báo động. Kĩ năng hành động bí mật không mấy tác dụng, nhưng kĩ năng hoá trang thì chưa chắc...

Nó nhìn quanh phát hiện một chai rượu nên liền kéo mũ rơm che mặt rồi cứ thế mở cửa bước vào trong, dự định lợi dụng buổi đêm mờ ảo để qua mặt tên cướp.

“Mày... còn... không?” Jack giơ cái chai không lên hỏi.

Tên lính gác không nhìn mà chỉ lẩm bẩm, “Mày biết tao đang gác thì không được phép uống mà.” Jack nhích lại gần hơn, phải đến khi nó đã tiến sát thì tên cướp mới nhận ra sai lầm chết người của mình.

Hắn định rút kiếm hô hoán, nhưng Jack đã ra tay nhanh hơn, dùng chiêu Quỷ Giác Quyền - một trong thập lục tuyệt kĩ quyền thuật của ninja dễ dàng đánh đối phương bất tỉnh nhân sự.

Jack gỡ thanh gỗ chắn ngang rồi mở cửa bước vào trong. Các cô gái thu người lại trong góc vì tưởng bọn cướp đến. Jack mở nón rơm để lộ mặt khiến các cô được một phen kinh ngạc. Một vài người thậm chí còn sợ hãi trước ngoại hình nước ngoài của Jack, có lẽ họ cho rằng ma quỷ xuất hiện.

“Theo tôi!” nó thì thầm. “Và thật nhẹ nhàng vào.”

Miya là người đầu tiên di chuyển, các cô gái khác cũng nhanh chóng vượt qua nỗi sợ để nối tiếp theo sau. Jack quan sát gian nhà chính thì phát hiện lúc này khói đã tương đối dày, không khí đang ngày càng trở nên khó thở. Dù bọn cướp vẫn chưa tỉnh, nhưng một vài tên đã bắt đầu ho khan.

Jack cố gắng dẫn các nô lệ đi với tốc độ nhanh nhất có thể. Dù đã che miệng nhưng xem chừng các cô không thể chống chọi lại sự ô nhiễm xung quanh. Tuy Jack rất muốn thoát thân trước khi đánh động bọn cướp, nhưng sự thật là họ bị buộc phải di chuyển rất chậm chạp.

Vừa ra tới cửa, nó vội vàng bảo Miya, “Chạy ra chỗ rừng cây, đừng quay đầu lại!”

Nói đoạn tiếp tục hướng dẫn số nô lệ còn lại. Rắc rối kéo đến khi cô cuối cùng do choáng vì ngộp thở đã vô tình ngã lên một tên cướp đang ngủ.

Hắn gầm lên giận dữ, “Mẹ nó!”

Ánh mắt mơ màng dần chuyển sang kinh ngạc khi phát hiện cô gái được tự do, hơn nữa nhà ngủ lại đầy khói.

Hắn lập tức quăng cô gái ra la lớn, “CHÁY! CHÁY!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi Tiến »