Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 10910 | 2 Đánh giá: 7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 17
HẤP HỐI

❊ ❊ ❊

logo

Bốn tù nhân sợ hãi liếc nhìn nhau. Thần chết đang chờ đợi một trong số họ trên cái khay kia. Những miếng cá nóc giống hệt nhau đầy cạm bẫy. Không ai đủ can đảm đưa tay ra trước tiên.

“Mau ăn đi chứ!” Đầu Lâu vừa hối thúc vừa dí dao găm sát cổ họng Saburo. “Nếu không thì đừng trách...”

Không còn cách nào khác, Saburo đưa cánh tay run run ra trước đĩa fugu.

“Đừng mà, Saburo!” Jack căm phẫn hét to như muốn khóc. Nó không thể ngờ có ngày tính mạng của bạn mình lại bị đem ra làm trò đùa như thế.

“Câm mồm!” Đầu Lâu khoái chí ra mặt. “Đứa đầu tiên là đứa có xác suất sống sót cao nhất đó.”

Bị hối thúc, Saburo đành lấy đại miếng cá ở xa nhất. Anh chàng hít một thơi thật sâu đặt vào miệng rồi nhắm mắt nhai.

“Nuốt hết đi,” Đầu Lâu lâu nhắc.

Saburo vận động dũng khí nuốt thứ rất có thể là kịch độc vào người. Tên Đầu Lâu hài lòng chuyển dao sang đối tượng tiếp theo - thành viên thủy thủ đoàn cuối cùng của tàu Kim Hổ.

Quá sợ hãi, anh này run rẩy lùi ra sau, nhưng rất nhanh đã bị tên Hổ túm tóc kéo về chỗ cũ. Hắn nhân tiện banh luôn miệng nạn nhân ra cho tên Đầu Lâu chọn một miếng cá bỏ vào. Bị sặc mạnh nên cuối cùng người thủy thủ tội nghiệp cũng nuốt trọn miếng cá. Hổ vẫn kiểm tra kĩ thành quả rồi mới chịu buông tóc anh ta ra.

Tự biết số phận nên người thủy thủ Nhật Bản nhặt luôn miếng cá gần mình nhất rồi nhai ngấu nghiên thứ rất có thể sẽ là bữa ăn cuối cùng của cuộc đời.

Bốn miếng chỉ còn một, thuyền trưởng tàu Kim Hổ cố tình câu thêm giờ. Ông ta những mong có thể tìm thấy dấu hiệu gì đó từ những người còn lại trước khi ăn phần cá nóc cuối cùng.

“Chả ích lợi gì đâu,” tên Đầu Lâu nói. “Có độc thì cũng từ từ mới ngấm được.”

Hắn ra lệnh cho tên hải tặc xăm hình thập tự ép thuyền trưởng nuốt miếng fugu. Bốn người tù hồi hộp nhìn nhau, chờ đợi cái chết diễn ra cho đối phương... để có thể biết rằng mình sẽ sống. Cùng lúc đó thì bọn ninja hải tặc bên ngoài hồ hởi cá cược kết quả.

“Tao đặt ba đồng thằng mập sẽ chết.” Tên Đầu Lâu lên tiếng.

“Bốn đồng cho thằng cha thuyền trưởng,” tên xăm thập tự vừa đặt vừa vỗ vai nạn nhân của mình.

Quân hải tặc tụ tập rất đông nên tiền cược là khá lớn.

Bốn tù nhân mặt cắt không còn giọt máu. Rất có thể chất độc đang từ từ ngấm vào máu của họ, tất cả chỉ để mua vui cho bọn Phong Quỷ tàn ác.

“Môi tớ đang co giật!” Saburo hãi hùng nhìn Miyuki.

Không khí cá cược sôi động hơn hẩn sau khi nghe thấy thông tin này.

“Không sao đâu,” Miyuki trấn an. “Ai ăn cá nóc vào cũng bị như vậy cả.”

Nghe vậy Saburo mới an tâm đôi chút, nhưng Jack nhận thấy dường như cậu bạn của mình đã gần đến bờ vực điên loạn. Nó thầm nghĩ nếu đổi lại là mình thì cũng khó tránh khỏi điều tương tự.

“Ngừng nhận cược,” tên Đầu Lâu tuyên bố. Nghe lệnh, đám hải tặc xung quanh bèn tản ra chờ đợi kết quả.

Vẫn chưa tù nhân nào cho thấy dấu hiệu bị trúng độc. Jack bắt đầu hi vọng rằng tên Đầu Lâu kia chỉ nói đùa để chơi khăm họ. Vấn đề là căn cứ vào thái độ đặt cược rất nghiêm túc ban nãy thì khả năng này là rất nhỏ.

Người thủy thủ Nhật Bản dùng tay móc răng để lộ bộ nướu đỏ rực khiến đám hải tặc nổi một trận xôn xao. Có điều phần nhiều đây là do đói ăn kéo dài, chứ không phải tác dụng của độc dược.

Mỗi giây trôi qua không khí lại càng thêm căng thẳng.

Jack đập chấn song rồi nói với Saburo, “Cậu sẽ không sao đâu. Tớ đảm bảo đấy.”

Saburo cố gượng cười quay lại nhìn Jack. “Ngày trước mẹ tớ vẫn thường nói, kiểu gì cũng có ngày cái tật tham ăn của tớ quay lại hại thân.”

“Ô! Tao thắng rồi!” Tên Rắn reo lên.

Hắn chỉ tay vào những vết màu đỏ tươi đang hiện ra trên da con mồi của mình. Những tên khác cũng chăm chú quan sát nạn nhân xấu số.

Nhận thấy điều khác lạ, người thủy thủ cuối cùng của tàu Kim Hổ cúi xuống nhìn và ngay lập tức đổ mồ hôi lạnh, rồi anh ôm chặt cổ mình.

“Nước!” Anh ta van nài. “Cổ tôi cháy mất rồi!”

Cố đứng dậy nhưng không còn sức, người thủy thủ đổ gục xuống sàn, toàn thân không còn chút sức lực.

“L... làm... ơn... cứu... với... không... thở... được...”

Thậm chí đến khả năng nói cũng chẳng còn, anh ta liên tục co giật như thể cá mắc cạn. Trong lúc nạn nhân tội nghiệp đang hấp hối thì một tiếng reo vang phấn khích chợt vang lên.

“May quá! Không phải mình!” Thuyền trưởng tàu Kim Hổ đấm tay vào không khí vui mừng.

Người thủy thủ cứ yếu dần, cuối cùng là nằm yên bất động, duy chỉ có đôi mắt hấp háy báo hiệu cho sự sống. Một lát sau thì anh ta thở hắt một tiếng, rồi lịm hẳn.

Tên Rắn và một số tên khác bắt đầu ăn mừng chiến thắng, trong khi số còn lại liên tục chửi bới thóa mạ. Thậm chí Jack cũng cảm thấy những cảm xúc rất lẫn lộn - một đằng vui mừng vì Saburo đã thoát nạn, đằng khác lại thương cảm cho số phận của người thủy thủ. Không ai đáng phải chịu một cái chết bi thảm đến vậy cả.

Trò chơi đã kết thúc, ba người tù sống sót bị tống trở lại vào cũi. Saburo ngồi xuống trong cái ôm của những người bạn. Thuyền trưởng tàu Kim Hổ tươi cười quay về góc của mình. Duy chỉ có thủy thủ người Nhật Bản là vẫn nằm im, trên mặt lấm tấm đỏ, chân tay co giật, hô hấp khó khăn.

“Ôi chà,” tên Đầu Lâu làm bộ lo lắng. “Hình như đầu bếp làm ẩu cả bốn miếng rồi thì phải.”

Hắn phá lên cười, Saburo và thuyền trưởng thì thay đổi từ trạng thái nhẹ nhõm sang kinh hãi tột độ. Tên Đầu Lâu cứ thế lui ra cùng với đám đàn em, để mặc nạn nhân của mình cho số phận.

Phải mất một lúc thuyền trưởng tàu Kim Hổ mới hoàn toàn nhận rõ vấn đề, miệng lắp bắp, “KHÔNG... không... không thể nào... Tôi chưa muốn chết!”

Thủy thủ người Nhật đã tắt thở, co thể bất động hẳn.

“Tớ không... cảm giác được lưỡi nữa,” Saburo lên tiếng.

Không để phí dù chỉ một giây, Miyuki giật bình nước biển đặt lên môi Saburo.

“Mau uống đi!”

Saburo tròn mắt nhìn Miyuki, nhưng cô đã dùng sức dốc mạnh bình. Nuốt được vài ngụm thì Saburo bắt đầu nôn.

“Cậu đang làm gì vậy?” Jack vội vàng chạy lại đỡ Saburo.

“Cậu tránh ra!” Miyuki ra lệnh. “Nếu không nhanh chóng rửa ruột thì vô phương cứu chữa đó.”

Saburo nôn ọe liên tục, lần này ra được cả những mẩu cá trong suốt còn chưa tiêu hóa hết.

Góc bên kia, thuyền trưởng vẫn rên rỉ thành tiếng. “Tôi không muốn chết... không muốn... chết...”

“Dùng tay móc họng đi!” Miyuki cố giúp, nhưng thuyền trưởng đã quá hoảng loạn nên không thể nghe theo.

Thấy Saburo lảo đảo, Jack đỡ bạn nằm xuống. Yori tháo khăn hành hương làm thành chiếc gối tạm. Miyuki lục lọi quần áo lấy ra một chiếc túi mà đêm qua quân Phong Quỷ chưa phát hiện. Cô lấy từ bên trong ra một túi giấy gói thứ thuốc màu đen.

“Giữ đầu cậu ấy thật chắc,” nữ sát thủ bảo Jack và Yori.

Saburo thở nặng nhọc, trên người hầu như không còn cảm giác, một lúc sau thì bắt đầu co giật.

“Phật Tổ linh thiêng, xin phù hộ cho cậu ấy,” Yori cầu nguyện với đôi mắt ngấn lệ.

Cơn sốc qua đi, Saburo yếu ớt quay sang nói với Yori, “Tớ... không... chết... được đâu...”

“Uống đi,” Miyuki thả viên thuốc màu đen vào miệng Saburo.

“Cái này... ghê quá,” Saburo phản ứng.

“Đương nhiên rồi, là than đó. Nó sẽ hút bớt độc tố trong người cậu. Thôi lo nuốt đi, trước khi miệng bị mất cảm giác.”

Saburo làm theo hướng dẫn. Phía đối diện, thuyền trưởng tàu Kim Hổ khuỵu hẳn xuống và liên tục đập tay vào ngực.

“Bây giờ... tớ mới biết... say sóng... chưa là gì cả…,” Saburo lắp bắp.

Yori quỳ sát một bên, hai tay chắp lại, miệng lẩm nhẩm cầu kinh.

Jack quay sang hỏi Miyuki, “Tụi mình có thể làm gì thêm cho cậu ấy không? Đây là độc của ninja cơ mà - chẳng lẽ cậu không có thuốc giải ư?”

Nữ sát thủ buồn bã lắc đầu. “Fugu là kịch độc không thuốc giải. Nhưng Saburo vốn rất mạnh mẽ. Bây giờ chúng ta chỉ có thể chờ đợi, và cầu nguyện mà thôi.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang