Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 10800 | 2 Đánh giá: 7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 14
YUUDAI

❊ ❊ ❊

logo

Sáng hôm sau tại bến cảng, Hayato lên tiếng hỏi: “Các cậu thấy sao?”

Jack và đám bạn của nó chỉ biết đứng đó sững sờ. Vị võ sĩ trẻ này đang chuyển rượu vào nhà kho - hai thùng một, trong khi những người khác phải vất vả lắm mới bê được một thùng.

“Trông cậu ta cứ như quả núi ấy!” Yori thốt lên, cậu chàng thậm chí còn chưa đứng tới hông của nhân vật khổng lồ này.

Jack cũng khiếp đảm. Vị võ sĩ này sở hữu bộ ngực rắn rỏi đồ sộ, chân như thân cây, tay đầy cơ bắp, tóc búi đen nhánh, da như thể được tạo thành bởi đá hoa cương.

“Yuudai khá to lớn so với tuổi,” Hayato giải thích. “Nhưng đó cũng là lí do khiến cậu ta vô cùng lợi hại.”

Một người đàn bà mắt híp gầy nhẳng, da dẻ xám xịt bước ra từ nhà kho. “Làm gì mà lâu quá vậy?” vừa nói bà ta vừa vung vẩy cây gậy tre cầm trong tay.

“Còn những ba chuyến hàng nữa đó. Nhanh lên đi chứ!”

Nói đoạn bà ta đuổi theo Yuudai và những người bốc xếp khác vào nhà kho, vừa đi vừa chỉ trỏ la hét như thể mình là tướng quân vậy. Một người hơi chậm lại phía sau liền bị bà quật mạnh vào chân.

“Bà này còn kinh khủng hơn cả mẹ tớ nữa!” Saburo thốt lên khi thấy thảm cảnh của nạn nhân. Bất thình lình, một tiếng la chói tai vang vọng trong không trung.

“Anh chàng kia nổi điên rồi à?” Jack nói và cùng cả bọn lao đến xem xét tình hình.

Họ thấy người đàn bà nọ đứng trên một cái thùng không, mặt mày xám xịt hơn bao giờ hết, tay siết chặt tấm kimono vào thân thể gầy trơ xương của mình.

“Giết nó! Giết nó cho tao!” bà ta vừa rít lên vừa chỉ vào con chuột nhắt màu nâu trên sàn. Một người bốc xếp lấy chổi định đập vào đầu con chuột nhưng thất bại. Rất nhanh, con chuột lao đến nấp gần chỗ cái thùng của người đàn bà kia khiến bà ta liên tục nhảy loi nhoi như con rối. Những người xung quanh phải khó khăn lắm mới nhịn được cười thành tiếng.

“Ê, thằng võ sĩ!” bà ta tiếp tục la lối, xem chừng đang rất sợ hãi. “Mau cứu tao!”

Yuudai dễ dàng khống chế con chuột rồi chụp lấy nó bằng bàn tay khổng lồ của mình.

“Bóp chết nó đi!” người đàn bà xương xẩu la lớn.

Yuudai chẳng thèm để ý đến bà ta. Cậu bước khỏi nhà kho rồi thả chú chuột ra bờ sông.

Người đàn bà đứng ở cửa tức tối chỉ trỏ Yuudai. “Tao bảo mày giết cái thứ bẩn thỉu đó đi cơ mà!”

“Nó đã làm gì tổn hại đến bà chưa?” Yuuki hỏi bằng chất giọng trầm trầm chất phác.

Người đàn bà mím răng mím lợi tìm câu trả lời. Cuối cùng bà ta tức tối quát, “Mày dám cãi tao chứ gì! Hôm nay cho ăn nửa suất thôi! Còn tụi mày nữa, mau làm việc đi chứ!”

Nói đoạn, bà lại cầm gậy tre truy đuổi những người bốc xếp, màn hài kịch tới đây coi như là kết thúc.

Yuudai thở dài rồi cũng tiếp tục khuân vác.

“Gì mà lành dữ vậy?” Saburo bình phẩm.

“Nhưng khoẻ đấy chứ!” Jack chen vào.

“Tớ thích người này,” Yori kết luận. “Cậu ấy rất từ bi.”

“Từ bi thì có ích lợi gì trước bọn thổ phỉ như đám Akuma?” Toge phản ứng.

“Yuudai là người đáng tin và trung thành.” Hayato khẳng định. “Đây là yếu tố rất quan trọng.”

Toge vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng. “Nhưng thân là một võ sĩ, tại sao cậu ta lại hạ mình đi bốc xếp như vậy?”

“Yuudai đã mất hết gia đình,” Hayato tiết lộ. “Cậu ấy phải tự kiếm sống nuôi thân. Và các lãnh chúa thì chẳng mấy hứng thú với các võ sĩ trẻ.”

“Cậu có chắc Yuudai sẽ đồng ý giúp chúng ta không?” Jack hỏi.

Hayato tự tin gật đầu. “Rõ ràng Yuudai chẳng thể hài lòng với tình hình hiện tại, cậu ấy lại đặc biệt cần rất nhiều thức ăn.”

Nghe đến đây, Jack xoay sang nói thầm với Yori, “Nghe giống ai kia thế nhỉ?”

Riêng Saburo thì chẳng thể hiểu nổi tại sao hai thằng bạn lại cứ nhìn mình và cười cười.

Mọi người chờ đến khoảng giữa ngày, thời điểm các phu khuân vác nghỉ trưa. Yuudai ngồi một mình cuối bến, đôi chân dài thả lơ lửng gần như chạm mặt nước. Hayato đến tiếp cận trước, dù gì hai người cũng đã quen biết nhau.

Jack và những người còn lại đứng quan sát cuộc nói chuyện từ xa. Hayato chỉ về phía các nông dân, rồi đến nhóm Jack. Yuudai vừa chậm chạp nhai cơm vừa điềm đạm nghe giải thích. Cuối cùng Hayato kết thúc câu chuyện rồi cúi người chờ đợi câu trả lời.

Tất cả đều căng thẳng nghe ngóng phản ứng của Yuudai.

Cậu bé có thân hình đồ sộ như tảng đá lấy khăn lau tay rồi đứng dậy - bước về phía Jack, bước chân nặng nề làm rung chuyển cả ván gỗ.

Yuudai mỉm cười nhìn Jack. “Lời đề nghị hấp dẫn đấy.” Đoạn cúi đầu tỏ ý chấp thuận.

Jack hỏi ngay, “Thế bao giờ thì cậu gia nhập được?”

“Ngay bây giờ.” Yuudai đáp và đi vào nhà kho lấy thanh đại đao Nodachi của cậu ta. Dù loại vũ khí này rất dài nhưng vẫn chẳng là gì khi được đeo trên lưng Yuudai cả.

Đúng lúc này, người đàn bà xấu tính xuất hiện tru tréo, “Đừng có lười biếng nữa! Trở lại làm việc mau!”

Nghe hiệu, nhóm bốc xếp bèn uể oải đứng dậy.

“Ơ, mày đi đâu đó, thằng võ sĩ?”

Yuudai lễ độ cúi đầu chào bà chủ cũ. “Tôi đã tìm được công việc khác.”

Gương mặt người đàn bà lập tức cứng đờ. “Mày mà đi sẽ không bao giờ được nhận lại nữa đâu!”

“Càng tốt.” Saburo cười toe toét với người bạn mới. Điên cuồng trong cơn bực tức, bà chủ cũ quất mạnh cây gậy vào thùng rượu bên cạnh khiến nó gãy làm hai đoạn.

“Đây là lỗi của mày!” Bà ta rít lên, bàn tay xương xẩu chỉ về phía Yuudai. “Mày phải đền cây khác cho tao!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi Tiến »