Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 10800 | 2 Đánh giá: 7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 9
ĐẢO OMISHIMA

❊ ❊ ❊

logo

Chiếc tàu cũ nát kẽo kẹt rời khỏi cảng Imabari. Thỉnh thoảng sóng biển xô lên tràn qua cả thành tàu làm ướt sũng thủy thủ đoàn lẫn hàng hóa. Jack và nhóm bạn không muốn chịu chung số phận nên đã nấp kĩ phía sau những thùng đồ gốm và thân tre. Chúng là nhóm hành khách duy nhất trên tàu, và rất dễ để tìm thấy lí do tại sao. Tàu bè cũ kĩ là một chuyện, thuyền trưởng và thuyền viên của tàu tính nết cực kì khó chịu. Không hề nở bất cứ nụ cười nào, và đặc biệt là vô cùng bẩn thỉu, điều rất hiếm gặp ở người Nhật

Thuyền trưởng béo lùn đầu hói, râu ria lởm chởm đứng sau bánh lái. Bốn thuyền viên đi chân trần, hoặc vận kimono trơn hoặc chỉ đóng khố trắng.

“Ông ấy đòi chúng ta thanh toán trước.”

“Đó là toàn bộ lộ phí của tụi mình đấy,” Saburo ngao ngán. “Xong rồi biết lấy gì mà ăn?” Nhắc đến ăn, đột nhiên anh chàng lại phải ngồi xuống nhắm mắt xếp bằng chống lại cơn say sóng.

“Nhưng bù lại sẽ được đưa đến tận nơi,” Miyuki thuyết phục.

“Cứ trả trước một nửa, chỗ còn lại sẽ thanh toán nốt khi đến nơi, nếu con tàu này tồn tại được đến lúc đó,” Jack chẳng lấy làm lạc quan cho lắm.

Yori trèo qua đống thùng hàng đến mũi tàu. Thuyền trưởng có vẻ không hài lòng, cho rằng thế này là thiếu tin tưởng. Mặc dù vậy ông ta vẫn cho tiền vào túi, nói vài câu trước khi để Yori trở lại chỗ của nhóm. Nhà sư nhí thuật lại rằng chuyến đi này sẽ mất khoảng hơn một tháng, tùy thuộc vào thời tiết. Tàu cũng sẽ dừng lại tại một vài hòn đảo để trao đổi hàng hóa. Điều may mắn là Omishima cũng nằm trong danh sách này, có lẽ chiều tối sẽ tới nơi.

Chạy trốn suốt cả ngày, cơn mệt mỏi cuối cùng cũng chiến thắng cả bọn. Cất kĩ túi vải dù đựng vũ khí tránh khỏi tầm mắt thủy thủ đoàn, Miyuki, Yori và Saburo đều chìm vào giấc ngủ. Jack còn đang lim dim, nó nhìn lần cuối về hướng Imabari. Hải cảng tấp nập mỗi lúc một xa dần, nhưng tòa thành Mizujiro vẫn sừng sững. Khi nào cả bọn còn chưa thoát khỏi tầm quan sát của Lãnh chúa Mori và các võ sĩ của ông ta thì chúng vẫn chưa thể an tâm.

Mệt mỏi với không gian chật hẹp hiện tại, Jack quyết định đứng dậy đi lên mũi tàu - khu vực duy nhất không chất đầy hàng hóa. Nó liếc nhìn chân trời, không khỏi mừng thầm khi phát hiện thành Mizujiro đã khuất hẳn, cũng không thấy bóng dáng tàu bè nào đuổi theo sau.

Xem ra lần này chúng đã thật sự thoát.

Nhờ có nhiều đảo nhỏ và núi đá nên vùng biển Seto dễ định hướng hơn so với đại dương bao la rất nhiều. Nếu gió tây nam cứ duy trì như thế này thì khoảng hơn một tiếng nữa tàu sẽ đến được điểm dừng chân đầu tiên.

Nhưng sự xuất hiện của những vật cản này cũng tiềm ẩn nguy cơ riêng. Chẳng hạn như nếu thủy thủ đoàn thiếu kinh nghiệm sẽ rất dễ va phải bãi cát hoặc đá ngầm. Nhận thấy tầm ảnh hưởng của sóng đối với tàu bè di chuyển qua đây. Jack chỉ mong sao có giấy bút để ghi ngay vào hải đồ. Bất kì thông tin nào cũng có giá trị của nó, trước đây cha Jack luôn cẩn thận ghi chép tất cả thông tin mà ông thu thập được. Quan sát, ghi nhớ, ghi chép, ông luôn nói như vậy.

“Chú mày là dân chài à?” Thuyền trưởng cất tiếng hỏi khi nhận ra cách di chuyển thuần thục của Jack.

“Tôi... thường đi biển cùng cha,” Jack vừa đáp vừa chỉnh lại chiếc mũ rơm.

“Đánh bắt cá?”

“Không, ông ấy là hoa tiêu.”

“Hừm,” thuyền trưởng chăm chú quan sát. “Thế dòng nước đang chảy về hướng nào?”

“Hướng bắc,” Jack đáp. “Còn vừa lúc nãy thì là tây bắc.”

Lần đầu tiên trong ngày thuyền trưởng nở nụ cười. “Cầm lái đi,” ông ta ra lệnh.

Trước khi Jack kịp phản đối thì thuyền trưởng đã rời vị trí bước ra ngoài. “Nhanh lên!” Ông ta gào.

Không còn cách nào khác, Jack buộc phải làm theo yêu cầu. Đứng ở vị trí chỉ huy, nó cảm nhận rõ ràng từng đợt sóng đánh vào thân tàu, từng luồng gió thổi vào buồm chính.

Thuyền trưởng phát hiện nụ cười thoáng qua trên môi Jack.

“Kim Hổ tuy không đẹp, nhưng bắt gió rất bốc, nhỉ?” Ông ta tự hào.

Jack gật đầu, dù vẫn còn nghi ngờ về khả năng chịu đựng của con tàu.

“Tại sao Kim Hổ lại không có cờ hiệu?” Jack hỏi.

“Chi phí quá đắt đỏ,” thuyền trưởng gắt gỏng. “Hon nữa, trông ngoại hình của nó thì chẳng ma nào thèm ngó đâu.”

Với chỗ hàng hóa chất đầy trên tàu, Jack chỉ sợ tình trạng con tàu càng làm bọn cướp chú ý hơn. Rõ ràng thuyền trưởng quan tâm đến lợi nhuận hơn an toàn. Cũng may chưa thấy dấu hiệu gì khác lạ. Sườn núi phủ cây xanh của đảo Omishima đã dần hiện ra. Quan sát bãi cát lởm chởm đá xung quanh, Jack không tìm thấy chỗ nào khả dĩ để có thể cập vào.

“Theo hướng tây bắc,” thuyền trưởng chỉ vào khoảng trống giữa hai đảo lớn nhỏ mà ra lệnh. “Cẩn thận một chút, nước ở đó chảy rất xiết.”

“Sao ông không ra lệnh cho thủy thủ đoàn điều chỉnh buồm?” Jack lên tiếng nhắc, nó biết lát nữa sẽ rất cần đến lực đẩy của gió.

“Tụi nó ngu như bò ấy,” thuyền trưởng cáu kỉnh. “Gió có đánh rắm vào thẳng mặt cũng chả biết là từ hướng nào đâu!”

Tiếp đó ông ta bèn trực tiếp chỉ đạo, tàu Kim Hổ dần bắt được tốc độ.

“Nếu họ kém như vậy thì thuê làm gì?” Jack ngạc nhiên hỏi.

“Rẻ hơn giá thị trường!” Thuyền trưởng cười rồi giành lại quyền chỉ huy khi tàu tới gần bờ.

Một khu vịnh khép kín dần hiện ra trong tầm mắt. Gió đã lặn, tàu Kim Hổ chầm chậm di chuyển về phía cầu gỗ nhô ra từ đất liền. Điều lạ là bến cảng nho nhỏ này lại được che bởi mái hiên cong lợp ngói xanh, bốn bên trụ đỏ rực nhìn rất bề thế.

Jack nghe thấy tiếng Yori thở hắt phía sau.

Phía đằng xa là bóng ngôi đền lộng lẫy màu đỏ vàng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi Tiến »