Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 10910 | 2 Đánh giá: 7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 11
NHÀ SƯ THÔNG THÁI

❊ ❊ ❊

logo

“Đi mà mời người khác chơi cái trò trẻ con đó ấy!” Vị samurai gầm lên giận dữ, xua tay đuổi Saburo tránh sang bên.

“Nhiệm vụ này không phải trò chơi,” Saburo cố phân bua trong lúc đuổi theo ronin quanh khu quảng trường.

“Đừng có lừa ta. Nếu việc nghiêm trọng đến vậy, bọn nông dân đó đã không thuê một võ sĩ còn non nớt như ngươi.”

“Thì thế họ mới cần ông giúp đỡ.”

“Ngươi mới là kẻ cần giúp đỡ. Giờ thì đừng có theo ta nữa, nếu không muốn nếm mùi thanh kiếm này!”

Đến nước này Saburo đành dừng lại để ronin đi mất. Quay về cổng chính của ngôi chùa theo đạo Phật ở Okayama, cậu chàng thả người đánh phịch xuống bậc thềm bên cạnh Jack.

“Vị ronin thứ sáu từ chối rồi đó,” Saburo càm ràm. “Họ chẳng nghe tớ nói một cách nghiêm túc gì cả.”

Lén nhìn từ dưới vành mũ rơm đang đội sùm sụp trên đầu, Jack tìm kiếm ở quảng trường lần nữa. Hai đứa đã mất cả buổi sáng mà vẫn không thuyết phục được ai.

Phiên chợ sắp tàn, đồng bằng Okayama sẽ không còn nhộn nhịp, cơ may chọn được ronin sẽ càng thấp.

“Thật không thể tin được là chẳng có một võ sĩ nào chịu giúp,” Jack nói.

Saburo nhún vai. “Từ lúc Shogun lên nắm quyền, ai cũng chỉ biết lo cho bản thân mình thôi.”

“Vậy sao không thử tìm về bản thân để được cứu rỗi?” Một nhà sư dáng người bé nhỏ đi từ trên chùa xuống.

Vận trên người bộ áo trắng với tấm choàng màu vàng nghệ, vóc dáng vị sư không lớn hơn một đứa trẻ là mấy và đang cầm trên tay chiếc shakujō - gậy có treo vòng - phần mũi sắt nhọn và sáu chiếc vòng kim loại tạo nên âm thanh leng keng theo từng bước đi. Khuôn mặt vị sư ẩn trong bóng tối bên dưới chiếc mũ rơm rộng vành. Trong suốt hành trình của Jack, nó đã gặp nhiều vị sư như vậy. Họ thường giấu khuôn mặt mình như một dấu hiệu của sự tách biệt với hồng trần.

“Người cần giúp đỡ không phải là chúng tôi,” Jack cúi đầu trịnh trọng giải thích, đoạn chỉ về phía Toge và ông Sora đang ủ rũ ngồi bó gối bên cạnh. “Những người nông dân này cần samurai để bảo vệ kho gạo của họ. Nhưng không một ronin nào giúp đỡ họ cả.”

“Cũng chẳng có ronin nào chịu lắng nghe chúng tôi hết,” Saburo thở dài.

“Vậy sao không thử tiếp cận những võ sĩ trẻ tuổi?” Vị sư gợi ý. “Họ cũng là những võ sĩ rất dũng cảm.”

Jack cân nhắc. “Nhưng họ có thể vẫn đang trong quá trình tập luyện nên sẽ không đủ kĩ năng kiếm thuật. Như vậy mà chiến đấu với tên cướp khét tiếng như Akuma là hết sức liều lĩnh. Chúng tôi cần những người dày dạn kinh nghiệm trận mạc hơn.”

“Ngài thiếu kinh nghiệm trận mạc ư?”

“Cũng không hẳn,” Jack thừa nhận, nó nhớ lại cuộc tấn công vào trường Nhị Thiên Nhất Lưu và trận chiến Thành Osaka.

“Ngài chưa từng đấu tay đôi với một samurai trưởng thành khác... và thắng cuộc?”

“À... cũng có,” Jack giật mình buột miệng trước câu hỏi quá rành về nó.

“Vậy sao ngài lại khẳng định rằng ở ngoài kia không có những võ sĩ trẻ tuổi khác cũng như ngài vậy?”

“Bởi vì tôi...” Jack bỏ lửng câu nói. Bởi vì tôi là người ngoại quốc, nó suýt nữa đã nói ra điều ấy.

Có thể nhà sư ấy nói đúng. Một kẻ như Jack còn dám đứng lên chống lại băng cướp. Một ngôi trường như Nhị Thiên Nhất Lưu còn có thể đào tạo nên những chiến binh như Akiko, Yamato và nó, thì không có lí gì mà ngoài kia không xuất hiện những samurai tương tự như vậy.

“Nhưng nơi đây không phải Kyoto,” Saburo phân bua. “Ở đây không có nhiều trường dạy kiếm thuật - mà nếu có đi nữa, chúng tôi biết tìm những samurai trẻ đó ở đâu?”

“Đôi khi thứ mà con người tìm kiếm lại ở ngay trước mặt họ,” nhà sư trả lời, đoạn nhấc chiếc mũ ra.

Jack và Saburo lập tức sững người. Hai đứa chỉ còn biết đứng đó há hốc mồm trước vị sư nhỏ thó có đôi mắt sáng như sao và cái đầu được cạo kĩ lưỡng.

“Nh-Nh-Nhưng cậu đang ở Chùa Tendai ở Iga Ueno... với thầy Yamada cơ mà,” Mãi rồi Jack mới nói ra được một câu.

“Còn cậu lẽ ra phải đang ở trên thuyền hướng về Anh quốc cơ,” Yori đáp lại.

Quay lại nhà kho, Neko ủ một ấm trà nóng trong lúc Jack, Saburo và Yori liến thoắng kể cho nhau nghe những câu chuyện của mình. Yori thì không thể tin nổi là Jack đã phải vượt qua bao nhiêu sự kiện, khó khăn và hiểm nguy trên hành trình; Saburo thì sửng sốt khi nghe Yori kể về cuộc trốn chạy kinh hoàng khỏi bọn Quỷ Đỏ ở trận chiến Thành Osaka. Cả ba đứa đều buồn rầu khi nhớ lại những sự việc đau buồn xảy ra ở ngôi trường cũ, dù vậy thì Jack và Saburo phần nào nhẹ nhõm khi nghe Yori báo rằng thầy Kano, vị võ sư bổng thuật bị mù, đã dẫn các samurai trẻ khác an toàn trở về Kyoto trước khi ở ẩn để che giấu thân phận của mình. Jack thất vọng vì trong ngần ấy câu chuyện vẫn không hề có tin tức gì về số phận của cha nuôi kể từ sau khi chịu lệnh đày lên một ngôi chùa hẻo lánh ở núi Iwao. Nhưng bao nhiêu buồn bã nhanh chóng bị thay bằng một tràng cười khi Yori nghe Saburo kể về hành trình musha shugyō của cậu chàng.

“Làm gì phải liều lĩnh không cần thiết!” Saburo phân trần, đoạn nhướn mày tò mò. “Mà cậu đến Okayama làm gì vậy?”

“Thầy Yamada cũng cử tớ đi khổ luyện,” Yori đáp. “Nhưng là hành trình về tôn giáo.”

“Thầy Yamada cũng ở đây à?” Jack hỏi, nó háo hức nghĩ đến việc sẽ được gặp vị thiền sư già, người thầy thân thiết nhất với nó khi còn ở trường Nhị Thiên Nhất Lưu.

Lắc đầu, Yori buồn bã mỉm cười với Jack. “Tớ nghĩ trận chiến cuối cùng ở thành Osaka đã lấy đi thứ gì đó trong thầy. Thầy Yamada đã chỉ dạy tớ tất cả mọi thứ, như thể thầy sắp từ biệt cõi đời này vậy.”

Jack và Saburo nhìn nhau lo lắng.

“Vậy sao cậu không ở lại với thầy?” Saburo gặng hỏi.

“Cuộc đời là người thầy vĩ đại nhất, thầy nói vậy rồi bắt tớ đi khổ luyện, đồng thời chuyển lời đến một người bạn cũ của thầy ở Chùa Okayama.”

Neko cầm bình trà nóng trên tay, lại gần chiếc bục một cách tôn kính rồi rót trà vào ba chiếc cốc. Saburo liền nâng cốc trà lên trong tư thế cụng ly.

“Để tưởng nhớ đến trường Nhị Thiên Nhất Lưu!” Saburo hô, hi vọng cải thiện tinh thần cả nhóm.

“Và những người bạn nữa!” Jack nói, cảm giác bất ngờ khi cùng lúc gặp lại hai người bạn giờ dần chuyển thành sự biết ơn sâu sắc khi lại được sát cánh bên nhau lần nữa.

“Để tưởng nhớ đến những người bạn đã ra đi nhưng sẽ không bao giờ bị lãng quên!” Yori ứa nước mắt.

Ba chàng võ sĩ cùng nâng cốc và uống vì danh dự của những người bạn. Một khoảnh khắc im lặng tôn kính bao trùm, Saburo sụt sịt khi nhớ lại kí ức về Taro, người anh đã hi sinh anh dũng. Jack thì buồn rầu trước sự mất mát lớn lao khi Yamato hi sinh thân mình cứu nó và Akiko khỏi tay ninja Độc Nhãn Long.

Neko giật mình, nghĩ rằng biểu cảm buồn rầu trên mặt ba vị võ sĩ kia là do trà của mình pha quá dở. Thấy vậy Yori liền ra hiệu rằng trà do cô bé pha rất ngon. Cô liền cúi đầu cảm tạ lời khen rồi nhanh chóng lui về góc bếp quen thuộc để chuẩn bị bữa trưa.

Jack thầm cảm phục trước sự nhạy bén của Yori đối với những người khác - dù không hề nói gì nhưng cậu bạn nhỏ bé này vẫn cảm nhận được cảm xúc của Neko. Tuy đã lâu không gặp nhưng quả thật Yori không hề thay đổi so với lúc trước, vẫn là trái tim ấm áp và rộng lượng ẩn sâu bên trong vóc dáng nhỏ bé của một nhà sư. Đức tính tốt đẹp đó không phải lúc nào cũng giúp ích cho Yori khi còn luyện tập trong trường Nhị Thiên Nhất Lưu. Dù vậy, Yori vẫn thể hiện được rằng trong vóc dáng nhỏ bé nhu mì đó còn ẩn chứa cả sự kiên trì, bền bỉ và kĩ năng thượng thặng.

“Giờ tớ vẫn chưa tin là mình còn được gặp lại cậu và Saburo nữa,” Jack lên tiếng.

Yori mỉm cười ấm áp. “Ngẫu nhiên cũng là một cách để điều kì diệu xảy ra. Biết đâu Phật Di Lặc đang mỉm cười với cậu thì sao.”

“Thế thì tớ phải cảm ơn ông ấy nhiều lắm,” Jack đáp, đoạn nhoẻn miệng cười. “Mà cậu định bao giờ sẽ về Iga Ueno?”

“Chỉ khi nào người bạn tốt của tớ trở về nhà bình an vô sự,” Yori cúi đầu.

“Đúng là cậu vẫn hệt như xưa,” Jack cúi đầu đáp lại. “Nhưng trước khi tiếp tục hành trình về nhà, tớ đã hứa sẽ giúp những người nông dân này rồi.”

Yori gật đầu như thể đã biết trước câu trả lời này của nó. Cậu bạn nhỏ bé đáp lại Jack như một nhà sư thực thụ. “Giúp người khác, cũng là giúp chính mình.”

“Cậu không cần phải tham gia đâu,” Jack nài nỉ. “Nhiệm vụ này cực kì nguy hiểm.”

Cho đến giờ Jack vẫn chưa hề trực tiếp mời Yori tham gia nhiệm vụ vì nó biết cậu bạn không quen với những trận chiến khốc hệt. Tuy vậy Jack cũng không thể phủ nhận nếu có Yori gia nhập, cả nhóm sẽ có được lợi thế từ những lời khuyên thông thái và sâu sắc trước trận chiến sắp tới.

“Ở đâu có bạn bè, ở đó còn hi vọng,” Yori trả lời. “Chính cậu đã nói với tớ như vậy mà.”

“Nói hay lắm, Yori,” Saburo nhắc nhở. “Nhưng tìm đâu ra được những samurai trẻ khác để giúp chúng ta đây?”

“Cậu thật chẳng có lòng tin gì cả, Saburo à!” Yori đáp lại với ánh mắt thông minh sắc sảo gợi nhớ đến hình ảnh của thầy Yamada. “Một thầy tu ở đền Okayama có nói với tớ về cuộc thi bắn cung ở gần sông. Đó là nơi họ sẽ xuất hiện.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang