Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 10910 | 2 Đánh giá: 7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 10
TINH THẦN VÕ SĨ

❊ ❊ ❊

logo

“Các người không định làm lễ à?” Thuyền trưởng thắc mắc khi thấy bốn hành khách của mình vẫn ở trên tàu. “Bốc dỡ hàng cũng không nhanh lắm đâu.”

Dù không muốn rời tàu nhưng Jack cũng chẳng còn lựa chọn khác. Nó buộc phải giữ vỏ bọc người hành hương sùng đạo. Dù sao Saburo cũng cần hít thở chút không khí đất liền, Yori thì lại vô cùng hào hứng với việc có dịp ghé thăm một ngôi đền nổi tiếng.

“Oyamazumi là một trong những gốc gác đền thờ Thần Đạo lâu đời nhất Nhật Bản, còn được biết đến với cái tên “khởi nguồn các vị thần,” nhà sư nhí liến thoắng khi cả bọn bước qua cánh cổng torii [6] . “Thầy Yamada vẫn thường dặn tớ nhất định phải ghé thăm nơi này một lần trong đời.”

Khi trèo lên đến đỉnh, bản thân Jack cũng thấy ấn tượng chẳng kém. Nằm trên một vùng mọc đầy cây cối, ngôi đền tựa như vị thần cai trị vùng vịnh. Tường đền phủ sơn đỏ nối liền với cánh cổng sắt – vốn tượng trưng cho giáp trụ, phần mái cong lấp lánh dưới ánh nắng chiều.

Nhóm hành hương giả mạo bước qua khu vườn tiến vào bên trong. Nổi bật nhất ở đây phải kể đến cây long não cổ thụ khổng lồ. Lúc bước dưới những cành cây lấm tấm hoa trắng của nó, Yori cao hứng nói với giọng diễn giải, “Người ta cho rằng cây này là do chính tay Thiên Hoàng Jimmu - vị Hoàng đế đầu tiên của Nhật Bản, trồng đấy!”

Bây giờ thì Jack hiểu vì sao Yori lại hào hứng đến vậy. Người Nhật xem Thiên Hoàng như một vị thần linh sống, nhất là với vị Thiên Hoàng đầu tiên như thế này.

Yori đi trước dẫn đường cho cả bọn bước đến một đài phun nước nhỏ, ở giữa là phần đầu rồng bằng đá phun nước xuống bục bên dưới. Bỏ chiếc gậy hành hương sang bên, Yori nhặt gáo gỗ lên rửa tay theo nghi thức thanh tẩy. Saburo, Miyuki và Jack cũng làm theo rồi cùng nhau tiến vào Lễ Đường.

Gian phòng bên trong rất mát mẻ, không khí thoang thoảng mùi hương, xung quanh vang lên tiếng cầu nguyện nho nhỏ của một vài tu sĩ vận lễ phục trắng đen. Phía sau họ là một nhóm bao gồm người hành hương, dân chài, và cả ba võ sĩ có trang bị vũ khí. Dù họ đang cúi đầu thể hiện lòng thành kính nhưng Jack vẫn chủ động giữ khoảng cách, cố tình quỳ ở vị trí xa nhất trong lúc cùng Yori làm lễ.

“Đền chủ yếu thờ thần Oyamazumi, người bảo hộ cho thủy thủ và võ sĩ,” Yori thì thầm. “Ngài là anh trai của nữ thần mặt trời Amaterasu.”

Các tu sĩ ngừng khấn, vị chủ quản đứng dậy bước về phía ba võ sĩ, những người lúc này đang quỳ gối giơ cao kiếm của mình.

“Rất đông võ sĩ đến đây dâng lễ vật cầu danh lợi, hoặc cảm tạ cho chiến thắng,” Yori tiếp tục. “Thầy Yamada kể với tớ đích thân Shogun Kamakura đã đến đây sau khi hạ được chúng ta ở trận thành Osaka.”

Mỗi lần nghe tên vị tướng quân này là tim Jack thắt lại. Ông ta không chỉ gây nên trận nội chiến, hạ lệnh bài ngoại, mà còn bắt thầy Masamoto, cha nuôi Jack đi lưu đày. Nếu không vì Kamakura thì Jack đâu đến nỗi ngày đêm nơm nớp lo sợ thế này.

Nhận vũ khí từ tay các samurai, tu sĩ bước đến cánh cửa lớn thông vào gian trong.

“Đó là Cung Phẩm Đường,” Yori giải thích khi nhận thấy vẻ ngạc nhiên của Jack. “Nơi chứa lễ vật dâng lên thần Oyamazumi.”

Căn phòng này chất đầy trường kiếm và giáp trụ, thậm chí có cả giáo mác, cung tên, nhưng nổi bật nhất phải nói đến bộ giáp màu trắng sáng rực đặt trang trọng ngay chính điện.

“Đó là lễ vật của Minamoto Yoritomo, tướng quân đầu tiên. Chính những bảo vật vô giá này đã khiến cho ngôi đền cực kì linh thiêng. Nhiều người còn tin rằng linh hồn các võ sĩ vĩ đại khi mất đều tụ tập về đây. Thậm chí họ còn quả quyết từng nghe thấy tiếng những trận chiến vọng ra từ trong Cung Phẩm Đường.

Các tu sĩ đóng cửa quay trở lại chính điện rồi trao cho mỗi võ sĩ một lá bùa omamori.

“Giá mà tớ đừng để cái mũ lại Tomo,” Saburo làu bàu. “Nếu thế tụi mình đã có thể dâng lên - đổi lại may mắn cho chuyến đi.”

“Cầu nguyện cũng được mà,” Yori nói rồi nhắm mắt chắp tay khấn.

Bốn đứa rơi vào im lặng. Jack nhân cơ hội nghĩ đến Chúa, nhưng chưa được bao lâu đã bị ánh sáng hắt vào mặt làm mất tập trung. Nó mở mắt ra thì nhận thấy mặt trời đang chiếu ánh nắng qua khe cửa sổ. Nơi này nhìn ra dốc núi, phía trước một ông cụ đang ngồi trên mỏm đá.

Bất thình lình, ông cụ đứng dậy rồi biến mất.

Jack chớp mắt, không dám chắc mình thật sự đã nhìn thấy gì. Vì có vẻ như nó là người duy nhất trong ngôi đền có phản ứng. Miyuki, Saburo cùng Yori đều đang nhập tâm khấn cầu. Không muốn làm phiền đến họ, Jack vội vàng chạy ra xem ông cụ còn sống hay đã chết... hoặc thật sự có tồn tại hay không.

Jack chạy qua phần sân đền vắng lặng, hướng thẳng đến dốc núi. Nó nuốt nước bọt nhìn xuống bên dưới, trong bụng thầm nghĩ đến điều tồi tệ nhất. Sóng biển cuồn cuộn đầy chết chóc. Thế rồi đột nhiên có người nổi lên trên bề mặt, dường như ông cụ nó vừa thấy đang bơi vào bờ, nhưng cột sóng cao lại một lần nữa khiến Jack bị mất dấu.

Không kịp suy nghĩ đến an nguy cũng như khả năng để lộ thân phận, nó vội vã tìm đường xuống giúp. Được nửa đường thì người đàn ông lại trồi lên, rồi một lần nữa bị sóng nuốt chửng. Đến nơi, Jack dáo dác tìm kiếm, nhưng hi vọng thực sự là không nhiều.

Một cột sóng khổng lồ lao tới khiến Jack phải nhảy ngay lên để tránh việc bản thân mình bị cuốn. Điều kì lạ là khi sóng rút, trước mắt nó lại là ông cụ ban nãy, đang ngồi hết sức thoải mái trên mỏm đá, tay vắt nước khỏi bộ râu ướt sũng.

“Ông vẫn ổn chứ?” Jack giơ tay ra hiệu muốn giúp.

Ông cụ vẫn ngồi yên. “Thế tại sao lại không?”

“Bằng cách nào mà ông sống sót được vậy?” Jack chỉ bờ biển nhấp nhô đá ngầm nói.

“Rất đơn giản,” ông cụ hướng cặp mắt về phía Jack, có vẻ như chẳng mấy để tâm đến ngoại hình người nước ngoài của nó. “Xuôi theo dòng nước - hòa mình cùng dòng nước.”

Nói đoạn ông đứng dậy leo trở lên núi. Jack không khỏi ngạc nhiên trước sự khéo léo và nhanh nhẹn của ông.

“Lẽ ra cú ngã đó đã đủ khiến ông mất mạng rồi,” Jack vẫn không thể tin là ông cụ vẫn bình yên vô sự.

Lên đến đỉnh, ông lão nhặt một cái lông chim giơ lên trước mặt Jack.

“Nhìn đây,” ông cụ nói rồi thả tay. Gió biển dễ dàng thổi bay sợi lông trôi dần xuống biển. “Đấy, chỉ việc xuôi theo, không cần kháng cự.”

Jack lập tức hiểu ra vấn đề. Điều mà ông lão nói chính là nguyên lí của nguyên tố Phong trong Ngũ Đại. Tổ sư Soke ngày trước cũng đã từng dạy nó như thế. Xuôi theo hướng gió, giữ tâm cởi mở, linh hoạt ứng phó với mọi tình huống, sẵn sàng đối mặt với mọi đòn tấn công.

Ông lão lại chỉ vào gốc cây gãy bên cạnh ngôi đền. “Cây sồi này cố chống lại gió. Tuy rất mạnh mẽ, nhưng cuối cùng nó vẫn phải thua cuộc.” Rồi ông nhìn thẳng vào mắt Jack. “Hỡi võ sĩ trẻ, hãy nhớ kĩ, kẻ thù cũ rồi sẽ quay trở lại.”

Jack cảm thấy ớn lạnh cả sống lưng, cứ như thể vừa bước qua một ngôi mộ vậy. Tại sao ông lão lại biết nhiều đến thế?

Thế nhưng nó còn chưa kịp hỏi đã nghe thấy tiếng hét từ phía sau.

“Jack!” Miyuki vừa la lớn vừa liên tục vẫy tay. “Thuyền của tụi mình rời bến rồi!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang