
“Theo cậu, Cheng bị quẳng xuống vực chưa?” Yori cố nhìn ra ngoài qua cửa sổ.
Jack và nhóm bạn bị đưa vào một căn phòng tiện nghi nhưng kín mít bên trong toà thành. Điểm nhấn ở đây được tạo thành bởi tranh ảnh long hổ trên tường, đệm trải khắp trên sàn nhà lót chiếu tatami. Ở giữa là một chiếc bàn thấp để sẵn cơm canh cùng nước uống, về nguyên tắc chúng được xem như khách, nhưng dựa vào việc lúc nào cũng có hai tên lính canh trước cửa thì bản chất tù nhân vẫn chưa hề được thay đổi.
Cheng bị Tatsumaki giữ lại tra khảo thêm nên vẫn chưa xuất hiện. Số phận của nhóc hải tặc rất mờ mịt, nhất là sau khi thuyền trưởng Kurogumo đã liệt kê toàn bộ tội trạng. Chẳng hiểu sao từ đầu đến cuối Cheng vẫn giữ thái độ im lặng không giải thích hay phản kháng.
“Dù sao cũng chưa nghe thấy tiếng la hét của ai,” Saburo lạc quan nói trong lúc tranh thủ ăn lấy ăn để. “Cho đến thời điểm này... là vậy.”
Jack ngồi cạnh Miyuki, người từ lúc suýt bị xử tử đến giờ vẫn chưa hề lên tiếng.
“Không sao đâu. Mọi chuyện vẫn ổn,” Jack an ủi.
Miyuki hời hợt gật đầu. “Sợ là chẳng được bao lâu. Cô ta là kẻ chuyên đi lợi dụng. Sau khi đạt được mục đích, tụi mình sẽ chẳng còn ích lợi gì, và kết cục duy nhất chỉ có thể là cái chết - kể cả cậu cũng không phải ngoại lệ.”
“Tastumaki đã cắt máu ăn thề với tớ,” Jack giơ tay lên nhắc.
“Thế cậu cho rằng một kẻ cướp sẽ giữ lời thề ư?”
Jack quyết định bỏ qua câu hỏi này. “Vậy thì mình giả cách câu giờ. Nhất định cơ hội thoát thân sẽ xuất hiện.”
Miyuki quay sang nhìn Jack. “Tớ thật không thể hiểu. Cậu đang dùng thứ duy nhất có thể đưa mình về nhà ra để đánh đổi. Đó là chưa kể đến việc phá vỡ lời hứa với cha. Tớ cứ ngỡ cậu sẽ không bao giờ tiết lộ bí mật về bản hải đồ - chứ đừng nói là giao nó cho kẻ xấu. Một ninja sẽ không đời nào phản bội lại lí tưởng của mình như vậy, nhất là với đối thủ đáng gờm như Tatsumaki. Trên đời này cô ta tuyệt đối là người không bao giờ được sở hữu thông tin ấy.”
Những lời nói tựa như kim châm vào người Jack. Nó nhận ra mình vừa mới giao kèo với quỷ dữ, và hậu quả để lại là vô cùng to lớn. “Nhưng tớ không thể để cậu bị giết được.”
Mắt Jack và Miyuki chạm phải nhau. “Jack, tớ vẫn luôn sẵn sàng chết vì cậu...”
Cửa phòng chợt mở. Đầu Lâu xuất hiện thảy quần áo sạch xuống sàn nhà.
“Phòng bên là nhà tắm. Bây giờ lần lượt từng đứa vào, đương nhiên sẽ có lính canh bên ngoài.” Tên cướp biển xăm trổ đầy mình có vẻ khó chịu khi phải đóng vai người phục vụ. Hắn lườm Jack, “Liệu mà chuẩn bị tinh thần, sáng sớm mai Tatsumaki sẽ cho gọi đấy.”
Đầu Lâu quay người bước đi.
“Cheng đâu rồi?” Jack vội hỏi. “Cậu ấy vẫn ổn chứ?”
Đầu Lâu cười gian ác, “À, mày sẽ không bao giờ gặp lại cậu ấy nữa đâu. Khẳng định luôn.”
Buổi chiều cứ thế ảm đạm trôi. Mọi người đều buồn bã, dù Cheng chưa bao giờ là thành viên chính thức trong nhóm, nhưng lòng can đảm và tinh thần vị tha của cậu đã cứu mạng họ không biết bao nhiêu lần. Jack biết nó sẽ rất nhớ cảm giác bên quân địch còn có người ủng hộ mình trong những ngày vừa qua.
“Chưa đến Hoàng Hà, chưa đổ lệ,” Yori lầm bầm. “Tớ nhất định phải kể câu này với thầy Yamada. Một bài học nhân sinh quan thực sự thâm thúy...”
“Và tụi mình cũng cần triệt để tuân thủ tinh thần ấy,” Jack kết luận. “Mọi chuyện chưa kết thúc. Chỉ cần đoàn kết thì hi vọng vẫn còn.”
Yori cố nặn một nụ cười, nhưng lập tức tắt ngấm khi cánh cửa một lần nữa lại mở ra.
“Tiếp,” tên này vừa càu nhàu vừa hối thúc Saburo ra ngoài.
Ăn no, tắm sạch, thay quần áo mới, Jack cảm thấy nhẹ nhõm hơn hẳn. Cả nhóm đã thống nhất kế hoạch câu giờ chờ đợi thời cơ. Chúng sẽ chú tâm tìm sơ hở, lén lấy lại lương thực vũ khí rồi tìm cách ăn cắp thuyền của bọn cướp biển. Do không được quan sát hải trình đêm qua nên xác định phương hướng cũng là một vấn đề tương đối khó khăn, ảnh hưởng trực tiếp đến khả năng tẩu thoát.
Cửa bật mở. “Ra ngoài, ngoại quốc,” tên lính gác gắt gỏng.
Jack đứng dậy bước theo. Lúc này mặt trời đã khuất núi, toàn bộ tòa thành chìm trong bóng đêm. Hành lang được thắp sáng bằng ánh đuốc bập bùng, nhưng thứ lung linh nhất ở đây lại chính là mặt nước xanh biếc như thể thâu tóm cả bầu trời. Cảnh tượng thần tiên này ấn tượng đến mức Jack chỉ biết trố mắt sững sờ nhìn.
“Đom đóm biển,” một giọng nói vang lên từ phía sau.
Jack quay lại thì thấy cô gái tóc cắt ngắn, mắt quả hạnh, môi mỏng vận trang phục Trung Hoa màu xanh nhạt đứng đó tự bao giờ.
“Theo lời của cô Tatsumaki thì như vậy.”
Jack chớp chớp mắt. “Có phải Cheng đấy không?”
Cô gái gật đầu, sau đó cúi xuống thi lễ. “Tên thật của tớ là Li Ling.”
“Tôi cứ tưởng... cậu đã chết...” Jack ấm ức. “Và không phải là con gái!”
Li Ling cười bẽn lẽn. “Không phải tớ muốn lừa cậu, nhưng chuyện này là bí mật rất hệ trọng. Dù sao thì cuối cùng cũng bị cô Tatsumaki nhìn thấu.”
“Cậu đóng giả con trai làm gì cơ chứ?” Jack hỏi sau khi lấy lại được bình tĩnh.
“Học theo Hoa Mộc Lan,” Li Ling lí giải. Nhận thấy Jack không hiểu mình đang nói gì, cô bèn tiếp tục, “Truyện kể rằng năm lên mười tám Mộc Lan đã giả trai tòng quân. Cô anh dũng chiến đấu hơn mười năm trời, lưu danh sử sách với tư cách nữ chiến binh vĩ đại nhất Trung Hoa. Tớ chính là muốn noi theo tấm gương ấy - nhưng với tư cách một hải tặc. Và đương nhiên quân Phong Quỷ sẽ không đời nào đồng ý cho tớ gia nhập với thân phận con gái cả.”
“Một suy nghĩ hết sức sai lầm,” Tatsumaki xuất hiện sau tấm rèm với bộ sườn xám đỏ dài chấm gót có họa tiết kim long trên cổ áo. “Chính phụ nữ chúng ta mới là những hải tặc lợi hại nhất.”