
Jack đang là mục tiêu tĩnh. Chỉ cần một mũi tên trúng đích cũng đủ khiến cho nó rơi xuống mà chết. Lựa chọn là rất ít, nhảy xuống biển - nếu sống thì cũng lênh đênh, và đương nhiên li tán bạn bè, trượt dây thừng xuống - tuy khả thi nhưng bên dưới là cả một đám hải tặc khát máu đang chờ đợi.
Một mũi tên sượt qua mũi Jack, một mũi khác cắm vào cột buồm phía sau.
Thầm nghĩ rằng chí ít thì xuống đó cũng còn tự vệ được, Jack quyết định chọn giải pháp đu dây. Tuy nhiên nước đi này cũng rất mạo hiểm, nhất là trong điều kiện tàu đang rung lắc dữ dội như bây giờ...
“MAU NGỪNG BẮN!”
Thuyền trưởng Kurogumo xuất hiện từ phía đuôi tàu. Phía sau hắn là Cheng, người vẫn đang lo lắng nhìn về phía Jack. Nghe lệnh, toàn bộ bọn cướp biển đều buông vũ khí.
“Chuyện này là thế nào?” Thủ lĩnh hải tặc tra khảo. “Tên ngoại quốc đó định bỏ trốn,” Đầu Lâu nói dối.
Thuyền trưởng Kurogumo liếc nhìn thân hình đồ sộ nằm trên boong của Manzo, rồi ngẩng đầu lên chỗ Jack. “Thế rốt cuộc nó muốn chạy đi đâu?”
Tên Đầu Lâu há miệng ra rồi lại ngậm miệng vào. Có vẻ hắn đang gặp rắc rối với cặp mắt sắc lẹm chăm chú quan sát mình.
“N... nó gây rối.”
“Nó là thằng ngoại quốc.” Thuyền trưởng Kurogumo đáp. “Và đồng thời cũng là một tên võ sĩ đáng gờm. Giờ thì mau trả mọi thứ về vị trí cũ đi.”
Tên Đầu Lâu liền cung cúc nghe lệnh quay sang nói với đám đàn em, “Mày nghe đại ca nói rồi đó, mau mang nó xuống đây đi, Rắn!”
“Sao lại là em?” Rắn phàn nàn.
“Vì mày là hoa tiêu chứ còn...”
“SUIGUN!” Bỗng có tiếng la thất thanh từ phía chòi canh.
Cả con tàu gần như đông cứng.
“Ở đâu?” Thuyền trưởng Kurogumo nghiến răng tỏ vẻ bức bối.
“Thủy quân phía mạn phải tàu,” tên lính canh vội vàng đáp.
Từ vị trí trên cao, Jack cũng tranh thủ quan sát đoàn thuyền đang tiến ra từ chỗ ẩn nấp. Chiếc đi đầu chính là đại chiến hạm atake-bune với lớp vỏ bọc đặc trưng, bao quanh bởi ba chiếc seki-bune, và bốn chiếc kobaya. Đây chính là đoàn tuần tra xuất phát từ Imabari ngày hôm trước. Căn cứ vào thời gian cũng như tốc độ này thì có lẽ họ đã giăng bẫy đón lõng quân hải tặc từ trước.
“TẤT CẢ VỀ VỊ TRÍ!” Thuyền trưởng Kurogumo hô.
Bọn ninja hải tặc lập tức bỏ quên sự hiện diện của Jack để thực hiện mệnh lệnh. Chúng nhanh chóng chạy đi lấy vũ khí, giáp trụ chuẩn bị phòng vệ. Những tấm lá chắn được dựng lên bên súng ống, từng thùng thuốc nổ xuất hiện trên boong tàu. Chỉ trong giây lát bọn cướp biển xô bồ lúc nãy đã trở mình thành cỗ máy chiến đấu lợi hại.
Thuận gió, lại đông nhân lực, toán thủy quân xé gió lao tới. Tiếng trống trận của họ càng lúc càng to dần, làm tăng thêm không khí cấp bách. Jack có thể nhận thấy các cung thủ đã sẵn sàng cho màn khai hỏa đầu tiên.
Đây chính là cơ hội mà nó và nhóm bạn hằng mong chờ. Cơn hỗn loạn sắp tới sẽ là thời điểm thích hợp để tẩu thoát. Jack bám dây nhảy xuống vừa kịp lúc loạt tên đầu tiên bay tới - một vài mũi còn được đốt sẵn nhằm mục đích làm tàu Nhện Đen bắt lửa.
Bằng những động tác uyển chuyển. Jack nhẹ nhàng đáp xuống boong, hướng thẳng về phía cũi giam tù nhân. Nó cầm kumode của Manzo lên đập mạnh phần cán gỗ vào cằm tên lính canh khiến tên này ngất xỉu ngay tại chỗ.
Đúng lúc này thì một loạt tiếng gầm vang dội lên tứ bề. Jack ngẩng lên, vì ngỡ rằng kế hoạch thoát thân của mình đã bị phát hiện. Nhưng thì ra ba chiếc seki-bune đã áp sát tàu Nhện Đen nên bọn Phong Quỷ mới hô hào lấy tinh thần. Không khí xung quanh tràn ngập mùi khói thuốc, tiếng súng nổ, tiếng cung tên. Một âm thanh như sấm rền báo hiệu đại bác vừa khai hỏa. Vài giây sau, nước bắt đầu xuất hiện trên boong tàu Nhện Đen.
Lại một loạt tên được bắn ra, ba tên cướp biển kêu gào đau đớn vì bị trúng đạn.
Một số mũi tên cắm cả lên cũi tù nhân, suýt nữa thì xuyên thủng cánh tay người nô lệ Triều Tiên điên loạn. Bên trong, Miyuki và Yori vẫn túc trực cạnh Saburo, tuy nhiên họ đã không còn niệm chú hay thổi hơi nữa.
Mọi chuyện đã quá trễ!
Jack dùng móc sắt kumode tận lực phá cũi. Sau khi mở được góc đủ rộng, nó vội vàng chui vào phóng đến chỗ nhóm bạn.
“Saburo... chết rồi ư?” Jack gần như không đủ dũng cảm nói cái từ đau đớn ấy.
Miyuki quay lại nhìn nó với vẻ mặt mệt mỏi, “Không, có lẽ cậu ấy qua cơn nguy kịch rồi... nhưng vẫn cần theo dõi thêm.”
Jack thở phào nhẹ nhõm, mỉm cười nhìn bạn đang nằm yên bất động. Nó kéo tấm áo hành hương đang dùng che nắng xuống rồi nói, “Tụi mình phải rời khỏi đây ngay lập tức. Cậu hiểu chứ?”
Saburo nháy mắt hai lần.
Miyuki nắm chặt tay Jack. “Bây giờ Saburo chưa thể bơi đâu.”
“Tụi mình cột chặt Saburo vào một cái thùng gỗ là được.”
“Quá nguy hiểm,” nữ sát thủ phản đối. “Cậu ấy vân còn bị tê liệt, nếu lỡ uống phải nước biển thì chìm là chắc chắn.”
“Không còn lựa chọn nào khác cả. Hoặc là trốn đi bây giờ... hoặc là chết dưới tay bọn Phong Quỷ...” Một quả pháo kích lao trúng vào thân tàu khiến các mảnh gỗ bắn lên tung tóe. “Hoặc những samurai hải quân kia!”
Đạn bay súng nổ, đội tàu atake-bune ngày một xích lại gần hơn.
“Cũng đành như vậy thôi,” Yori lên tiếng.
Cả ba đứa quay lại nhìn Saburo.
“Cậu đồng ý chứ?” Jack hỏi.
Saburo nháy mắt hai lần.