
Bình minh dần hiện ra như miệng một vết thương bị hở, mây thấm ánh mặt trời chuyển sang màu đỏ thẫm. Gió nam vẫn thổi vi vu, nhưng mặt biển Seto thì tĩnh lặng một cách dị thường.
Trời đỏ vào buổi sớm, cần đề cao cảnh giác, Jack thầm nghĩ trong lúc vươn vai kéo giãn gân cốt.
Lại một đêm lạnh lẽo trên sàn tàu khô cứng. Cả nhóm thay phiên nhau canh gác chờ đợi thời cơ... hoặc trò chơi nào đó từ bọn cướp biển.
Lúc đứng dậy, đập vào mắt Jack là một cái cổng Torii khổng lồ giữa biển cả. Chiếc cổng này to đến mức nếu không vì cột buồm thì cả chiếc tàu Nhện Đen cũng dễ dàng chui lọt. Khối kiến trúc này bao gồm bốn cột trụ, mái ngói xanh, được dùng với vai trò cổng vào một hòn đảo cây cối rậm rạp. Cũng nổi trên mặt nước với màu đỏ tương tự là một ngôi đền to lớn đổ bóng ngập cả một vùng biển. Cuối cùng, nổi bật hơn cả là ngọn núi xuyên thủng màn sương tựa như cánh cửa dẫn đến thiên đường.
“Đây là Đảo Hải Tặc ư?” Saburo thốt lên.
Tỉnh lại sau giấc ngủ, Yori khẽ lắc đầu. “Không phải, đây là Miyajima - đền thờ trên biển trong truyền thuyết.”
“Cảnh vật thật hùng vĩ,” Miyuki cảm thán.
“Tại sao người ta lại xây đền thờ trên mặt biển?” Jack thắc mắc.
“Miyajima là một hòn đảo linh thiêng,” Yori giải thích bằng giọng tôn kính. “Người thường tuyệt đối không được đặt chân lên đó. Ngôi đền tách biệt với mặt đất tượng trưng cho cầu nối giữa thế giới bên kia và thế giới của chúng ta.”
“Thế lí do cái cái cổng nằm xách xa như vậy là gì?”
“Ngôi đền này thờ ba người con gái của Susano, thần của bão táp và biển cả. Những ai muốn viếng đền nhất định phải đi qua cổng Torii để thanh tẩy trước khi tiếp cận hòn đảo linh thiêng.”
Jack thầm mong bọn Phong Quỷ này là tín đồ của thần Susano. Cơ hội thoát thân sẽ đến nếu tàu tiến sát vào đất liền.
Thuyền trưởng Kurogumo bước ra khỏi ca-bin, trèo lên khu vực bánh lái. Cheng theo sát phía sau, tay cầm khay đựng ấm trà và bình rượu nhỏ. Rõ ràng nhóc cướp biển đang cố gắng lấy lại lòng tin. Bỏ qua ấm trà, thuyền trưởng với tay lấy bình rượu nốc cạn trong một cú hớp. Sau khi quan sát tình hình, hắn nói chuyện với lái tàu rồi ra lệnh tăng tốc.
Đầu Lâu đổi lính canh cũi rồi quay ra chỉ huy công tác sửa chữa. Ngoại trừ toán thuyền viên đang chỉnh cột buồm, hầu hết chúng đều lao vào sửa chữa con tàu.
Không thể tác động đến lộ trình, Jack buồn bã chứng kiến chiếc cổng đồ sộ nhỏ dần. Một lần nữa, tàu Nhện Đen băng băng lướt đi trên vùng biển Seto.
Phải đến nửa ngày Cheng mới mang thêm cơm và nước uống đến.
“Tại sao tàu không dừng lại ở Miyajima?” Jack hỏi sau khi nốc một ngụm đầy.
“Hải quân canh gác vùng này rất cẩn thận,” Cheng nhỏ giọng giải thích. “Thuyền trưởng không muốn làm liều với tình trạng thủy thủ đoàn hiện nay.”
“Chừng nào chúng ta sẽ đến đất liền?”
“Họ không tiết lộ gì cho tôi cả,” Cheng lắc đầu. “Nhưng nghe đâu thuyền trưởng sẽ cập bến Đảo Hải Tặc vào nửa đêm - phần để tránh bị bám đuôi, cũng như không cho các cậu biết cách quay trở về.”
Jack thở dài. Thuyền trưởng Kurogumo quá xảo quyệt. Rõ ràng ông ta sẽ không để cho chúng có bất kì cơ hội nào.
Cheng cười gượng rồi lui ra tiếp tục công việc chạy vặt của mình. Jack và những người còn lại ngồi ăn trong im lặng. Cả bọn đều hiểu rõ tình hình nghiêm trọng lúc này.
Theo thời gian, gió mạnh dần, biển bắt đầu động. Tàu Nhện Đen lắc lư theo nhịp sóng.
“Chuẩn bị căng thẳng đây,” Jack nói sau khi quan sát thấy mây đen.
Thuyền trưởng Kurogumo khẩn trương ra lệnh cho thuyền viên gia cố cột buồm, buộc chặt hàng hóa. Rất tiếc cũi tù nhân không hề nằm trong danh sách này, và cả bọn sẽ phải chịu trận giữa boong tàu.
Trong tình thế đang lênh đênh giữa biển và cách rất xa đất liền, tàu Nhện Đen chỉ còn giải pháp tiếp tục hành trình. Jack biết kế hoạch ở đây là tìm cách vượt lên trước cơn bão. Nhưng gió lúc này đã rất mạnh, bọt biển xuất hiện ở khắp nơi, sét đánh đì đùng, sấm động đến rung chuyển trời đất.
Cơn bão đã sắp ào đến nơi.
Tàu Nhện Đen rung lắc dữ dội, đám hải tặc cố sức bám lấy thân tàu trong lúc giữ chặt cột buồm.
Saburo nôn mửa cả ra sàn. “Sao cậu bảo...” anh chàng vừa lau miệng vừa nói - “sau ba ngày sẽ không còn say sóng nữa?”
“Bão thì chịu rồi,” Jack gượng cười. Thậm chí đến nó cũng cảm thấy khó thở trong tình trạng này.
Chiếc tàu hải tặc lướt đi rất nhanh, nhưng đã bắt đầu có dấu hiệu quá tải, phần lớn do vẫn chưa hoàn toàn hồi phục sau trận đụng độ với hải quân.
Bóng tối bao trùm báo hiệu cơn bão đã vượt lên. Jack và nhóm bạn siết chặt lấy nhau, người run lên bần bật vì lạnh và sợ hãi. Một ngọn sóng khổng lồ đổ ập lên tàu tràn vào cả ca-bin.
“KAMIKAZE!” Người nô lệ Triều Tiên khoái trá reo lên.
“Ông ta nói gì vậy?” Jack hỏi, trong đầu thầm nghĩ có lẽ lần này ông ta đã hoàn toàn mất trí.
“Thần Phong!” Yori phải hét lên mới át được tiếng sấm rền sóng vỗ xung quanh. “Lẽ ra dù có thế nào cũng phải dừng lại ở Miyajima - giờ thì Susano nổi cơn thịnh nộ rồi!”