Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 10800 | 2 Đánh giá: 7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 42
GÁC ĐÊM

❊ ❊ ❊

logo

“Có dấu hiệu gì của chúng không?” Jack thì thầm hỏi Miyuki.

Lúc này nữ sát thủ đang nấp trong một bụi cây phía mé rừng, những thành viên còn lại trong nhóm đóng quân sẵn sau hàng rào, mọi người đứng gần ngọn đuốc để giữ ấm, cũng như át cơn sợ hãi.

“Chưa,” Miyuki đáp, mắt vẫn liên tục nhìn quanh dò xét từng động tĩnh một.

“Muốn đổi ca với tớ không?” Jack biết cô nàng đã nhiều giờ liền chưa nghỉ.

“Không, tôi không sao. Từ nhỏ đã được tổ sư rèn luyện hoạt động trong đêm rồi. Vài lần là không thể quên nổi, nếu không muốn sáng mai tỉnh lại với cái đầu trọc và bị chịu hình phạt treo ngược trên cây.”

Dù nói vậy nhưng cô vẫn né người chừa chỗ cho Jack. “Tất nhiên nếu cậu muốn giúp thì tôi cũng sẵn lòng nhận. Mấy người nông dân đó có vẻ sợ ninja nên rất ít nói chuyện với tôi.”

Jack bèn nằm xuống bên cạnh. Dù đất rất lạnh nhưng nhờ vậy mà nó cảm nhận được hơi ấm khá rõ rệt từ cơ thể Miyuki.

Nữ sát thủ vừa quan sát xung quanh vừa hỏi, “Cậu định thế nào nếu sống sót sau hôm nay?”

“Tiếp tục đi về phương nam,” Jack đáp. “Rồi bằng cách nào đó lần mò tới Nagasaki.”

“Cậu vẫn nhớ chứ?” ánh mắt cô chợt trở nên mềm mại nữ tính. “Nếu cậu muốn... thì tôi sẽ cùng đi.”

Jack rất trân trọng tình bạn với Miyuki. Nhưng sau những gì Yori đã nói, nó khó có thể tiếp tục im lặng nữa.

“Tớ...,” Jack ngập ngừng. Nếu Yori nhìn nhận sai thì sao? Trường hợp đó lời nói của nó sẽ khiến cô bị xúc phạm mất. “Tớ rất vui, nhưng mà...”

Miyuki đặt một ngón tay lên môi Jack. “Suỵt!”

Bất thình lình cô tập trung các giác quan, hướng mọi chú ý về phía bìa rừng.

Jack cũng nín thở lắng nghe. Nó không thấy gì khả nghi, nhưng đúng là có âm thanh của thứ gì đó đang đến gần.

Akuma tới rồi chăng?

Jack bất giác đưa tay đặt lên chuôi kiếm, định ngay lập tức trở về báo động cho mọi người. Nhưng Miyuki đã ngăn nó lại.

Thì ra chỉ là một con hươu đang tìm cỏ gặm.

Jack thả lỏng cơ thể. Miyuki nhặt một hòn đá ném về phía chú hươu khiến nó giật mình chạy trốn.

“Đấy là mày còn may,” Miyuki nói. “Chứ lại gần thêm chút nữa thì ngày mai thành thức ăn trên bàn tiệc rồi.”

Akuma có thể xuất hiện từ bất kì nơi nào, Jack không thể cứ ở một chỗ mãi được. “Tớ đi kiểm tra các tuyến phòng thủ còn lại đây,” nó nói rồi bắt đầu đứng lên.

Miyuki gật đầu, rồi như muốn chờ điều gì đó. Jack hiểu ý nhưng cảm thấy cơ hội đã qua nên đành chủ động lảng đi.

“Hoàn toàn yên tĩnh,” Yuudai thông báo.

Đội của anh chàng khổng lồ này giữ nhiệm vụ gác hàng rào, nơi vốn đã được gia cố thêm bằng rơm và người nộm mặc giáp trụ. Hai người nông dân hồi hộp nhìn qua khe hở, có vẻ như tim đang đập rất mạnh. Ngoại trừ khu vực hạn chế được chiếu sáng bởi ánh lửa thì không khí xung quanh chỉ một màu đen kịt.

Nếu Akuma tấn công theo hướng bắc, theo như dự đoán của Jack, thì sẽ rất khó để nhận biết từ trước.

“Bọn họ có dấu hiệu mệt mỏi và căng thẳng quá độ rồi,” Yuudai thì thầm. “Dù sao cũng chưa quen thức đêm canh gác.”

“Cũng chẳng còn bao lâu đâu,” Jack đáp. “Trưởng làng Junichi bảo Akuma luôn tấn công trước nửa đêm.”

“Ừm, đó là thời điểm thuận lợi cho hắn nhất,” Yuudai trầm ngâm nhìn con đường tăm tối. “Thế các đội khác thì sao rồi?”

“Lát nữa tôi sẽ đến chỗ Saburo và Hayato. Bên Miyuki vừa xảy ra một vụ báo động hụt do hươu rừng, còn đâu thì giống hệt tình hình ở đây.”

“Thế còn Neko?”

Jack mỉm cười. “Con bé rất can đảm - nó là đứa duy nhất dám đi xa hơn khu vực có ánh đèn đấy.” Yuudai cười sảng khoái khiến các nông dân giật bắn mình. “Quả là một cô bé đặc biệt, giá mà tôi được chứng kiến màn vờn nhau với gấu ngày hôm ấy.”

“Nếu cậu mà ở đó,” Jack tủm tỉm cười, “chỉ e Neko chưa tới thì nó đã chạy mất rồi!”

Sau khi đã an tâm rằng Yuudai vẫn đang quán xuyến tốt công việc, Jack quyết định trở lại quảng trường. Yori vẫn đang đứng trên tháp canh quan sát khu vực cột khói báo động.

“Cậu vẫn ổn chứ?” Jack hỏi.

“Ừa,” nhà sư nhí đáp. “Cảnh tượng yên bình lúc này thật dễ làm người ta quên rằng đây là nơi chiến trận sắp diễn ra.”

“Cái đó còn chưa chắc. Biết đâu bọn cướp bị chặn đứng bởi phòng tuyến của tụi mình thì sao?” Jack cố tỏ ra lạc quan, dù thẳm sâu trong tâm nó hiểu rằng Akuma không phải dạng người dễ dàng bỏ cuộc, nhất là sau vụ đốt trại thả nô lệ hôm vừa rồi. “Có gì cậu ngay lập tức thông báo nhé.”

Yori cúi đầu chào rồi tiếp tục công việc của mình.

Jack đến chỗ Saburo ở rìa phía nam làng. Khu vực này thoạt nhìn thì có vẻ khá trống trải, cạm bẫy nằm ở những thửa ruộng đóng băng và đường hào rải dây gai bên dưới.

“Lạnh chết đi được,” Saburo nhảy nhoi nhoi làm ấm người. “Sao lại có kẻ đi ăn cướp vào cái thời tiết này được cơ chứ?”

“Thì Akuma là kẻ điên mà!” Kunio nhún vai, lúc này chú nhóc nông dân đang ngồi sát ngay đống lửa.

“Đừng ngộ nhận như vậy,” Jack lập tức chấn chỉnh. “Hắn biết rất rõ mình đang làm gì. Thời điểm thích hợp nhất để tấn công chính là khi đối tượng mệt mỏi và lơ là.”

“Thế rốt cục hắn đang ở đâu?”

Jack ngẩng đầu nhìn lên trời. “Đâu đó ngoài kia, rình rập chờ thời cơ.”

Đêm như dài hơn. Cái lạnh cắt da khiến các nông dân run cầm cập, lại liên tục ngáp vì buồn ngủ. Nhóm võ sĩ trẻ lại có thêm nhiệm vụ đốc thúc họ giữ tỉnh táo trông chừng Akuma.

Jack đứng cạnh Hayato tại cửa phía đông. Hai đứa cố vểnh tai nghe tiếng vó ngựa hoặc bước chân trên tuyết, nhưng chẳng thu được kết quả gì. Không khí xung quanh cũng yên tĩnh như màu đen kịt của nó vậy.

“Hay là Akuma không đến?” Toge lên tiếng.

“Đêm hãy còn rất dài,” Hayato nhắc nhở.

“Thông thường giờ này bọn chúng phải tới rồi.”

“Có khi màn đốt trại hôm nọ làm hắn hoảng hồn nhỉ?” Ông Sora vừa hơ tay bên đống lửa vừa nói đầy hi vọng.

“Khả năng này rất thấp,” Jack nhận định. “Akuma không phải dạng người yếu tim. Vậy thì chắc là bị kẹt rồi, đường vòng sau núi cũng sạt lở chẳng hạn?”

“Hão huyền,” Hayato tham gia. “Bọn chúng sẽ tìm - hoặc làm ra đường để đi. Có chăng chỉ là chậm lại sau trận bão tuyết hôm qua thôi.”

Đương nhiên các nông dân vẫn muốn Akuma không xuất hiện thì hơn.

“Theo tôi thì Toge nói đúng đấy,” một người khác lên tiếng. “Trời sắp sáng rồi, mà bọn Trăng Đen đó thì không bao giờ hoạt động dưới ánh mặt trời.”

“Hừ, té ra luyện tập cực khổ cả tháng qua chả để làm cái gì cả,” Toge càu nhàu.

“Đừng vui mừng vội,” Hayato vẫn kiên định. “Chuyện gì cũng có thể xảy ra.”

“Mấy người đa nghi quá,” người nông dân khác vẫn giữ thái độ hớn hở. “Akuma không tới đâu!”

Jack và Hayato chỉ biết đưa mắt nhìn nhau ngao ngán trước sự ngây thơ của dân làng.

“A!” Ông Sora chỉ tia sáng phát ra từ ngọn núi reo lên. “Mặt trời lên rồi kìa!”

Nhưng đó không phải mặt trời.

Mà là pháo hiệu cảnh báo sự xuất hiện của Akuma.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi Tiến »