
Không khí tưng bừng nhanh chóng biến mất vào sáng hôm sau, thay vào đó là cảm giác lo lắng sợ hãi một màn trả thù đẫm máu vào đêm trăng đen sắp đến. Nhận thấy điều này, Jack vội vàng bắt họ trở lại làm việc để phân tán tư tưởng.
Hầu hết mọi người đều tham gia vào công tác hoàn thiện đường hào rải dây gai. Saburo đặc biệt khích đội của mình ganh đua với đội của Yuudai. Chính nhờ sự ganh đua này mà dân làng hào hứng hơn hẳn.
Jack nhân cơ hội đi kiểm tra các phòng tuyến khác cùng với Yori. Nhờ kĩ năng trị thương của Miyuki mà nó đã không phải đi cà nhắc nữa, nữ sát thủ cũng đảm bảo nhất định mọi thứ sẽ trở lại bình thường trước đêm trăng đen.
Ra đến chỗ hàng rào, Jack sững sờ phát hiện một đội ngũ chiến binh hùng hậu đứng gác. “Yori, mấy người ronin này là sao vậy?”
Nhà sư nhí cười toe toét.
“Làm sao cậu có thể thuyết phục...”
Phải đến lúc này Jack mới nhận ra đây chỉ là các hình nộm đội mũ miện, mặc áo giáp mà thôi. Tất nhiên đến gần sẽ nhận ra, nhưng nếu đứng từ xa thì nhất định sẽ bị đánh lừa.
“Là ý tưởng của cậu à?” Jack phấn khích đấm vào giáp trụ của một người rơm gần đó.
Yori gật đầu. “Tuy không có tác dụng trong chiến đấu, nhưng có thể dọa quân địch, cũng như phân tán bớt hoả lực của chúng.”
“Yori, cậu đúng là thiên tài mà!”
“Tớ chỉ nhớ lại bài dạy của thầy Kano thôi,” nhà sư nhí khiêm tốn đáp. “Mắt chúng ta luôn nhìn thấy những gì đầu chúng ta nghĩ.”
“Ừ, đúng thật!” Jack thừa nhận. “Bảo đảm bọn chúng sẽ mắc bẫy cho xem.”
Hai đứa tiếp tục đến chỗ rừng. Không có gì thay đổi cả - vẫn chỉ là hàng rào gỗ đơn giản chắn ngang, thêm đường hào chạy qua mà thôi.
Yori lo âu nhìn Jack. “E rằng bọn chúng sẽ đánh vào đây mất.”
“Con người sẽ chẳng khác gì bị mù nếu cứ lệ thuộc vào cặp mắt,” Jack đáp lại bằng một lời dạy khác của thầy Kano. “Nên nhớ cái đáng sợ của ninja là cậu không bao giờ nhận ra được hành động của họ!”
Cuối cùng là khu vực cầu gỗ phía nam. Tim Jack như muốn rơi ra ngoài khi chứng kiến dòng nước đã hoàn toàn bị đóng băng.
“Tụi mình làm ngập sớm quá chăng!” nó thốt lên.
“Chưa dày lắm đâu,” Yori vừa nói vừa lấy một tảng đá quăng lên không trung.
Cú va đập lập tức khiến bề mặt phẳng lì xuất hiện vết nứt. “Và chắc chắn không chịu nổi sức mạnh của một người trưởng thành,” nhà sư nhí hài lòng.
Nói đoạn thử đặt một chân lên. Băng nứt ra nhưng vẫn vững chãi. Cậu đặt nốt chân còn lại.
“Ối chà,” Yori thất kinh. “Xem chừng....”
Nhưng chưa hết câu Yori đã rơi tõm xuống dòng nước lạnh băng và bắt đầu chìm.
“Trong cái rủi có cái may,” nhà sư nhí trèo lên nói.
“Mong rằng mấy ngày tới vẫn như vậy,” Jack đáp rồi giúp cậu bạn đứng dậy. “Còn không đành chuyển bớt nhân lực sang canh phòng ở đây vậy.”
Đến chỗ cầu, hai đứa chợt nghe tiếng kim loại đâm vào gỗ ở đằng xa, Miyuki và Hayato đứng bên này cầu nhìn sang phía đối diện.
“Sao tưởng anh bắn tên cừ lắm?” Miyuki rít lên.
“Đương nhiên,” Hayato vừa đáp vừa rút một mũi tên khác.
“Vậy tại sao lại trật?”
“Vì cô cứ lải nhải hoài đó.”
Jack vội vàng đến xem tình hình.
“Có chuyện gì vậy?” Nó hỏi xen vào.
“Miyuki muốn tôi dùng tên lửa bắn vào mục tiêu từ đây!” Hayato khó chịu chỉ thùng thuốc súng giấu phía dưới chân cầu bên kia.
Một tấm gỗ đã được dựng lên ở cự li tương tự để bắn tập. Công bằng mà nói, vị trí Hayato đang đứng vừa xa vừa không bằng phẳng, lại còn có vật cản chắn tầm nhìn nên phải nói là cực kì khó nhắm. Phát bắn vừa nãy trật mục tiêu rất xa.
“Phá cầu có phải nhanh mà an toàn hơn không?” Hayato đề nghị với Jack.
“Nhưng chúng ta sẽ mất cơ hội loại được một cơ số quân của Akuma,” Miyuki phản đối.
“Di chuyển chỗ đặt thuốc súng được không?” Yori hỏi.
Miyuki lắc đầu. “Chúng ta buộc phải đặt ở đó thì mới phá cầu được,” nữ ninja lí giải. “Còn nếu lại gần hơn thì cậu ta sẽ lọt vào tầm bắn của bọn cướp.”
“Vậy hay là bắt mồi dẫn ra đó?” Jack lên tiếng.
“Từ chỗ này á? Làm sao canh chuẩn giờ? Chỉ e cầu chưa gãy chúng đã sang đây hết rồi.”
“Vậy thì tại sao không sử dụng thêm nó,” Hayato chỉ vào thùng thuốc súng phía sau Miyuki. “Đặt vào vị trí nào tôi bắn được, hiệu ứng dây chuyền sẽ khiến thùng kia nổ ngay.”
“Xin lỗi, nhưng tôi có việc cần rồi,” Miyuki đáp.
“Để đặt bẫy vô hình hả?” Hayato mỉa mai.
Jack quay sang nói với anh chàng cung thủ. “Cậu thử lại xem. Có khi luyện tập thêm sẽ thành công không chừng.”
Hayato lắp tên, ngắm rồi bắn phát thứ hai. Cả bọn theo dõi mũi tên xé gió bay trong không khí lướt tới mục tiêu, sượt luôn qua rồi biến mất vào lòng sông. Phát này tốt hơn nhiều, nhưng vẫn còn chưa đủ.
“Lại trật,” Miyuki tặc lưỡi.
Hayato trừng mắt nhìn. “Tôi thách cô làm được tốt hơn đây!”
Jack lập tức bước tới đưa cho Hayato mũi tên khác. “Cậu từng bắn được mục tiêu di động trên thuyền rồi cơ mà. Dùng lại kĩ thuật đó xem sao?”
Hayato miễn cưỡng nhắm bắn lần thứ ba. Anh chàng lườm Miyuki rồi mới quay lại, khoé miệng khẽ nhếch lên, nhíu mắt thả dây cung.
Mũi tên lao tới cắm thẳng vào giữa hồng tâm.
“Tôi biết cậu sẽ làm được mà!” Jack phấn khích.
“Ừm,” Hayato nói bóng gió. “Chỉ cần tưởng tượng ra một ả ninja là xong.”
Miyuki không thèm để ý.
“Sao cũng được,” cô đáp bằng chất giọng lạnh lùng. “Có điều liệu mà bắn trúng ngay phát đầu tiên, không là đầu lìa khỏi cổ đấy.”