Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 10910 | 2 Đánh giá: 7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 59
BUỒN VUI LẪN LỘN

❊ ❊ ❊

logo

Tuyết rơi dày trên bình nguyên Okayama như nước mắt của hàng nghìn thiên sứ. Những vệt máu khô dần bị phủ lấp bởi lớp mảng màu trắng tinh khôi, thậm chí cả đường hào đen kịt lửa cũng biến mất khỏi tầm nhìn. Xung quanh, trời đất đang tự mình điều trị những vết thương gây ra bởi trận chiến kéo dài nhiều ngày đêm vừa qua.

Dân làng và các võ sĩ trẻ cũng vậy.

Trong lúc các nông dân tụ tập tại quảng trường chôn cất người thân, Jack và nhóm bạn chuẩn bị những bước cuối cùng cho buổi tiễn đưa Hayato.

Lúc đi ngang qua nhà kho cùng với Miyuki và Saburo, Jack thoáng thấy ánh thép lấp lánh trong tuyết. Một chiếc khăn buộc đầu màu đỏ tung bay trong gió. Cúi sát xuống, Jack nhận ra đây chính là thanh hachimaki của Akuma, dấu hiệu duy nhất còn sót lại của tên cướp hung bạo. Dù vậy thì món đồ này dường như vẫn bốc ra tà khí rất nặng - chất chứa bao đau đớn, chết chóc mà giặc Trăng Đen từng gây ra.

Jack bảo hai người bạn đứng lại chờ rồi bước tới hồ nước ném chiếc khăn xuống, lẳng lặng nhìn nó chìm dần rồi mất hút.

Ba đứa tiếp tục leo lên đồi đứng cạnh Yori. Lúc này nhà sư nhí đang cắm hương khắp xung quanh, miệng lẩm nhẩm cầu kinh. Hayato được đặt nằm trên một tấm phản gỗ, tay khoanh trước ngực, cung tên bên hông, đầu buộc khăn trắng, trông như thể một chiến binh đã bước vào viên mãn.

“Chúng ta có thể làm được gì nữa không?” Jack hỏi sau khi Yori ngừng cầu nguyện.

Yori khẽ lắc đầu. “Tuy chưa từng cử hành tang lễ bao giờ, nhưng tớ nghĩ mọi thứ đều đã đầy đủ rồi, chỉ còn chờ Yuudai nữa thôi.”

Mọi người quay lại nhìn thì thấy Neko đang giúp Yuudai di chuyển đến dần.

“Pháp thuật hồi phục của cậu lợi hại thật đấy,” Yori cảm thán với Miyuki.

Nữ sát thủ khiêm tốn trả lời, “Cậu ấy rất khoẻ, lại gặp may là viên đạn chỉ cắm vào phần mềm ở chân mà thôi.”

Yuudai cúi sát đầu thể hiện lòng tôn kính trước bằng hữu đã khuất của mình, rồi nói bằng giọng nghiêm trang, “Một chiến binh quả cảm, một võ sĩ anh hùng, một người bạn chí tình chí nghĩa. Chúng tôi sẽ không bao giờ quên sự hi sinh của anh.”

Yori cắm thêm vài nén hương rồi bắt đầu làm lễ trong sự im lặng của mọi người. Cuối cùng ngọn lửa được thắp lên, đưa Hayato vĩnh viễn về với đất trời.

Dưới quảng trường, nhiều người quỳ gối tỏ lòng biết ơn trước vong linh vị võ sĩ trẻ, không khí tang thương bao trùm cả ngôi làng.

“Cũng như tuyết phủ kín đi những vệt máu, kết thúc này đánh dấu một sự khởi đầu mới,” Yori tuyên bố. “Đông qua xuân tới, Tamagashi sẽ hồi sinh thật sự mạnh mẽ.”

Đến khoảng trưa thì tang lễ của Trưởng làng Junichi cũng được tiến hành theo nghi thức vừa rồi, phần tro còn lại đem chôn chỗ khu ruộng. Sau khi mọi việc hoàn tất, Toge chính thức đảm nhiệm cương vị Trưởng làng mới. Trong vài ngày tiếp theo, ông gấp rút điều động dân làng dỡ bỏ hàng rào, xây lại cầu mới. Mọi vũ khí, kể cả của bọn cướp đều được họ gom lại giao cho nhóm Jack để tỏ lòng thành, nhưng mọi người đều thống nhất không nhận - những người nông dân đã chứng minh họ xứng đáng được giữ chúng.

Miyuki và Neko lo dỡ bỏ cạm bẫy khỏi khu rừng, còn Jack và Saburo thì xem xét chỗ cối xay. Yori đi thăm từng nhà một vừa để làm lễ siêu độ, vừa để an ủi mọi người. Riêng Yuudai thì dù bị thương như thế nhưng vẫn xung phong nhận nhiệm vụ chặt các tháp canh.

Đến ngày thứ tư thì một bữa tiệc nho nhỏ được tổ chức. Chiều hôm đó, dân làng tập trung tại quảng trường ăn uống mừng chiến thắng trước Akuma và bè lũ. Họ chuẩn bị những món ăn ngon nhất có thể, khá đa dạng với đậu phụ, rau củ, cá nướng, và hai thùng rượu sake.

“Yuudai có vẻ hợp với cuộc sống ở đây nhỉ?” Miyuki nhận định.

Jack nhìn về phía anh chàng khổng lồ. Cả bọn phải cố gắng lắm mới nhịn đuợc cười khi chứng kiến Neko tọng thêm cả đống rau vào cái mồm vốn đã đầy ắp thức ăn của Yuudai.

Jack mỉm cười. “Neko cũng rất vui nữa.”

Miyuki khẽ liếc mắt nhìn bộ đôi. “Có lẽ số mệnh con bé không phải là trở thành ninja.”

Nói đoạn quay về phía Jack. “Thế cậu định bao giờ thì lên đường đi Nagasaki?”

Akuma độc ác đã chết, ngôi làng đã trở nên an toàn, mọi người cũng hoàn toàn hồi phục sau bốn ngày nghỉ ngơi, chẳng còn lí do gì để Jack chần chừ ở đây nữa - ngoại trừ cảm giác an toàn được ở bên bạn bè. Tuyết trắng bao phủ con đường ra vào làng, nhưng thời tiết đã tốt hơn rất nhiều, chẳng bao lâu nữa đường Funasaka sẽ mở ra, đồng nghĩa cuộc truy đuổi của tướng lĩnh do Shogun cử đến cũng bắt đầu.

“Vài ngày nữa,” Jack đáp. “Giờ là lúc dưỡng sức cũng như chuẩn bị lương thực.”

Miyuki gật đầu đồng tình. Cô nhìn thẳng vào mắt Jack hỏi, “Cậu muốn tôi đi cùng chứ, Jack?”

Jack cũng nhìn Miyuki, nữ sát thủ đã cho nó quá nhiều mà chưa đòi hỏi lại điều gì. Trong vài tháng vừa rồi, nó đã nhiều lần phải dựa vào lòng quả cảm, và hơn hết là tình bạn cao quý của cô.

“Tất nhiên rồi,” Jack mỉm cười ấm áp. Yori và Saburo cũng tiến lại gần.

“Phi vụ này ngon ăn đó,” Saburo dù miệng đầy cơm cá vẫn cố nói xen vào. Anh chàng vẫn đội chiếc mũ móp trên đầu như một kiểu huân chương vậy. “Khi về phải khoe ông già ngay mới được. Nhờ cậu mà tớ được làm người hùng đó, Jack!”

“Không có mọi người thì tớ bỏ mạng từ lâu rồi,” Jack đáp. “Điên rồ nhận nhiệm vụ bất khả thi. Nhờ có lòng tin của cậu, Saburo, sức mạnh của Yuudai, kĩ năng của Hayato, mưu mẹo của Miyuki, và trí tuệ của Yori, chúng ta mới chuyển bại thành thắng, bảo vệ được dân làng. Đúng như Hayato đã nói, trong cơn bão cây có thể đổ, nhưng cả một khu rừng thì không.”

“Nhưng thuyền thì cần có thuyền trưởng mới được,” Yori nhíu mày đầy ẩn ý với Jack.

Nó cười lớn. Đúng là Yori luôn biết cách chu toàn.

Toge đứng trên mái hiên vỗ tay kêu gọi mọi người chú ý. Ông gọi Jack và nhóm võ sĩ lại. Từ sau cái chết của Akuma, và đặc biệt là sau khi đảm nhiệm vai trò Trưởng làng, người nông dân này đã trở nên dễ gần hơn rất nhiều. Toge lên tiếng, “Trăng Đen đã không còn gắn liền với nỗi sợ hãi... và đấy là lí do ăn mừng của chúng ta!”

Dân làng hưng phấn hò reo hưởng ứng.

“Dù đã mất rất nhiều trong quá khứ, nhưng giờ đây tương lai đã nằm trong tay chúng ta - tất cả đều nhờ những võ sĩ trẻ đang đứng đây. Chúng tôi mãi mãi biết ơn các vị.”

Nói đoạn ông cúi đầu thi lễ với nhóm Jack.

Dân làng đồng thành hô, “VÕ SĨ... TRẺ! VÕ SĨ... TRẺ!” rồi đồng loạt cúi đầu. Già làng Yoshi chống gậy bước đến nhoẻn cái miệng móm hết răng của mình ra cười.

“Lão vẫn luôn tin rằng, người trẻ không phải cái bình chờ được lấp đầy, mà là ngọn lửa chờ thời cơ bùng cháy. Và ngọn lửa của các cậu chính là thứ ánh sáng rực rỡ nhất mà lão biết.”

Jack khiêm tốn đáp, “Tôi mừng là mình đã có ích.”

Lúc bước xuống, nó thấy vợ chồng ông Sora và Miya, con gái họ bước tới lên tiếng, “Cảm ơn cậu, Jack!”

Ông Sora thêm vào, “Nếu không có cậu thì chúng tôi đã mãi mãi mất Miya rồi.”

Miya bước đến đưa cho Jack một chiếc mũ rơm mới. “Chúc cậu may mắn trong chuyến hành trình sắp tới,” cô nói.

Jack nhận quà nhưng chưa kịp đáp lễ thì đã nghe Kunio vừa chạy vừa la, “ Samurai ! Samurai TỚI RỒI!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang