Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 10910 | 2 Đánh giá: 7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 18
NHÓC HẢI TẶC

❊ ❊ ❊

logo

Saburo nhìn thẳng vào Jack, khuôn mặt trông như thể đang rất bình thản. Nhưng đây chỉ là phản ứng sau khi ăn fugu. Miyuki nói rằng chất độc của cá sẽ từ từ làm cơ thể bị tê liệt khiến nạn nhân vẫn tỉnh táo cho đến khi phổi ngừng hoạt động và chết vì ngạt thở. Đó cũng là lí do tại sao các ninja lại ưa thích sử dụng loại độc này.

“Cậu thở được chứ?” Jack hỏi.

Saburo nháy mắt hai lần. Được.

“Thử nhúc nhích ngón chân xem?”

Jack nhìn xuống, nhưng chẳng có gì chuyển động cả.

“Vẫn tốt,” Jack nói dối vì không muốn làm bạn mình bỏ cuộc. “Thế, cậu có cảm nhận được tay mình không?”

Saburo nháy mắt một lần. Không.

“Cố lên nào,” Jack động viên. “Miyuki nói nếu qua được đêm nay thì cậu sẽ hoàn toàn hồi phục thôi.”

Saburo nháy mắt hai lần.

Yori vẫn túc trực bên cạnh cầu nguyện. Jack đứng dậy đến chỗ Miyuki đang buộc chiếc áo hành hương nó đưa lúc này để che nắng cho Saburo. Giờ đã là giữa trưa, mặt trời chói lọi trên đường tiến về phương nam. Jack giúp Miyuki giữ chặt góc cuối cùng.

“Có nhiều người từng vượt qua được độc cá nóc chứ?” Jack thì thầm.

Miyuki ngừng lại trong vài giây. “Một.”

Jack ngừng tay sững sờ nhìn cô bạn.

“Tớ chỉ biết mỗi một mà thôi,” Miyuki vội thêm vào. “Và người đó chính là Soke. Cũng qua đó tớ mới biết cách hạn chế loại độc dược này.”

“Chuyện gì sẽ xảy ra nếu Saburo ngừng thở?”

Miyuki cắn môi dưới, mặt có vẻ không chắc chắn.

“Lúc đó tớ sẽ thở thay cho cậu ấy.”

Jack nhíu mày. “Nghĩa là sao?”

“Thổi không khí vào phổi Saburo - và hi vọng rằng cậu ta sống sót cho đến khi chất độc tan đi để có thể tự thở trở lại.”

Jack chưa bao giờ nghe đến kĩ thuật cứu hộ lạ lùng này, nhưng hết mực tin tưởng ở Miyuki và các kĩ năng kì diệu của nhẫn giả, chính bản thân nó cũng từng trải qua chuyện này rồi.

“Chúng ta có thể dùng Cửu Tự Ấn chứ?” Jack gợi ý.

Miyuki suy nghĩ rồi đáp, “Tuy không có tác dụng giải độc... nhưng thuật Sha có thể sẽ giúp ích cho tim và nội tạng của Saburo. Để tớ thử xem sao.”

Cô quỳ gối bên cạnh chắp tay tạo thành dấu Sha, nhắm mắt bắt đầu niệm thần chú chữa thương.

“On haya baishiraman taya sowaka...”

Hơi thở nặng nhọc của Saburo lập tức nhẹ nhàng hẳn. Jack bèn cởi khăn choàng quạt phe phẩy cho Saburo trong lúc Yori vẫn cầu nguyện, mọi người đều nỗ lực bằng tất cả sức lực vì đồng đội của mình.

Vị thuyền trưởng tàu Kim Hổ thì không may mắn như vậy. Dù cơ thể ông ta đôi lúc vẫn cử động, nhưng chất độc đã ngấm ra toàn thân, sinh mạng trôi đi dần theo từng hơi thở.

“Lại thêm một phần ăn cho cá,” người nô lệ Triều Tiên lẩm bẩm. “Tất cả chúng ta đều sẽ là mồi cho cá.”

Cửa cũi bật mở, thằng bé cướp biển mang theo một cái nồi lớn đặt vào giữa, nước gạo óc ách đổ ra ngoài. Nhóm tù nhân nhìn thấy liền nhao nhao tới tranh giành như thể một bầy chó dại.

Jack đang định lại xem có thể lấy gì về cho nhóm của mình không thì nhóc cướp biển bất ngờ lại gần lấy từ tay áo ra vài con cá nướng đưa cho nó, thay bình nước biển ban nãy bằng một bình nước đầy.

“Đổi nước biển thành thuốc độc đấy à?” Jack mỉa mai.

“Không, nước sạch đấy,” nhóc cướp biển nhấn mạnh. “Còn kia là cá thu.”

Jack vẫn giữ ánh mắt nghi hoặc.

“Lần trước chính Đầu Lâu đã bắt tôi thay nước biển vào để trêu các người.”

“Ừ, vui quá nhỉ,” Jack uất ức.

Nhóc cướp biển trông chừng khá xấu hổ. “Thôi ăn nhanh trước khi những người khác nhìn thấy đi,” cậu ta nhắc. “Tôi đã phải mạo hiểm một trận đòn đau vì các vị đấy.”

Quá đói, Jack quyết định nhận chỗ cá. Nó nhúng một ngón tay vào bình nước và nhận thấy đây đúng là nước sạch. Biết nhóc cướp biển thật lòng tốt với mình, nó vội vàng cúi đầu đáp lễ. “Cảm ơn, tên cậu là gì?”

“Cheng.”

“Tôi là Jack.”

Cheng mỉm cười, nụ cười làm bừng sáng cả khuôn mặt. Cậu bé này có những đường nét rất nhẹ nhàng, chân mày thanh mảnh, mắt xếch, môi mỏng, tóc thắt bím, người tuy nhỏ nhưng chắc. Trông Cheng không giống các ninja hải tặc khác... hay thậm chí là người Nhật.

“Cậu đến từ đâu?” Jack hỏi.

“Một ngôi làng nhỏ gần đảo Bồng Lai, Trung Quốc,” Cheng vừa đáp vừa tò mò nhìn Jack. “Tôi chưa từng gặp ai tóc vàng như anh cả...”

“Ê, thằng kia! Mày làm cái gì mà lâu dữ vậy?”

Đầu Lâu nói vọng lại trong lúc cùng đám đàn em cuốn dây lên.

“Khạc nhổ vào thức ăn của bọn chúng ạ!” Cheng la lớn.

Tên Đầu Lâu hài lòng ra mặt. “Thằng này có tương lai!”

Cheng quay lại nhìn Jack ra vẻ cảm thông. “Hi vọng anh ấy sẽ qua khỏi,” cậu nói rồi chui ra khỏi cũi.

Cuộc gặp gỡ này giúp cho lòng tin vào con người của Jack được khôi phục đôi chút. Nhìn Cheng bước dần tới chỗ cột buồm, nó không khỏi tự hỏi tại sao một cậu bé Trung Quốc lại dính dáng đến bọn Phong Quỷ như vậy.

Dẹp suy nghĩ sang bên, Jack cầm bình nước cúi sát xuống Saburo, “Cậu còn nuốt được không?”

Saburo nháy mắt hai lần. Jack bèn cùng Yori đỡ cậu bạn dậy uống nước. Tuy tràn ra không ít nhưng chí ít cũng làm Saburo phần nào tươi tỉnh hơn.

Sau khi đặt Saburo nằm xuống, Jack bắt đầu bẻ chỗ cá thu chia cho cả nhóm.

“Cho Saburo ăn được không?” Nó hỏi.

Miyuki lắc đầu. “Sẽ sặc mất. Với lại, việc cần kíp bây giờ là làm sao thải chất độc ra càng nhanh càng tốt.”

Dù vậy thì ba người vẫn chủ động tránh sang một bên rồi mới cùng nhau ăn phần cá thu thơm phức. Jack cảm thấy sức lực như tràn về, bất chấp bữa ăn có phần ít ỏi.

Lúc ba người liếm sạch ngón tay chia nhau nước uống thì Saburo bất ngờ co giật mạnh. Cả bọn vội vàng quay lại thì thấy hơi thở của cậu bạn rất hỗn loạn, mắt lồi cả ra.

“Cậu ấy làm sao vậy?” Yori lo lắng.

“Có vẻ như chất độc xộc đến phổi rồi,” Miyuki đáp.

Nói đoạn nữ sát thủ liền thực hiện nghi thức Sha, nhưng lần này công hiệu rất ít ỏi. Saburo càng lúc càng gần hơn với cái chết.

“Tớ không tạo ra đủ khí,” Miyuki thở dốc, mồ hôi trán vã ra lạnh toát. “Kiểu này thì cậu ấy nguy mất.”

Jack vội vàng ngồi xuống bên cạnh. Đã từng được tập Cửu Tự Ấn, nó biết tư thế cũng như thần chú Sha, nhưng mới chỉ thực hành trên bản thân, chỉ mong rằng sự kết hợp của hai người sẽ tạo ra đủ lượng khí cần thiết.

Cơn nguy kịch của Saburo lên đến đỉnh điểm, rồi hạ dần cho đến lúc cơ thể chỉ còn rung nhẹ, hơi thở điều hòa hơn.

“Ráng thêm một chút nữa,” Miyuki động viên, “cậu ấy nhất định sẽ qua được.”

“Ê, thằng ngoại quốc!” Giọng nói ghê rợn vang lên. “Mày vẫn còn chuyện chưa giải quyết với tao.”

“Để sau đi,” Jack cố gắng giữ tập trung.

“Ngay bây giờ,” tên Đầu Lâu nhấn mạnh.

Một mũi giáo ấn vào cổ Jack.

Dẫu vậy nó vẫn không chịu nhúc nhích. Tính mạng của Saburo còn hay mất chính là ở lúc này.

“Đừng cố chọc tao,” tên Đầu Lâu điên tiết, lưỡi giáo đã sắp xuyên thủng da thịt Jack.

Đến lúc này thì Yori quyết định quỳ xuống cạnh Jack thì thầm, “Để tớ thế chỗ cho.” Cả hai đứa đều hiểu rất rõ Yori mới chỉ biết đến kĩ năng ninja này thông qua vài lần quan sát Miyuki thực hiện, và cậu chưa từng thử qua bao giờ.

Dù rất không muốn nhưng Jack vẫn đành phải dừng tay. Ngay tức khắc, tình trạng của Saburo xấu đi trông thấy. Chờ cho Yori vào vị trí bắt đầu niệm chú, Jack đứng dậy bước ra khỏi cũi. Nó vẫn liên tục nhìn về hướng Saburo trong lúc bị tên Đầu Lâu lôi ra giữa boong tàu, nơi nhóm đông cướp biển đã tụ tập sẵn chờ đợi màn hành hạ tên tù nhân ngoại quốc.

Tay lăm lăm ngọn giáo, Đầu Lâu dí sát vào mặt Jack thách thức. “Mày đắc tội không chỉ với mình tao, mà còn cả các anh em ở đây nữa.”

Bốn tên cướp biển bước lên trừng mắt nhìn Jack, tay chúng vẫn còn ửng đỏ sau màn bị treo lên lúc sáng. Xem chừng cả bọn chỉ chờ thời cơ để lao vào hành hạ con mồi.

Jack âm thầm đánh giá địch thủ. Tuy trông có vẻ đáng gờm, nhưng nó đã từng hạ chúng lúc ở trên tàu Kim Hổ, và hoàn toàn có thể tái hiện điều đó. Vấn đề nằm ở chỗ tên Đầu Lâu. Cơ thể đầy sẹo cho thấy hắn là một chiến binh dày dạn kinh nghiệm. Jack biết nó cần phải nhân lúc sung sức hạ cho được tên Đầu Lâu trước, rồi mới tính đến bốn tên còn lại.

“Nhanh lên đi,” Jack vừa nói vừa cởi giày để có độ ma sát tốt hơn.

“À, đối thủ của mày không phải tao... hay tụi nó,” tên Đầu Lâu cười nhạt. “Mà là nhà vô địch của tàu, Manzo.”

Từ chỗ cửa ca-bin, một tên hải tặc với thân hình lực lưỡng bước tới. Hắn to gấp ba lần Jack, cái đầu cạo trọc bóng lưỡng, râu ria rậm rạp, nắm đấm tựa búa tạ, cơ bắp cuồn cuộn, chân bước đi huỳnh huỵch trên sàn gỗ. Bên cạnh hình xăm nhện đen, tên này còn có một cái đầu quỷ há miệng mọc ra trên múi bụng chắc nịch. Cuối cùng, để hoàn thiện nốt ngoại hình khủng khiếp là những Hán tự khắc trên mu bàn tay. Bên phải là chữ “Sấm,” bên trái là chữ “Chớp”.

Manzo vừa đấm tay ra oai vừa hùng hổ bước về phía Jack.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang