
Thấy Akuma nhặt lại đinh ba, Saburo cũng rút kiếm chuẩn bị chiến đấu. Thanh gươm bóng loáng lấp lánh dưới ánh mặt trời buổi sớm.
“Đến lúc dùng món quà của ông già rồi!” anh chàng gượng cười với Jack.
“Cậu sẽ khiến cha mình phải tự hào,” Jack động viên. “Và cả cha Kiku nữa.”
Saburo phì cười. “Giá mà tớ có khả năng làm haiku. Dùng thơ thẩn để cưa gái sẽ an toàn hơn nhiều đó.”
“Nhưng chưa chắc đã dễ hơn,” Jack nhớ lại bài haiku nó từng viết cho Akiko. Việc này tiêu tốn của nó hàng tháng trời, mà ấy là đã có Yori giúp đỡ.
Mong muốn hướng sự chú ý của các nông dân ra khỏi nỗi sợ - nhất là sau khi họ chứng kiến sức mạnh của quân cướp Trăng Đen - Jack ra hiệu triển khai đội hình phòng ngự. Theo hiệu lệnh của Hayato, các nông dân cầm giáo di chuyển ra phía trước sẵn sàng cản địch. Một bầu không khí căng thẳng bao trùm xung quanh.
Nhưng Akuma chưa hạ lệnh tấn công. Ngược lại, bọn cướp không hề có biểu hiện với vả, như thể đang rình rập con mồi vậy.
“Chuyện gì vậy nhỉ?” Saburo thắc mắc.
Jack quan sát thì phát hiện Độc Xà Kurochi không có mặt trong hàng ngũ đối phương. Nó lập tức nhẩm tính, quân địch có mặt ở đây chỉ rơi vào khoảng hai mươi tên.
“Hayato, tạm thay tôi chỉ huy,” Jack vội vã.
“Cậu định đi đâu đấy?”
“Chúng ta mắc bẫy rồi,” Jack vừa nói vừa ngoắc tay gọi ba người từ đội dùng kiếm theo mình. “Tôi phải đi báo ngay cho Miyuki.” Nói đoạn liền chạy đi.
Được nửa đường thì bất chợt có tiếng súng vang lên. Khi đến căn nhà cuối cùng, Jack nhìn thấy nhóm nhỏ các nông dân co cụm đằng sau hàng rào, dưới sàn có một người bị thương.
Neko quỳ bên cạnh người nông dân đang hấp hối, cố ngăn máu thoát ra. Hàng rào gỗ đơn sơ hoàn toàn không thể chống chọi trước sức mạnh của súng, dễ dàng bị viên đạn xuyên thủng qua. Jack nhanh chóng tiếp cận mọi người, trong đầu lo sợ điều tội tệ nhất sẽ xảy ra.
Neko vẫn cố bịt chặt vết thương nhưng hi vọng đã tắt dần. Jack kính cẩn khép mắt cho người nông dân xấu số rồi kéo Neko sang bên.
Miyuki đâu? Jack ra hiệu.
Neko chỉ ngón tay đẫm máu của mình về phía khu rừng. Jack đi vòng qua hàng rào. Kurochi và bảy tên cướp vẫn đang di chuyển thận trọng theo đường chính. Chẳng thấy bất kì dấu hiệu nào của Miyuki cả.
Jack cố trấn áp nỗi lo, ngầm hiểu nhiều khả năng là nữ sát thủ đang ẩn nấp. Thế nhưng tận mắt chứng kiến quân cướp lấn đất từng bước một, không thể không đặt ra nghi vấn cho tính hiệu quả của lớp phòng ngự này. Tay lăm lăm trường kiếm, nó ra hiệu cho ba người trong nhóm của mình chuẩn bị tinh thần cận chiến.
Bọn cướp bắt đầu di chuyển nhanh hơn, có lẽ đã an trí rằng toàn bộ võ sĩ đều đã bị Akuma dụ về giới tuyến phía nam. Tên tiên phong hăm hở bước vào làng.
Và biến mất.
Theo nghĩa đen, không còn bất kì dấu vết gì nữa. Kurochi và những tên khác lập tức dừng lại, mặt lộ rõ vẻ hoảng sợ. Thậm chí đến dân làng cũng bất ngờ trước diễn biến vừa xảy ra.
Tiếng người rên vang lên từ bên dưới. “Chân... chân tao gãy rồi!”
“Tất cả mau giãn ra!” Kurochi vừa ra lệnh vừa đưa súng quét một vòng quanh rừng.
Sáu người trong đội của hắn liền tách nhóm di chuyển, chúng cẩn thận quan sát bên dưới, tránh lặp phải thảm cảnh của đồng bọn.
Trong lòng thầm tự trách vì đã nghi ngờ Miyuki, Jack háo hức chờ xem kẻ nào sẽ là nạn nhân tiếp theo. Nó không phải chờ lâu. Một tên do quá chú ý phía dưới nên vô tình bước vào giữa hai bụi rậm và kích hoạt chiếc bẫy được Miyuki đặt sẵn, hắn nhanh chóng ăn trọn cú đập mạnh vào mặt đến mức ngã văng ra bất tỉnh.
Bây giờ thì bọn cướp sợ đến mức không dám di chuyển bất cứ bước nào.
“Tiếp tục đi!” Kurochi hối thúc trong khi bản thân hắn thì đứng chôn chân tại chỗ.
Tiếng rên đau đớn vang lên báo hiệu một tên nữa đã bị hạ, có vẻ như vừa bị thứ gì đó trong đống tuyết tấn công.
Bốn tên còn sót lại gần như chết đứng với nỗi sợ bất kì thứ gì nơi đây cũng có thể trở thành mồ chôn của chúng. Dẫu vậy, Kurochi vẫn ngoan cố giơ súng nhắm bắn.
Tim Jack đập thình thịch khi nhận ra người ở phía đối diện. Lúc Kurochi vừa bóp cò thì Miyuki cũng phóng người sang bên.
Đám tuyết phía sau cô trúng đạn văng tung toé.
“Giết con ninja đó cho tao!” Kurochi điên tiết vì bắn trật mục tiêu.
Miyuki vội vàng tìm chỗ nấp. Một tên cướp đuổi sát phía sau, tay lăm lăm chuỳ gỗ gai tua tủa. Jack và Neko hối thúc nữ sát thủ tăng tốc, nhưng tên cướp còn nhanh hơn, hắn tiếp cận rồi giơ tay vung gậy. Jack la lớn cảnh báo, Miyuki thụp người né tránh rồi lập tức đổi hướng.
Kẻ tấn công làu bàu chửi thề rồi tiếp tục đuổi theo. Từ sau hàng rào, Jack bắt đầu e sợ cho an nguy của cô bạn. Lại một cú quật gậy vào đầu. Thế nhưng trước khi đòn này trúng đích thì tên cướp đã giẫm phải lò xo đặt phía dưới, hắn lập tức bị bật văng lên cao rồi rơi xuống tán cây bên trên, điên cuồng vẫy vùng mà không thể thoát ra.
Miyuki liến thoắng vừa tránh bẫy vừa chạy. Trước khi Kurochi kịp nạp đạn bắn phát thứ hai thì cô nàng đã phóng qua hàng rào xuất hiện bên cạnh Jack.
“Vừa nãy có phần hơi nguy hiểm nhỉ,” nữ sát thủ thở dốc.
“Chúng mày làm gì đó?” Kurochi la lớn khi thấy ba tên thuộc hạ còn lại bỏ chạy. “Tụi nó có ninja đó!” một tên thất thanh.
“Xung quanh đều là cạm bẫy!” tên khác hãi hùng.
Tên thứ ba thì cắm đầu chạy thẳng chẳng thèm trả lời.
Kurochi mất vài giây cân nhắc khả năng đơn độc tác chiến trong khu rừng đầy bẫy rập này, rồi cũng quyết định rút lui theo đám tàn quân.
Tên chạy trước bỗng la lên đau đớn rồi nhảy cà nhắc, có vẻ như vừa giẫm phải thứ gì đó.
“Đinh sắt hả?” Jack cười.
Miyuki gật đầu. Jack thấy thật tội nghiệp cho đám cướp với những gì chúng sắp phải trải qua nếu muốn thoát ra ngoài.
“Khu vực này xem như an toàn rồi,” Miyuki khẳng định. “Tổ sư luôn dạy rằng - kẻ địch hoảng sợ là kẻ địch chết.”