Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 10910 | 2 Đánh giá: 7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 15
THUYỀN TRƯỞNG KUROGUMO

❊ ❊ ❊

logo

“Đ ó chính là lí do tớ nói phần quỷ của tộc Fuma lấn áp hơn hẳn phần ninja,” Miyuki nghiêm trọng nói trong lúc Đầu Lâu và đàn em đang mải nhìn lũ cá mập. “Chúng không hề sở hữu cái gọi là tinh thần nhẫn giả.”

Jack gật đầu. Tinh thần nhẫn giả là đối trọng của ninja với tinh thần võ sĩ đạo của samurai. Một ninja phải luôn hướng tới sự thuần khiết và trắc ẩn, xua tan thù hằn, cầu mong bình an. Còn bọn Phong Quỷ này thậm chí đến lương tâm cũng chẳng có.

“Ngoài ra còn một lí do nữa,” Miyuki tiếp tục nói nhằm tạm xua tan suy nghĩ của nhóm về viễn cảnh đen tối phía trước. “Hai mươi năm trước, tộc ninja của tớ đã đụng độ tộc Fuma....”

Jack, Saburo cùng Yori xích lại gần Miyuki - giờ đây chúng rất cần thứ gì đó để không phải nhớ đến người thủy thủ xấu số ban nãy.

“Đại tổ sư Soke kể rằng năm đó đại tổ sư Hattori được lãnh chúa vùng Suo thuê làm nhiệm vụ tiêu diệt Phong Quỷ, do bọn chúng liên tục quấy phá khu vực quanh biển Seto. Tổ sư Hattori dong thuyền xuôi về phương nam, ông bắt gặp bọn Fuma tại vịnh Beppu. Một trận chiến long trời lở đất nổ ra. Hầu hết tàu bè của quân cướp biển đều bị tiêu diệt, nhưng điều đó không đồng nghĩa với chiến thắng. Trong thời khắc quyết định, bọn Fuma đưa một chiếc tàu lửa xộc thẳng vào giữa đội tàu của tổ sư Hattori. Biết đây là chiêu cảm tử, ông bèn ra lệnh rút lui. Nhưng điều không ngờ là bọn Fuma đã cho người lặn xuống đục thủng đội tàu tự bao giờ. Không còn cách nào khác, mọi người đành phải nhảy xuống biển, và lập tức phát hoảng khi nhận ra toàn bộ vùng vịnh đều đã ngập trong dầu. Trước khi kịp phản ứng, chiếc tàu cảm tử phát nổ và toàn bộ ninja tham gia trận chiến ngày hôm đó, bao gồm cả tổ sư Hattori đều phải chịu số phận chết cháy.

“Chỉ là câu chuyện dùng để dọa người thôi,” Saburo bình luận.

“Để cảnh cáo thì đúng hơn,” Miyuki đáp. “Tộc Fuma cực kì tàn ác xảo quyệt. Điều này khiến chúng vô cùng nguy hiểm. Tổ sư Soke có nói nếu gặp thì phải tuyệt đối tránh xa.” Nói đoạn nữ sát thủ thở dài, “Chẳng hiểu sao chưa bao giờ tớ làm được theo lời ông ấy.”

“Thế thì tiêu thật rồi!” Thủy thủ duy nhất còn sống sót của tàu Kim Hổ co rúm trong nỗi sợ.

“Ít ra chúng ta cũng sống sót sau màn đụng độ với con hải long đấy chứ,” Saburo nửa đùa nửa thật nhằm khích lệ tinh thần cả bọn. Nhưng có vẻ như khung cảnh hãi hùng đó chỉ làm tình hình thêm tồi tệ.

“Ừm…,” Jack vẫn chưa thể tin được vào thứ mà mình đã tận mắt chứng kiến. “Nếu đúng là rồng, thì tại sao nó không tấn công quân Phong Quỷ? Chuyện đó mà xảy ra thì tụi mình đã có cơ hội trốn thoát rồi.”

Một người trong nhóm nô lệ hắng giọng, mắt ông ta dường như hơi điên loạn, cơ thể đầy vết tích của những trận đòn tàn bạo.

“Con rồng đó bị Phong Quỷ khống chế!” Ông ta rít.

Jack và nhóm bạn nhìn ngươi đàn ông Triều Tiên này bằng ánh mắt ngờ vực.

“Con người không thể có quyền năng như thế,” Yori lên tiếng.

Người nô lệ cười lớn. “Phong Quỷ đâu phải là người. Họ là chúa tể biển Seto! Còn chúng ta chỉ là mồi cho cá mà thôi....”

Đang nói bỗng dưng ông ta im bặt, mặt không còn giọt máu lùi về phía góc cũi.

“Bọn đàn em của tao đối xử với tụi mày tốt chứ hả?” Một giọng nói thô kệch vang vọng.

Jack nhìn lên thì thấy khuôn mặt đáng sợ của tên thủ lĩnh cướp biển. Tên này sở hữu cặp mắt đen kịt như rắn độc, gò má cao vút, cằm để râu dài. Hắn vẫn đội chiếc mũ sừng rồng từ tối qua, trên người mặc áo giáp xanh đen thiết kế dạng vẩy trông như da rồng. Tay phải hắn nổi bật với hình xăm tơ nhện chạy dài lên đến cổ, nơi một hình xăm nhện đen khác lồ lộ cứ như thật.

Bất chấp ngoại hình đáng sợ của tên ninja, Miyuki vẫn không thể nhịn được trước lời nói móc mỉa. “Đối xử tốt? Bọn chúng vừa mới đem một người trong chúng tôi ra làm mồi cho cá mập đó!”

“Nó đói thì bọn tao cho ăn thôi,” tên ninja nói kiểu hiển nhiên, hắn nhe miệng cười để lộ hàm răng bén nhọn dị thường.

Yori đứng gần đó nhất giật mình kinh hãi. Thủ lĩnh cướp biển phá lên cười trước biểu cảm của cậu.

“Tao là thuyền trưởng Kurogumo. Chào mừng đến với tàu Nhện Đen,” Kurogumo làm bộ cúi đầu nói. “Khai mau! Chúng mày là ai?”

“Người hành hương... vừa trở về từ đảo Shikoku,” Yori lấy lại bình tĩnh đáp.

“Vậy thì tao là Thiên Hoàng,” Kurogumo mỉa mai. “Dựa vào chỗ vũ khí và kĩ năng chiến đấu cũng đủ khẳng định tụi bây không phải dân hành hương rồi.”

“Chúng tôi là võ sĩ,” Saburo nói giọng tự hào.

Thủ lĩnh cướp biển quan sát anh chàng trong một giây.

“Mày thì đúng. Nhưng con nhỏ này chắc chắn không.”

Nói đoạn hắn chuyển chú ý sang Miyuki, người vẫn đang trừng mắt lườm từ nãy.

“Rõ ràng mày có nguồn gốc ninja. Nói đi, thuộc tộc nào?”

Miyuki không trả lời một chữ.

“Mà thôi kệ. Tộc nào thì cũng là một lũ phản bội cả.” Biết Miyuki sắp phát hỏa vì bị sỉ nhục, Jack liền nắm chặt tay nữ sát thủ. Lúc này bản tính nóng nảy của cô phần nhiều sẽ mang lại rắc rối lớn. Cần phải giữ cho đầu óc thật bình tĩnh nếu muốn có cơ may tìm được cách tẩu thoát.

Hành động của nó không qua được mắt thuyền trưởng Kurogumo.

“Con nhỏ ninja cứ để sau,” hắn lên tiếng. “Còn mày, mày mới là đứa làm tao hứng thú nhất. Thật khó tin - một tên samurai ngoại quốc!”

Tên thuyền trưởng búng ngón tay ra hiệu cho cậu bé gần đó mang cặp song kiếm tới. Chuôi kiếm vấn vải đỏ cho thấy đây chính là cặp daisho của Jack. Cậu bé nọ háo hức quỳ gối dâng món đồ lên cho Kurogumo. Thủ lĩnh cướp biển cầm thanh katana lên rút ra khỏi vỏ, cẩn thận quan sát phần lưỡi.

“Cái này là của Shizu rèn!” Hắn thốt lên kinh ngạc. “Nếu không tận mắt chứng kiến, có lẽ tao sẽ không thể tin mày là một võ sĩ... và cắt ngay lưỡi đứa nào dám nói láo như thế. Nhưng kĩ năng chiến đấu của mày là rất căn cơ bài bản. Một mình hạ được đến mười tên thuộc hạ của tao.”

Nói đoạn hắn liếc nhìn bốn tên ninja cướp biển đang bị treo trên cột buồm. “Cho tụi nó xuống đi,” Kurogumo ra lệnh cho Đầu Lâu. “Mong rằng lần sau chúng mày đừng để một thằng nhóc làm nhục như vậy nữa.”

Thuyền trưởng hải tặc thử vài đường kiếm. Hắn không khỏi mỉm cười hài lòng trước độ nặng và cân bằng vừa phải. Bất thình lình, Kurogumo phóng kiếm chém tới thằng nhóc đang quỳ dưới chân mình. Lưỡi kiếm xé gió lao tới, chỉ dừng lại khi vừa chạm vào cổ đối phương. Hồi hộp, thằng nhỏ nuốt ực một tiếng, giọt máu tươi chảy ra từ chỗ da bị cắt.

Khoan khoái tra kiếm trở lại vỏ, Kurogumo hỏi Jack, “Kiếm này mày lấy được từ đâu?”

“Bạn tặng,” Jack đáp.

“Hẳn phải là một người bạn rất đặc biệt nhỉ?” Thuyền trưởng hải tặc nói rồi xua tay ra hiệu cho thằng nhỏ mang kiếm đứng ra góc. “Thật thú vị - làm cách nào mà một thằng ngoại quốc như mày có thể trở thành võ sĩ vậy?”

“Chuyện đó đã chẳng xảy ra,” Jack đáp bằng giọng lạnh lùng, “nếu cha tôi không bị chết dưới tay đám ninja hải tặc như các người.”

“Ái chà,” thuyền trưởng Kurogumo nhướn mày. “Tóm lại với thân phận samurai ninja thì tụi mày khó mà toàn mạng được. Có điều tao không thường xuyên giết trẻ ranh cho lắm... trừ phi có lí do chính đáng.”

Một lần nữa hàm răng bén nhọn của hắn lại lộ ra.

“Mọi chuyện sẽ do Tatsumaki định đoạt.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi Tiến »