
Ngày hôm sau tuyết đã phủ thành một lớp trắng xoá phía trên bình nguyên. Ngôi làng nằm lọt thỏm giữa rặng núi lúc này tựa như hòn đảo tí hon giữa biển khơi. Quan sát khung cảnh xung quanh, cả nông dân lẫn võ sĩ đều không thể tưởng tượng được rằng chỉ ít giờ nữa thôi, nơi đây sẽ trở thành bãi chiến trường đẫm máu nhất.
Theo lời đề nghị của Hayato, mọi người chia nhau luân phiên canh gác để đảm bảo thể lực sung mãn nhất. Một nhóm người dân được phân công phòng thủ còn samurai tuần tra khắp làng, sẵn sàng báo hiệu bất kì lúc nào.
Cho đến giờ thì mọi thứ vẫn rất tĩnh lặng.
Jack đang thực hiện phiên của mình thì nghe tiếng lách cách của giáp trụ. Thì ra đã đến giờ nên Saburo đến thay, anh chàng trang bị từ đầu đến chân - bao gồm áo giáp da màu đỏ hoạ tiết vàng, găng tay đen bọc đến khuỷu, đệm vai, mũ sừng đồng, đặc biệt nhất là mặt nạ menpo dữ tợn, thứ chuyên dùng để đánh vào tâm lí đối phương.
Tựa như con sâu bọc trong kén, Saburo nặng nề bước trên tuyết đến chỗ Jack.
“Ăn mặc như thế kiểu gì cũng kiệt sức cho xem!” Jack sững sờ với thằng bạn.
“An toàn vẫn hơn!” Saburo đáp, giọng hơi biến dạng dưới tấm mặt nạ. “Nhất là sau chuyện xảy ra lần trước.”
“Ừ thế cũng được,” Jack gật đầu. Cũng từng trải qua nỗi đau bị tên bắn trúng nên nó hiểu vì sao Saburo lại cẩn thận đến vậy. Có điều nó theo trường phái Nhị Thiên nên luôn tôn thờ tốc độ hơn là sức mạnh hay trang bị.
“À mà, Neko mới nấu một bữa thịnh soạn lắm. Mất cả buổi sáng để thuyết phục con bé là võ sĩ không thể chiến đấu tốt với cái bụng đói được,” Saburo vừa nói vừa xoa bụng. “Thôi về đi - sức ăn của Yuudai chẳng thua kém gì tớ đâu!”
“Thế thì đói là cái chắc rồi,” Jack bông đùa với thằng bạn rồi cũng nhanh chóng bước về phía ngôi nhà gỗ. Nó cần ăn uống, và nếu được thì tranh thủ nghỉ ngơi một chút.
“Akuma?” Jack lập tức hỏi sau khi tỉnh dậy.
“Chưa thấy,” Yori đáp. “Nhưng trời sắp tối rồi.”
Nhà sư trẻ hôm nay cũng bắt chước Saburo trang bị rất kĩ càng. Có điều do vóc dáng nhỏ bé nên cậu ta trông cứ lọt thỏm giữa đống giáp trụ.
Ngoại trừ Miyuki đến phiên canh gác ra thì mọi người đều tụ tập quanh bếp lửa chuẩn bị cho đêm dài sắp tới. Yuudai tranh thủ hướng dẫn thêm cho Neko về phương pháp sử dụng kiếm. Saburo liên tục chén cơm, cứ như sợ sẽ không còn cơ hội ăn thêm nữa vậy. Phía bên kia, Hayato vắt chéo chân nhắm nghiền mắt thiền định, có vẻ như đang tập trung tư tưởng.
Khi hoàng hôn buông xuống, cả bọn sẽ phải vào vị trí. Đêm nay là đêm trăng đen, bọn cướp có thể tấn công bất kì lúc nào. Chính vì tính khó đoán cũng như sự đáng sợ của Akuma mà ai nấy đều cảnh giác, thậm chí căng thẳng đến cực độ. Lúc Jack ngồi xuống cạnh bếp lửa, cả bọn đều ngước lên nhìn.
Nhưng nó chẳng biết nên nói gì, khi bản thân cũng hồi hộp chẳng kém. Bọn chúng sắp sửa phải chiến đấu. Tuy không phải lần đầu tiên, nhưng trước giờ đều có sự chỉ đạo của các võ sĩ giàu kinh nghiệm, trong khi bây giờ chúng buộc phải tự đương đầu với kẻ địch. Nếu chẳng may không như kế hoạch thì cũng đành đứng mũi chịu sào.
“Mọi người tập trung nhóm của mình tại quảng trường,” Jack cố gắng giữ cho giọng mình có được sự kiên định và tự tin cần thiết.
Các võ sĩ trẻ cúi đầu tuân lệnh chỉ huy rồi đứng dậy gom vũ khí bước ra cửa.
“Tớ chẳng nghĩ ra được gì khác cả,” Jack ái ngại nói với Yori trong lúc lấy kiếm và giắt sẵn năm chiếc phi tiêu vào đai lưng.
“Cậu đừng lo. Tài năng của một vị lãnh đạo được thể hiện nhiều qua thái độ và hành động hơn là lời nói,” Yori đáp, đoạn cũng cầm quyền trượng chầm chậm bước ra cửa. “Chỉ đưa ra yêu cầu như vậy là được rồi. Nó cho thấy cậu vẫn đang kiểm soát tình hình, và biết mình cần làm gì.”
Thật vậy ư? Jack thầm nghĩ.
Bên ngoài ánh sáng đã tắt dần, các nông dân tuần tự vào vị trí, còn Jack thì bước lên phía mái hiên. Trưởng làng Junichi cũng tiến đến chào hỏi nó. Mặt ông lộ đầy nét đăm chiêu, cặp mắt thâm quầng sau nhiều đêm dài mất ngủ.
“Thời khắc quyết định đã đến,” Trưởng làng Junichi trịnh trọng ngẩng đầu nói. “Xin đừng phụ lòng tin của chúng tôi. Bằng không Akuma sẽ tắm bằng máu của dân làng Tamagashi. Sinh mạng mọi người đều đặt trong tay cậu, Jack Fletcher.”
Jack cảm thấy sức nặng đè chặt xuống vai mình.
Già làng Yoshi liền xen vào. “Đừng để ý mấy lời tiêu cực của thằng Junichi. Nó sợ quá nên mới như vậy thôi, tất cả chúng tôi đều sợ hãi,” ông vừa nói vừa giơ gậy chỉ về phía các nông dân. “Dù cho bất cứ chuyện gì xảy ra thì cậu cũng là người duy nhất đứng ra nhận lời cứu chúng tôi. Khi nào mà cái thiện vẫn còn tồn tại, cái ác sẽ chưa thể chiếm vị trí độc tôn.”
Jack cúi đầu thi lễ. “Cảm ơn vì đã tin tưởng. Tôi xin hứa sẽ không làm mọi người phải thất vọng.
Thế nhưng khi đối diện với những khuôn mặt hãi hùng bên dưới, Jack lập tức tự hỏi liệu mình có vừa hứa một việc bất khả thi hay không. Sự căng thăng của dân làng đang dâng cao theo từng phút, khi mà mặt trơi càng lúc càng xa dần, để lại bầu trời tối đen không trăng sao.
“Với mấy người này thì lại cần mồm mép đấy,” Yori nhắc nhở.
“Cậu có ý tưởng gì không?” Jack thì thầm qua khoé miệng.
“Tớ có phải thầy Yamada đâu,” Yori phản ứng, “mà vấn đề gì cũng trả lời ngay cho cậu được!”
Jack hơi bất ngờ trước thái độ của Yori, nhưng cũng tự hiểu mình đã quá dựa dẫm vào đứa bạn này. “Xin lỗi, nhưng người tớ muốn hỏi là cậu, chứ không phải thầy ấy.”
Yori cắn môi, vắt óc suy nghĩ cách giúp Jack. Cậu định nói gì đó, nhưng lại thôi. Một lúc sau cậu ta mới lên tiếng, “Nỗi sợ của bọn họ lớn hơn chúng ta gấp nhiều lần... Điều đó khiến họ cảm thấy chúng ta là những con người vô cùng gan dạ. Cậu phải tỏ ra thật quyết đoán, qua đó lan toả sĩ khí của mình cho mọi người.”
“Cảm ơn,” Jack đáp, lời nói của Yori khiến nó nhớ lại kỉ niệm lúc còn ở trường Nhị Thiên Nhất Lưu. Nghĩ vậy, Jack liền hít sâu rồi bắt đầu bài phát biểu của mình.
“Lúc mới bắt đầu học làm võ sĩ,” nó bắt đầu. “Tôi được dạy rằng: Can đảm không có nghĩa là không sợ, mà phải biết được điều gì còn quan trọng hơn cả nỗi sợ đó.”
Jack tạm ngưng để dân làng nghiền ngẫm.
“Tôi biết các anh đang rất căng thẳng, nhưng làng của các anh, nhà của các anh, đồng ruộng của các anh quan trọng hơn việc sợ Akuma rất nhiều. Đêm nay... hãy chiến đấu như một võ sĩ... để ngày mai được quyền trở lại làm nông dân!”
Bị kích động bởi bài diễn văn hào hùng của Jack, tất cả đều giơ cao vũ khí hò hét rền vang cả một góc trời.