Khi ở chuẩn bị xuất phát ở Đông Kinh, Thiết Tâm Nguyên vì giảm bớt hành trang chỉ mang theo một túi lưu ly, mẹ thì khâu nhiều lá vàng vào y phục, nhưng thứ này chẳng tiêu được ở hành lang Hà Tây.
Dù sao cũng không quan trọng, ở trong đội ngũ này Thiết Tâm Nguyên chẳng lo thiếu cái ăn cái mặc, cái gì không có thậm chí còn có thể ra lệnh cho người đi kiếm về.
Quan trọng nhất là thăm dò được thái độ của Hứa Đông Thăng, người này chẳng phải tín đồ gì hết, hoàn toàn là tên thương nhân trục lợi mà thôi, khoác áo tín đồ đi theo Mục Tân cũng chỉ thuận tiện để kiếm tiền ở vùng này, dù sao Hồi Hột vốn là chỗ dựa cho hắn sắp diệt quốc rồi, không có chỗ dựa mới làm sao sống được.
Người này có thể tận dụng.
Đội ngũ vượt qua gió cát đi thêm năm ngày thì tới đích.
Sa Châu.
Đúng như tên của nó, bên trái chính là sa mạc Tháp Khắc Lạp Mã Can bao la, còn bên phải là hoang mạc Noãn Sự Mật Bố.
Chỉ có giao giới giữa hoang mạc và sa mới mới có con đường để đội lạc đà đi qua, không có cát lún, không có loạn thạch, bước chân lạc đà dẫm trên cát mỏng, không phát ra tiếng động.
Thế nhưng vị trí địa lý địa lý quan trọng như vậy, thành Sa Châu lại không tương xứng với địa vị của nó. Tường thành xây dựng bằng gạch và đất có lẽ từng rất cao lớn, bây giờ chỗ chắp vá, chỗ sụt vỡ cứ để nguyên, tiễn lâu bố trí chi chít lại chẳng thấy mấy cái có người canh giữ, đến cả sông hộ thành cũng đã cạn, lòng sông đã lâu không nạo vét, bị cát lấp phẳng thành đường luôn rồi.
Một tòa thành chẳng hề có sức phòng ngự như thế nhưng lại vô cùng phồn thịnh, những đội lạc đà dài ra vào không ngớt, vừa bước qua cổng thành đã thấy ngay cảnh cuộc sống tấp nập, mua bán rộn ràng, khiến người ta tưởng chửng nơi này không có cư dân, chỉ có thương nhân thôi vậy.
Tòa thành này hiện thuộc kiểm soát của Tây Hạ, thủ thành chưa bao giờ là sở trường của họ, nhưng thiết kỵ Tây Hạ vô địch thiên hạ, vì thế thành phòng là hoàn toàn không cần thiết.
Một đội kỵ binh Tây Hạ hùng hổ xông tới, không ai bảo hai đều tránh hết sang một bên, tới trước đội ngũ của họ dừng lại, một người béo lùn đi nhanh tới, đích thân đỡ Mục Tân xuống lạc đà, thái độ rất ân cần.
“ Người đó là thành chủ!” Hứa Đông Thăng nhỏ giọng giải thích cho Thiết Tâm Nguyên:
Thiết Tâm Nguyên không khỏi giật mình nhìn kỹ lại Mục Tân, lão già này ghê gớm hơn y tưởng, muốn tới gần hơn thì bị A Lạp Đinh chặn lại, cái tên này muôn đời mặt khó đăm đăm.
“ Trưởng lão sẽ vào ở trong phủ thành chủ, chúng ta sẽ ở lại Sa Châu mười ngày, khạch sạn đã chuẩn bị sẵn cho các ngươi. “
A Lạp Đinh nói xong cùng huynh đệ Tái Nghĩa Đức và hơn chục tên thân tín của Mục Tân đi theo ông ta.
Trong lòng có chút không thoải mái, thế nhưng Thiết Tâm Nguyên rất nhanh liền thích Sa Châu, vì bất kể là người Thổ Phồn tết tóc hay thương cổ Ba Tư béo tròn, chủng tộc sa mạc đen xì gầy đét đều thích thứ bảo bối có thể tỏa hào quang ngũ sắc của y.
Thiết Tâm Nguyên chỉ bỏ ra ba ngọc lưu ly thôi liền được lão bản khách sạn đỉnh cấp Sa Châu tôn sùng là quý nhân.
Đầu đội kim quan, thân khoác áo lông, giữ mùa đông còn phe phẩy quạt gấp, Thiết Tâm Nguyên tức thì quay lại bộ dạng quý công tử phong độ từng khiến không biết bao thiếu nữ Đông Kinh dừng bước ngoái nhìn.
Thế nhưng Hứa Đông Thăng ăn mặc còn hoành tráng hơn nhiều, số mã não bảo thạch gắn khắp người không thể dưới năm cân.
Ở Đông Kinh mà ăn mặc thế này dù xướng kỹ cũng khinh bỉ thứ nhà quê, nhưng ở Sa Châu, phú quý chính là biểu hiện tối cao của thực lực, không có thực lực cường hãn không giữ được tài phú.
Trong đại sảnh ấm áp, dựa vào gối lông cừu cực lớn, lười nhác nhìn Hồ cơ xinh đẹp ra sức lắc hông, thưởng thức rượu nho thượng hạng, sau bao ngày đường bôn ba vất vả, Thiết Tâm Nguyên muốn mình chôn luôn ở nơi này cho xong.
Một người mà kéo một cái rơi ngay áo ngực của vũ nữ thì không phải người bình thường, nhất là sau đó lại còn chu đáo mặc áo lót kiểu mới cho người ta thì càng hiếm có.
Hứa Đông Thăng làm vậy đấy.
Dê béo đã xuất hiện rồi, Thiết Tâm Nguyên cho rằng đám cựu bộ đáng thương của Vu Điền vương hẳn là nảy lòng tham.
Rất nhiều hồ cơ muốn phục vụ cho quý công tử tuấn tú này, nhưng y đều từ chối, nếu không phải vũ cơ tóc đen thì Thiết Tâm Nguyên không cần, còn với vũ cơ tóc đen thì y lại tỏ ra vô cùng nhiệt tình hào phóng, chỉ ba ngày được Hứa Đông Thăng kéo tới tửu lâu lớn nhất Sa Châu ăn chơi, ai cũng biết có một quý công tử sở thích đặc biệt.
Thế nên liền có một thiếu nữ nhỏ nhắn xinh xắn đeo mang che mặt lòng ngóng lắc hông đi tới, Thiết Tâm Nguyên không chút khách khí vươn tay ra ôm lấy vòng eo người ta kéo vào lòng. Thiếu nữ đó hét lên kinh hoàng chưa kịp có phản ứng gì đã bị y ấn xuống gối lông cừu mềm mại, còn kéo cổ áo nàng xuống, dùng con dấu Kim Thành huyện nam đóng lên ngực.
Thiếu nữ tóc đen vùng vẫy thoát ra ôm mặt khóc chạy đi, Thiết Tâm Nguyên ngơ ngẩn nhìn theo, đây là người đầu tiên từ chối y.
Một thiếu nữ tóc hạt dẻ sán tới ưởn ẹo ngực trước mặt Thiết Tâm Nguyên, y bực mình đẩy ra, bảo Lão Hứa một tiếng khoác áo choàng định đi dạo quanh huyện thành.
Tin tức đã phát ra, bây giờ xem kẻ cắn câu là ai.
Theo như lời Hứa Đông Thăng nói, chỉ cần là nhóm người kiếm ăn trong sa mạc là sẽ có ai mắt ở Sa Châu, nơi này không những là trọng trấn giao dịch giữa chủng tộc sa mạc và bình nguyên, cũng là trung tâm tin tức.
Sa đạo, mã tặc, thương cổ, quân đội cùng tụ tập, định sẵn nơi này chẳng thể là một tòa thành hòa bình.
Sa Châu còn chưa to bằng một hạ huyện ở Đại Tống, nhưng ở vùng tây bắc thành thị có mười vạn người cư ngụ đã là lớn lắm rồi, chỉ là gọi nó là thành trì thì hơi quá, tường thành chỗ thấp chỗ cao, đất nơi mới nơi, gạch đá đủ cả, nhìn ụ thành vỡ một nửa chẳng tu sửa, một minh chứng rõ ràng cho câu nói người Tây Hạ chỉ biết phá hoại không biết kiến thiết.
Đường phố rất náo nhiệt, phồn hoa nhưng chẳng thể lấy cảnh chen vai thích cánh ở Đông Kinh ra so sánh, tây bắc hoang vu chẳng có nhiều người như vậy, hơn nữa xung quanh toàn tiếng Ả Rập, Thổ Phồn, Tây Hạ, Khương, Hồi … còn nhiều thứ tiếng mà y thậm chí chẳng nhận ra, khiết Thiết Tâm Nguyên có cảm giác lạc lõng.
(*) Hành lang Hà Tây và vị trí Sa Châu.