Không giải thích được kiến thức kinh tế sơ đẳng này cho ả thì hậu quả khôn lường, Thiết Tâm Nguyên nhẫn nại hết cỡ nói:” Nước Oa các ngươi phái kiển đường sứ nhiều năm, sao ngay cả thuật kinh doanh đơn giản này cũng không hiểu? Ngu xuẩn, nếu thương cổ lấy năm mươi vạn đồng tiền này sang nước Oa, mua hết gạo, vải, nữ nhân của các ngươi thì các ngươi chẳng còn gì hết, chỉ còn một đống tiền thôi, lúc đó tiền có giá trị không. Vàng bạc châu báu đói không thể ăn, khát không thể uống, ngươi đã bao giờ nghe câu này chưa?”
Đằng Nguyên Nhất Vị Hương ngây người, ả láng máng hiểu ra vấn đề, tiền nhiều lên rồi nhưng thứ con người làm ra không tăng lên, tiền tất nhiên không còn giá trị, trầm tư một lúc nghĩ ra cách giải quyết:” Ta có thể mua vật tư ở nước Tống mà về xây Thiền Thảo tự.”
“ Đúng thế, hơn nữa tiền không phải tiêu ra trong một ngày, xây lại Thiền Thảo tự phải mất hai mươi năm.” Đại Đảo dùng tiếng Hán cực kỳ khó nghe:
Đám người này đúng là xây chùa, đi giết người kiếm tiền xây chùa, Thiết Tâm Nguyên không hiểu chúng thờ thứ thần phật gì nữa, nhìn cả hai như nhìn lũ ngốc:” Các ngươi đi mua vật tư càng thành dễ thành mục tiêu bị chú ý, ngươi thấy dễ mang một hòm tiền về nước Oa hơn hay một thuyền vật tư về hơn, qua lại vài lần như thế không kinh động tới nhân vật lớn mới lạ.”
Đằng Nguyên Nhất Vị Hương bặm môi hồi lâu, quay sang Đại Đảo:” Không cần nghe y, miệng lưỡi người độc sách nước Tống không đáng tin, đi bắt mẫu thân y ngay, tới lúc đó bảo y làm gì cũng được.”
Đại Đảo đáp một tiếng chạy đi.
Suốt lúc nói chuyện tới giờ Thiết Tâm Nguyên vờ cúi đầu ho, ngầm nghiên cứu sợi xích trên cổ tay, giật mấy lần không ra, thứ này nhìn thì giống bạc nhưng không phải, cũng không giống làm từ sắt.
Đằng Nguyên Nhất Vị Hương thấy phản ứng quái lạ này thì nhắc:” Đại Đảo đi tìm mẹ ngươi rồi.”
Thiết Tâm Nguyên mài sợ xích lên tường, nói:” Bằng đồng à?”
“ Ba vàng, sáu đồng cùng vài thứ ta không rõ, ngươi khỏi phí công, không tháo được nó ra đâu.”
“ Trông không giống hình cụ, đây hẳn là trang sức rồi đúng không, ai tặng ngươi thế?”
Đằng Nguyên Nhất Vị Hương càng thấy bất thường:” Ngươi không quan tâm tới mẹ ngươi à?”
Thiết Tâm Nguyên mỉm cười:” Từ lúc ta vào đây đã là khoảng hai canh giờ, giờ này mẹ ta hẳn là ra Xảo trang tìm ta rồi, mấy ngày qua ta không về nhà, làm mẹ ta rất bất mãn.”
Thì ra nãy giờ y nói lảm nhảm là để kéo dài thời gian dù rất cảnh giác mà vẫn vô tình mắc bẫy, Đằng Nguyên Nhất Vị Hương mặt đanh lại:” Thì sao, Đại Đảo rất giỏi giết người, cái trang tử toàn là thiếu niên với phụ nhân đó không chống lại được, chính ngươi hại chết chúng.”
Thiết Tâm Nguyên lắc đầu:” Cơ hội duy nhất để ngươi cứu mẹ ta đã không còn, sẽ mau chóng có người tới cứu ta thôi, đám huynh đệ ta không giỏi giết người nhưng có nhiều loại bản lĩnh.”
“ Ha ha ha, ngươi dọa dẫm vô ích, ta không tin lời ngươi, đợi Đại Đảo về đây, ngươi nên ngoan ngoãn nghe lời, nếu không có trò hay cho ngươi xem đấy ..” Đằng Nguyên Nhất Vị Hương nói xong đấm sườn Thiết Tâm Nguyên khiến y gục xuống rồi bỏ đi:
Thiết Tâm Nguyên gập người lại, rúm ró trong góc tường, thế nên không ai để ý y mò đế giày, lấy ra gói giấy nho nhỏ.
Hầm không lớn, khắp nơi toàn người bị thương, ngay sát cạnh y cũng có một tên nằm rên rỉ như sắp chết, mùi bốc lên từ vết thương rất khó ngửi, đã tới giờ uống thuốc, Oa nữ bê cãi hũ thuốc lớn múc ra từng bát, chuẩn bị chia cho đám người bị thương.
Khi Oa nữ tới thương binh ở gần Thiết Tầm Nguyên, cầm bát lên thổi cho nguội, y nhanh như cắt đổ bột vào hũ thuốc còn bốc khói, Oa nữ không hề phát giác.
Đằng Nguyên Nhất Vị Hương quay về, thấy Thiết Tâm Nguyên nhắm mắt giả vờ ngũ, dùng mũi chân đá mạng sườn y một cái:” Ta đã phái người tiếp ứng Đại Đảo.”
Mồi hôi lạnh đồ ròng ròng, Thiết Tâm Nguyên gật gù:” Làm thế là ổn thỏa nhất, nhưng cẩn thận đứng để bị quan phủ bắt.”
“ Phiền công tử phải lo, nhưng không sao, ngoài Đại Đảo thì toàn bộ là người Tống, có chết vài tên cũng chẳng thành vấn đề.”
Thiết Tâm Nguyên kín đáo quan sát Oa nữ kia đang chu đáo cho từng người uống thuốc, cười nói:” Tiền kiếm bằng cách đàng hoàng, tiêu mới thoải mái, sao các ngươi không kinh doanh? Chiến mã, trường đao, đồ sơn mài của nước Oa đều có giá, chạy vài chuyến đường biển là đủ tiền xây chùa rồi.”
“ Thiên hoàng bệ hạ cho rằng tăng lữ can thiệp triều chính, không thích bọn ta, sau khi chuyển kinh thành từ Liêm Thành tới Bình Thành, bọn ta ngày càng đi xuống. Ba năm trước có trận động đất hủy mất Thiền Thảo tử, ta muốn kiếm tiền cho a di xây một ngôi chùa lớn nhất, lớn hơn cả Đông Đại tự (Tōdai-ji) ở Bình Thành.”
Đằng Nguyên Nhân Vị Hương tựa hồ đang giải thích cho Thiết Tâm Nguyên, tựa hồ cổ vũ người của mình, trong hầm trở nên yên tĩnh, đám người bị thương cũng ngừng rên rỉ, tinh thần có vẻ phấn chấn hơn nhiều.
Mấy Oa nữ ríu rít nói gì đó bằng tiếng Oa, cả khuôn mặt rất ít khi cười cũng hiện lên nụ cười hài lòng.
Thiết Tâm Nguyên đột nhiên rùng mình, toàn thân co quắp, nói với Đằng Nguyên Nhất Vị Hương:” Cho ta một cái chăn được không, ở đây lạnh quá.”
Đằng Nguyên Nhất Vị Hương nhìn thân hình gầy gò mong manh của y thì khẽ phát ra tiếng khinh miệt, sai Oa nữ mang cho y một cái chăn mỏng, kẻ này còn dùng tới nhiều, chưa nói cái khác nếu đòi Vương gia tiền chuộc ắt cũng được một khoản lớn, ả rất căm thù Thiết Tâm Nguyên, nhưng biết lấy đại sự làm trọng.
Thiết Tâm Nguyên cười cảm tạ Oa nữ đó rồi cuộn mình lại thật nhỏ, lấy chăn đắp kín mít, chỉ lộ ra ngoài đôi mắt và cái tay bị khóa vào vòng sắt trên tường.
Đằng Nguyên Nhất Vị Hương đi tới cái đệm ngồi xuống nhắm mắt dưỡng thần, đợi Đại Đảo bắt người về.
Trong hầm rất yên tĩnh, chỉ còn những tiếng hô hấp, tựa hồ đang mỗi lúc một lớn ...
“ Á ...”
Một tiếng thét của Oa nữ phá vỡ sự tĩnh lặng, Đằng Nguyên Nhất Vị Hương mở mắt ra ngay tức thì, nhổm dậy như báo cái, tay đã cầm lấy trường đao sẵn sàng tuốt ra khỏi vỏ.