Phải một lúc sau Thiết Tâm Nguyên mới nhìn thấy bụi bốc lên từ phía chân trời, giờ thì y cũng học qua được thuật nhìn bụi đoán người rồi, chừng một trăm kỵ binh.
Y vẫn cẩn thận dẫn ba con ngựa tới chỗ thích hợp bỏ chạy, sau đó leo lên tường thành nhìn xem nếu chẳng may là người Tây Hạ thì mình chạy cho nhanh.
Hứa Đông Thăng thì đã cưỡi ngựa ra nghênh tiếp, chẳng hiểu vì sao hắn ta khẳng định như thế.
Thấy Hứa Đông Thăng không bị đám người kia giết mất Thiết Tâm Nguyên mới xuống tường thành, nghĩ cách làm sao giải thích cho chuyện mình không ra nghênh đón, đó là không phải là hành vi của học sinh ngoan hiếu thuận rồi.
Đám phó dịch đã dựng lên năm cái nồi lớn, là canh thịt cừu tối qua ninh sẵn, chỉ cần nấu sôi sẽ là khao thưởng tốt nhất với đám Mục Tân, canh nóng lại thêm một cái giường ấm áp, làm sao lão nhân chiến đấu cả đêm, lại cưỡi ngựa bôn ba trăm dặm có thể từ chối được.
Vừa chuẩn bị những chuyện đó y còn vừa nhìn về phía Qua Châu, rất lo có cột khói đen xuất hiện.
Khi canh sôi, bánh nướng hơ mềm, Mục Tân mệt mỏi lê bước vào phòng, Thiết Tâm Nguyên mang ngay một cái khăn ấm tới.
Mục Tân trước tiên dùng khăn ủ đôi tay lạnh cóng rồi mới chùm khăn lên mặt.
“ Lão sư, ăn chút đồ rồi nghỉ ngơi, đêm qua con thấy phong hỏa, đây không phải chỗ ở lâu.”
Mục Tân gật đầu kéo khăn xuống, xoa hai má được khăn nóng hấp đỏ hồng, xé bánh cho vào hũ ngói, lấy thìa nguấy cho tan thành cháo rồi húp.
Từ đêm qua tới giờ ông ta không uống lấy một giọt nước, bát canh thịt này tới đúng lúc.
Ăn hết một bát lớn, Mục Tân xoa bụng:” Lâu rồi không ăn no như vậy.”
“ Lão sư thích thì sau này chuyện ăn uống giao học sinh làm, gia mẫu trong nhà mở quán ăn, ở đạo ẩm thực, học sinh có chút tâm đắc.”
“ Không cần, đặt tâm tư vào học vấn chứ không phải ở ẩm thực, món ngon là thuốc độc mài mòn ý chí, Đông Kinh phồn thịnh trong mắt ta chỉ là mây khói thôi.”
Thiết Tâm Nguyên thi lễ cảm tạ lão sư giáo huấn.
Bộ dạng ngoan ngoãn đó của Thiết Tâm Nguyên cùng vẻ mặt hiền từ của Mục Tân khiến Hứa Đông Thăng đi vào nhìn thấy cảm giác giống mình vừa ăn phải con ruồi.
Chỉ là Hứa Đông Thăng không biết tính cách thực sự của Thiết Tâm Nguyên không phải như thế, y từng kháng cự quỳ bái hoàng đế, từng không thèm rót rượu hầu hạ đại lão nước Tống, giờ lại khúm núm với kẻ dị tộc, hành vi này của y là quá bất thường.
“ Trưởng lão, trừ Mã Mộc Lưu Khắc ra, toàn bộ những người khác đều đã vào Dương Quan, theo lời huynh đệ Tái Nghĩa Đức nói thì sáu người họ bị tụt lại vẫn còn cách hai mươi dặm.”
Mục Tân gật đầu:” Nghĩ ngơi một canh giờ, sau đó tiếp tục lên đường.”
Đợi Hứa Đông Thăng đi ra an bài, Thiết Tâm Nguyên nói nhỏ:” Lão sư, Mã Mộc Lưu Khắc là chiến sĩ tinh nhuệ, không thể bỏ, hay là để học sinh đi đón?”
Mục Tân lắc đầu:” Độ tuổi huy hoàng nhất của bọn chúng là mười bảy tới hai lăm, qua tuổi đó thân thể sẽ đi xuống, ba mươi tuổi sẽ già cực nhanh, mười tám kỵ sĩ tới Sa Châu đều đã trên hai tám rồi. Vũ khí đã có vết nứt, không dùng được nữa, ngay cả một quân trận trăm người mà không đột phá được, đã không còn giá trị. Có điều con muốn thông qua chúng tìm hiểu Mã Mộc Lưu Khắc thì được, giúp hay không tùy tâm của con thôi.”
Thiết Tâm Nguyên giúp Mục Tân trải giường, đợi ông ta nằm xuống rồi, vội vàng dẫn ba con ngựa cái của mình, xin Hứa Đông Thăng hai con lạc đà, bốn phó dịch, chạy về phía Sa Châu.
Sáu kỵ sĩ nô lệ, cho dù trải qua thời kỳ đỉnh cao chăng nữa, vẫn đáng giá, giờ lúc họ sa sút nhất không chiêu lãm thì còn đợi tới bao giờ.
Giờ thứ Thiết Tâm Nguyên đang thiếu là những người hoàn toàn nghe lệnh mình.
Phế vật trong miệng Mục Tân, với y là đại bảo bối.
Ông trời ơi, sử dụng vũ khí là phải bảo dưỡng, suốt ngày chỉ biết tống thứ cháo ngũ sắc vào mồm họ, hán tử bằng thép cũng sụp đổ.
Nghèo học văn giàu theo nghiệp võ, câu này có đạo lý, văn nhân húp cháo cũng chẳng sao, chỉ cần còn một hơi thở lại cái đầu còn vận chuyển.
Nhưng võ nhân suốt ngày ăn chay vung đao chém người chục năm, thế mà vẫn vung đao được thì tuyệt đối xuất sắc nhất rồi.
Ba vị lão binh Dương gia có nói, võ tướng dựa vào thịt chống đỡ, Thiết Sư Tử cũng kể, lúc trong nhà nghèo khó nhất, lão bà hắn thà cùng con húp cháo chứ không thiếu thịt cho hắn ăn.
Ai bảo bị thiến thì sau ba mươi tuổi sẽ vứt đi.
Vương Tiệm năm nay đã bốn ba rồi, nghe hắn nói có thể đấm chết trâu, tất nhiên là bốc phét thôi, nhưng nhìn nước da sáng bóng đó, sống tới tám chục tuổi không thành vấn đề.
Trong hoàng cung nhiều thái giám tiến cung từ thời khai quốc, tám chín chục tuổi đầu còn léng phéng với cung nữ.
Với Mục Tâm mà nói đám kỵ sĩ nô lệ này là thứ dùng một lần, mười năm thay một đợt mới không khó gì, nên không cần tốn công chăm sóc đám kỵ sĩ nô lệ già.
Thiết Tâm Nguyên thấy dùng canh xương nuôi sáu người này thành tráng hán không thành vấn đề, mới hai tám tuổi, chính là lúc tinh lực thịnh vượng nhất.
Đám phó dịch đi theo sau run cầm cập nhìn Thiết Tâm Nguyên thi thoảng phát ra tiếng cười quái dị vô cùng ghê rợn, bọn họ cũng sợ người Tây Hạ thình lình xông ra từ góc nào đó.
Chạy chưa tới mười lăm dặm Thiết Tâm Nguyên thấy ba kỵ sĩ nô lệ không có chiến mã gian nan cõng huynh đệ của mình bước đi trên hoang nguyên.
Nói bọn họ đang tìm về đội ngũ, không bằng bọn họ đang tìm phần mộ mai táng bản thân.
Nhìn thấy Thiết Tâm Nguyên tới, bọn họ nhận ra y nhưng không hề cho rằng y tới giúp mình, ba kỵ sĩ còn đứng được thả huynh đệ của mình xuống, rút loan đao ra chỉ về phía Thiết Tâm Nguyên.
Còn ba người nằm trên mặt đất cựa mình dựa vào nhau đứng dậy, sẵn sàng chiến đấu, khuôn mặt đẹp đẽ không có chút tuyệt vọng hay phẫn nộ, chiến đấu với họ như loại bản năng không mục đích.