Lão tộc trưởng đứng ngồi không yên, đám người này ý định ở lại lâu dài không đi rồi, đến khi thấy kền kền kết thành từng bày bay qua Thanh Hương cốc, hai mắt lão tộc trưởng đảo qua đảo lại tính toán, sau đó như dê động dục, lệnh tộc nhân đuổi theo. Chẳng nói vì sao mình đột nhiên rời sơn cốc, chứng kiến sự giàu có của đám người này rồi nên ông ta chẳng sợ người ta cướp cái gì trong sơn cốc nghèo khó, chỉ để lại đám một đám nữ nhân trẻ nhỏ cho họ chiếu cố.
Thiết Tâm Nguyên cũng nhìn thấy kền kền kết đội bay qua, làm sao không hiểu tâm tư của lão tộc trưởng tham lam này.
Mạnh Nguyên Trực cắm trường thương xuống đất, nhổ một bãi nước bọt:” Xem ra người Khiết Đan bắt đầu trút giận lên người bản địa rồi, quả nhiên Mục Tân tới đâu là nơi đó xác chết chồng chất. Trước kia ở hoàng cung cũng thấy nhiều người như lão ta, giờ nghĩ lại không ngờ mình sống sót được trong đầm rồng huyệt hổ nửa đời người.”
“ Giờ ta là nhạn lạc bầy, nhà ở Đông Kinh chẳng thể về, ta biết ngươi không hoàn toàn tin ta, chỉ muốn lợi dụng chút sức vóc của ta thôi, mong sau này ngươi đừng dâm sau lưng ta, cha ta chết như thế, ta không muốn gặp kết cục như vậy.”
Thiết Tâm Nguyên vẫn nhìn trời cao:” Mảnh đất này quá ít người, nếu có thể không phải giết chóc thì ta sẽ tận lực tránh việc ấy, nhưng khi cần ta cũng không nương tay, chẳng ai muốn bị đâm sau lưng hết.”
Nói xong móc một thứ trong lòng ném ra:” Muốn nó không?”
Mạnh Nguyên Trực cầm xem một lúc:” Một cái ấn thời Hán, ta không thích cổ vật, ngươi cho ta làm gì?”
“ Ha ha ha, thế thì tương lai ngươi đừng có hối hận, được rồi, không nói chuyện với ngươi nữa, lão tộc trưởng đã đi, ta còn phải lung lạc đám phụ nữ trẻ nhỏ.”
“ Ngươi cần thứ gánh nặng chỉ tốn thức ăn đó làm gì?”
Thiết Tâm Nguyên cười ha hả:” Ngươi cho rằng lão tộc trưởng đó lấy gì để duy trì quyền lực của mình ở đây? Chính là nhờ thứ gánh nặng đó, có họ, sơn cốc mới là nhà của người ta, không có họ níu giữ, đám hán tử kia đã chạy sạch, ngươi cũng nên hành động đi.”
Mạnh Nguyên Trực gật đầu, lại có đàn kền kền nữa từ sâu trong núi bay ra, hắn đuổi theo, không biết người Khiết Đan rốt cuộc tạo ra thứ nghiệt chướng gì, hắn nhanh chóng chuẩn bị vũ khí cùng lương khô rồi lên đường.
Những người ở trong sơn cốc hiển nhiên còn ở trong thời kỳ mông muội, hi vọng lớn nhất mỗi ngày của họ chỉ là no bụng mà thôi, vì thế phương pháp lung lạc của Thiết Tâm Nguyên cũng vô cùng đơn giản.
Tiểu dã nhân đứng bên cạnh nồi cháo vô cùng đắc ý, vì có một đoàn người dài xếp hàng trước mặt nó, nhìn vừa mắt thì nó múc nhiều, ngứa mắt thì nó múc ít.
Thiết Tâm Nguyên thấy tiểu cô nương kia cháo đầy tới muốn tràn ra ngoài, chỉ thấy buồn cười chứ không đi xử lý hành vi lợi dụng chuyện công mưu lợi riêng của nó.
Mạnh Nguyên Trực như sói hoang ẩn hiện ở sa mạc xung quanh Cáp Mật, liên tục tập kích người Khiết Đan đi riêng lẻ.
Ba ngày, hắn kiếm được mười sáu con chiến mã, khí chất cao thủ ung dung đã không còn, toàn thân râu tóc bù xù, mặt mày bẩn thỉu, nếu trước kia là chó của hoàng gia, giờ chuyển biến thành chó hoang rồi.
Ba trát phồn hoa ở Cáp Mật đã không còn, những căn nhà đất giờ chỉ còn là đống đất vàng, Cáp Mật giờ là đống đổ nát vắng lặng.
Quân đội Khiết Đan khi thấy bão đen ập tới đã biết quân đội không cách nào ở lại đây nữa rồi, vì thế chúng ra tay càng tàn nhẫn, ngay cả miếng ăn cuối cùng trong tay đứa bé cũng bị chúng vô tình cướp đi.
Đằng xa là mười mấy cái xe lương thực lớn đang đi về phía quân doanh bên sông Cáp Mật.
Cùng lúc đó ở mảnh đất trống hoang vu cách ba trát năm dặm có ba người mặc áo choàng màu xám qua lại như bóng ma ở mảnh đất trống.
Mục Tân chuẩn bị kế hoạch từ rất lâu, ông ta hẳn có vô số lương thực, mà số lương thực này ông ta không mang đi hết được, như thế hẳn phải ở trong doanh trại rồi.
Do Thiết Tâm Nguyên đã hủy hết mọi thứ trước khi bỏ đi, nên người Khiết Đan không tới nơi này, ba người Thiết Nhị, Thiết Tam, Thiết Tứ liên tục ba ngày liền dùng trường thương đâm xuống đất đai quanh doanh trại bọn họ từng ở.
Trường thương trong tay Thiết Tứ trầm xuống, đâm vào lòng đất tới hai xích, hắn xoay cổ tay, trường thương vọt mạnh lên, mang theo đống đất cát.
Thiết Tứ mừng rỡ, mượn thanh trường thương khác đâm mạnh vài phát nữa, sau đó cười lớn, cùng hai huynh đệ rời mảnh đất hoang tàn này, về Thiên Sơn.
Mạnh Nguyên Trực đi do thám cũng trở về.
“ Ngươi xác định là người Khiết Đan đã rời Cáp Mật?”
Mạnh Nguyên Trực gật đầu:” Đi thật rồi, ta theo hậu đội của chúng gần trăm dặm, không thấy giảm bếp, hẳn là toàn bộ đã rời đi, lương thực của chúng không quá dư dả, căn bản không thể chơi trò hồi mã thương.”
“ Kế hoạch của ngươi có thể bắt đầu rồi, có điều dọc đường đi, trừ người Khiết Đan ra thì chẳng còn ai sống sót.”
Thiết Tâm Nguyên trước kia nhìn sa mạc bao la từng nghĩ nơi này không có người sống, nhưng một chuyến vượt sa mạc đã khiến y ngộ ra nhiều điều, người vùng này là sinh vật ngoan cường hơn gián, nếu chỉ một vụ càn quét mà không qua nổi thì Cáp Mật đã hoang vu từ lâu.
Đợi thêm vài ngày, đám Thiết Nhị cũng mang theo tin tức tốt lành trở về. Thiết Tâm Nguyên liền giao sơn cốc lại cho Thiết Nhất canh giữ, dẫn đám hơn năm mươi người bao gồm Mã Hi Mỗ và Thiết Ngũ Thiết Lục cùng ba mươi con lạc đà quay lại Cáp Mật, đám phụ nữ trẻ nhỏ của Thanh Hước cốc bị thức ăn thu hút, không chút do dự theo Thiết Tâm Nguyên tới Cáp Mật.
Đoàn người bọn họ chia làm hai, Mã Hi Mỗ dẫn một nửa khai quật ba trát, người Khiết Đan chỉ mang theo lương thực, vi thế có vô số hàng hóa bị chôn vùi, chỉ vài nhát xẻng, những tiếng reo hò liên tục truyền ra, Mã Hi Mỗ còn lo số lạc đà mình mang theo không đủ.
Những người còn lại theo lệnh Thiết Tâm Nguyên dựng mười sáu cái nồi lớn bên sông Cáp Mật, lửa đỏ cháy rừng rực dưới đày nồi, chắc mấy chốc có mùi kê thơm lừng bốc ra.
Phụ nữ trẻ nhỏ ở Thanh Hương cốc đã thành thói quen tự giác xếp hàng đợi ăn, nói cười vui vẻ náo động cả một khúc sông.
Thiết Tâm Nguyên dùng động tác rất khoa trương múc cháo cho họ, muôi cháo giơ lên thật cao đổ thành sợi dài chảy xuống những cái bát đợi sẵn.
Hôm nay cháo rất nhiều, cho dù ai nấy ăn tới mức bụng tròn căng vậy mà cháo vẫn còn một nửa.
Trong ánh mắt kinh hãi của mọi người, Thiết Tâm Nguyên lệnh đám Thiết Ngũ đổ hết cháo xuống sông Cáp Mật đang tan băng.
(*) Bản đồ Thanh Hương Cốc mình vẽ theo miêu tả trong truyện, mọi người có thể thấy cổng trại trước sau, thác nước và con sông vắt ngang, ao nước nóng lão tộc trưởng sợ hãi mình khoanh đỏ ở góc trái phía dưới.