Sau khi Mục Tân đi, chuyện đầu tiên Thiết Tâm Nguyên làm là chia bánh cho đám người nhịn đói suốt cả đêm qua, đồng thời tuyên bố, từ nay muốn có cái ăn phải dựa vào bản thân, y không chịu trách nhiệm nữa.
Tên tráng hán Ba Tư kia lập tức dẫn đám đông tới ăn cướp, trong mắt hắn, một kẻ dị tộc như Thiết Tâm Nguyên không xứng hưởng nhiều lương thực như thế.
Đám đông vừa xông lên thoáng cái bị sáu kỵ sĩ, phó dịch Hứa gia đánh ngã lăn ra đất, sau đó đồng loạt rút vũ khí thể hiện nếu dám tiếp tục sẽ không khách khí, khiến những kẻ cơ hội chùn chân, hậm hực tản đi.
Thiết Tâm Nguyên không quan tâm tới sự sống chết của chúng, thu thập hành trang rời nơi cắm trại, đội lạc đà lớn vậy là bị chia làm ba.
Theo như lời Hứa Đông Thăng nói bên rìa sa mạc có rất nhiều ngọn đồi khuất gió, ở đó có mục trường, nếu may mắn thì một cuộc chiến sẽ kiếm đủ thức ăn.
Trong ánh mắt gần như tuyệt vọng của đám người Ba Tư, Thiết Tâm Nguyên dẫn đội ngũ hai trăm người sức chiến đấu siêu cường của mình đi theo phương hướng của Mục Tân.
Hứa Đông Thăng thở dài:” Ngươi làm như thế, Mục Tân sẽ rất thất vọng.”
Thiết Tâm Nguyên giọng kiên định lại có chút thê lương:” Ta đã từ bỏ rất nhiều thứ, nên không muốn vứt đi sự kiêu hãnh cuối cùng, ta sẽ không làm một tên cường đạo.”
“ Ha ha ha, cứ thong thả, rồi sa mạc sẽ dạy ngươi phép tắc sinh tồn của nó.”
Hứa Đông Thăng không biết rằng giới hạn của Thiết Tâm Nguyên rất thấp, từ lâu rồi y đã làm những chuyện cực kỳ quá đáng, chỉ là không ai biết thôi.
Đó là màu ngụy trang của y, dù sao để người ta nghĩ về mình đơn thuần một chút không hại gì, từ hoàng đế, Vương Tiệm, Bao Chửng đều cho rằng y chỉ giảo hoạt, xấu tính, đôi khi làm việc thiếu suy nghĩ một chút, chứ không liệt y vào hạng tàn nhẫn, độc ác nên Bao Chửng nhiều lần muốn cứu vớt y.
Bây giờ đã thành đệ tử của Mục Tân, vị trưởng lão khiến cả sa đạo cũng tôn kính, ít nhất không để người ta chỉ trích phẩm đức.
Vì thế Thiết Tâm Nguyên liên tục ba lần tổ chức đánh cướp không được gì, lại còn mất hai túi lương thực.
Ở một cái góc nhỏ kín đáo dưới Hắc sơn, đúng như Hứa Đông Thăng nói, có mục nhân tới tránh rét.
Không đúng, so với việc nói họ là mục nhân, chẳng bằng nói họ là đám dã nhân chẳng có cái gì, vì sáu con cừu gầy trơ xương, một nam nhân và một nữ nhân cùng một đứa bé cũng dám đối diện với đội kỵ binh của Thiết Tâm Nguyên.
Gặp phải sự phản kháng dữ dội như thế, Thiết Tâm Nguyên rút lui, dù ngực trúng một cục đá của đứa bé cũng không truy cứu.
Thiết Tâm Nguyên đã tức giận rút nỏ ra chĩa về phía bọn họ, nhưng không hiểu sao mãi không bóp cò được, áo choàng rơi xuống cũng không biết, đành rút lui trong tiếng reo hò thắng lợi của đứa bé.
Hứa Đông Thăng vờ vịt phủi bụi đất trên người Thiết Tâm Nguyên, giọng khôi hài:” Nam tước tôn kính, lần trước ngài bị hai nữ nhân uy hiếp bỏ chạy, rơi nửa túi lương thực. Lần trước nữa bị hai đứa bé một nam một nữ đuổi đánh chạy chối chết, lần trước nữa bị ông già hom hem dùng gậy đánh chân ngựa, hại ngài ngã xuống ngựa, rơi cả túi bánh.”
“ Lần này khá hơn rồi, bị đứa bé cởi truồng ném đá đánh đuổi, chiến tích vĩ đại của nam tước ngài sẽ được viết vào thi ca lan truyền khắp sa mạc, ngài đi tới đâu cũng được người ta chào đón, ha ha ha.”
“ Chỉ là nam tước thân mến, cứ đánh cướp thế này e rằng lương thực của chúng ta không đủ dùng tới Y Ngô Châu đâu.”
Thiết Tâm Nguyên kệ những lời đó, xoa xoa hai gò má bị gió lạnh thổi cứng đờ:” Làm sao ta nỡ xuống tay với những người cùng khổ đó, chẳng lẽ ở nơi này không có tên cường hào, địa chủ, thương nhân độc ác, giàu có mà bất nhân à?”
Hứa Đông Thăng chỉ thẳng bé giơ áo choàng đỏ đứng trên tảng đá la hét thị uy:” Ba người nhà đó có sáu con cừu, ở nơi này có thể gọi là cự phú.”
Thiết Tâm Nguyên tròn mắt:” Làm sao mà nghèo như thế?”
“ Chiến tranh, rồi gió, tuyết thêm vào sa đạo và đội lạc đà cướp bóc, ngươi còn hi vọng giàu có nổi à?” Hứa Đông Thăng chỉ hoang mạc nếu trừ những đụn tuyết trắng ra thì chỉ thấy một màu xám xịt của sỏi đá:” Tất cả đều như thế hết, ngươi đừng hòng kiếm được mục tiêu như ngươi nói.”
Thiết Tâm Nguyên ôm đầu nói:” Thôi thì chúng ta tiết kiệm một chút, mau chóng tới Y Ngô Châu.”
Mạnh Nguyên Trực gật gù tán thưởng Thiết Tâm Nguyên, đột nhiên quát lên một tiếng phẫn nộ, thúc chiến mã lên sườn dốc.
Mọi người quay đầu nhìn, chỉ thấy thằng bé vừa xong còn reo hò bị trường thương đấu xuyên cơ thể bé nhỏ, đưa lên cao rồi ném xuống tảng đá cứng đờ.
Cha mẹ nó vừa la hét chạy tới liền bị loan đao chém bay đầu, máu tươi phọt cao, chạy mười bước mới ngã gục.
Tráng hán Ba Tư một tay giơ xác thằng bé lên lắc lắc về phía đám người bọn họ trêu ngươi, sau lưng hắn là nhóm người đang bắt sáu con cừu gầy gò, cười hô hố vô cùng đắc chí.
Khuôn mặt Thiết Tâm Nguyên nhanh chóng trở thành hung tợn:” Chúng ta kiếm được kẻ độc ác rồi, lần này có thể cướp bóc cho thống khoái.”
Hứa Đông Thăng rút trường đao ra:” Đúng là như thế.”
Phó dịch Hứa gia nhận lệnh không cần ai chỉ huy, rất có kinh nghiệm chia ra bao quanh khe đá, Hứa Đông Thăng có vẻ cũng vô cùng phẫn nộ, trường đao lăm lăm trong tay lóe hàn quang, chiến mã phi hết tốc lực.
Thiết thương trong tay Mạnh Nguyên Trực như giao long ra biển lớn, không gì cản nổi, xuyên qua thuẫn da lớn của tráng hán, người hắn bị nhấc bổng lên không trung, cảnh tượng giống khi nãy tái diễn, bị ném mảnh xuống tảng đá, đầu vỡ toác.
Đây là đội ngũ kỵ binh mười người, tên tráng hán cầm đầu là kẻ bị Thiết Tâm Nguyên bỏ rơi.
Đám người còn lại không ngờ Thiết Tâm Nguyên lại giết người mình, vứt đao đi, chưa kịp cầu xin thì Hứa Đông Thăng đã dẫn người thẳng tay đồ sát.
Đó là cuộc chém giết trong im lặng, khi toàn bộ ác đồ ngã xuống, không ai muốn ở lại nơi này thêm, thậm chí chiến mã của người Ba Tư cũng không muốn mang theo.
Mạnh Nguyên Trực đưa cho Thiết Tâm Nguyên một con dao, rất tinh xảo, ấn chuôi dao một cái là có lưỡi dao bật ra, rất thần kỳ.
Những con dao thế này Thiết Tâm Nguyên thấy rất nhiều rồi, nhưng xuất hiện ở thời đại này vẫn thấy vô cùng thú vị, y chẳng hứng thú với mấy thứ đao kiếm, với y mang theo giống như món đồ chơi, thuận tiện cắt thức ăn mà thôi.
Quan trọng là biểu hiện của Mạnh Nguyên Trực, con dao này coi như là đầu danh trạng.
(*) Đầu danh trạng: Quy củ của giang hồ khi muốn nhập bọn thì phải làm một việc nhúng tràm mang thành tích về chứng minh, gọi hay ho chứ toàn là cướp giết.