Bóng hình mẹ và Nhu Nhi phản chiếu lên cửa sổ, ánh sáng vàng vọt hắn ra sân tối, nhìn thôi đã ấm lòng.
“ Mẹ, con về rồi.” Thiết Tâm Nguyên cực lực khống chế giọng nói mình không khác gì thường ngày:
“ Tắm rửa rồi ngủ đi, sáng mai qua đây mẹ có chuyện muốn nói.” Vương Nhu Hoa nói vọng ra:
“ Vâng.” Thiết Tâm Nguyên đáp một tiếng rồi về phòng:
Hỏa Nhi, Thủy Nhi cứ ăn cơm xong là thành phế vật vô dụng chỉ biết ôm bung ngủ, nên tiếng ngáy khò khò từ trong phòng họ truyền ra cũng không có gì lạ.
Đi ra bên giường, khó khăn lắm mới kéo được một chậu nước, từ từ cởi áo ra, Thiết Tâm Nguyên dù cắn chặt răng cũng không kìm được tiếng kêu thống khổ, khẽ ấn hông, ngay cả hít thở thôi cũng đau, đó là tín hiệu xương sườn bị rạn.
Da thịt hai bên sườn bầm tím, ngâm khăn mặt vào nước lạnh, vắt khô đắp lên người buộc lại.
Lúc này mới kiểm tra vết thương cũ ở chân, do hôm nay vận động mạnh, máu rỉ ra, dính vào vải băng bó, bóc ra thôi đâu không khác gì lột da.
Thở hồng hộc một lúc lấy nước sạch rửa qua, rắc thuốc bột lên.
Xử lý xong vết thương, cho thêm than vào lò, leo lên giường, chẳng kịp nghĩ gì đã ngủ say.
Khi gà gáy ba lần, Thiết Tâm Nguyên dùng tới nghị lực vô thượng mới bò dậy được, mỗi việc mặc áo thôi tưởng chừng cũng lấy mạng y, đứng sau cửa đợi mặt khôi phục lại, mỉm cười ung dung bước ra ngoài.
Hôm nay thời tiết rất tốt, không khí lành lạnh lại có ánh nắng ấm chiếu lên người, làm y gần như không mở mắt ra được. Lấy nước lạnh rửa mặt, thân thể vô cùng khó chịu như không thuộc về mình nữa, cảm giác mỗi một động tác đều trở nên lóng ngóng.
Nhìn tay run rẩy đưa cốc nước nóng lên miệng, nhân lúc cốc chưa bị rơi uống một ngụm.
Mọi người đã có mặt ở phòng tụ tập ăn sáng rồi, Thiết Tâm Nguyên ngồi xuống tự lấy bánh bao cho vào mồm, nhìn mẹ và A Nhị đang nói chuyện với nhau rất sôi nổi, còn A Đại thì chỉ ăn với uống rượu, vì thế chẳng mấy chốc bất kể là A Đại hay A Nhị đều say, mấy lần A Nhị nói không lưu loát suýt cắn phải lưỡi.
A Nhị quay sang trừng mắt với A Đại, áy náy nói:” Thất lễ quá, xá huynh tới từ chốn hoang dã ít hiểu biết, tham rượu ngon, làm phu nhân chê cười rồi, A Nhị cáo từ.”
“ Không hề gì.” Vương Nhu Hoa đứng lên tiễn chân, cảm khái:” A Nhị tiên sinh là bạc tài học chí sĩ, phải giới thiệu cho lão thái gia trong phủ.”
Nhu Nhi đang ngồi bên bếp lo thêu thùa cười:” Di di giỏi thật, hôm qua còn sợ tới xỉu luôn, giờ còn muốn giới thiệu cho lão thái gia, chẳng may lão thái gia có chuyện gì thì sao?”
Vương Nhu Hoa gõ đầu Nhu Nhi:” Con bé này, uổng công di di thương ngươi, dám lôi chuyện xấu của di di ra nói.”
Xong quay sang nhi tử đang uể oải ăn bánh, giọng nghiêm lại:” Làm cái gì mà mấy ngày không thấy mặt mũi đâu?”
Thiết Tâm Nguyên chỉ đầu:” Con có vài chuyện cần nghĩ cho rõ ràng, nên kiếm chỗ yên tĩnh suy nghĩ.”
“ Phải nghĩ cho kỹ, Xảo Nhi đi rồi, con là trụ cột của cái nhà này, ngàn vạn lần đừng mắc sai lầm.”
Thiết Tâm Nguyên cười:” Mẹ nói rất phải, con nhớ rồi.”
Vương Nhu Hoa thở dài cảm khái:” Con xem đám huynh đệ tỷ muội ở đây, đều đã tới tuổi cưới gả rồi, con thì không gấp, nhưng không thể không nghĩ cho mọi người, hồi môn, sính lễ đều phải chuẩn bị từ sớm, lớn rồi không thể vô tư cười hì hì suốt ngày nữa.
Thiết Tâm Nguyên quay sang:” Hỏa Nhi, đã nhìn trúng ai chưa, để mẹ ta đi tìm người cầu thân.”
Cái trang này chẳng ai chịu làm bữa sáng, hôm nay có Vương Nhu Hoa nên mùa đông mới có được bữa cơm nóng mà ăn, Hỏa Nhi đang ra sức nhét bánh bao nóng vào mồm thiếu chút nữa bị chết nghẹn, mãi mới thở đều được, hai mắt xoay tròn.
Phúc Nhi che miệng cười trộm chỉ chỉ Nhu Nhi, sau đó vờ như không biết gì.
“ Vậy kệ ngươi, Thủy Nhi, còn ngươi?”
Thủy Nhi đều đều nói:” Đại trượng phu sợ gì không có vợ, đợi ta dương danh lập vạn sẽ là lúc cưới vợ sinh con.”
Thiết Tâm Nguyên quay sang mẹ giải thích những lời vô nghĩa đó:” Nói thế tức là hắn định độc thân cả đời rồi, mẹ kệ hắn.”
Không đợi Thiết Tâm Nguyên hỏi tới, những tên còn lại tranh nhau vơ bánh bao chạy sạch.
“ Xem ra không tên nào nhận ý tốt của mẹ.”
Vương Nhu Hoa nhìn bàn ăn trống trơn, không được thảo mãn ý định làm bà mai, thế là trút giận lên nhi tử:” Còn chẳng phải do con và Xảo Nhi gây ra, một đứa thì chạy theo nữ nhân Thổ Phồn, không có chút chí hướng nào hết, mất mặt. Còn con, chí hướng cao quá rồi, chỉ muốn cưới khuê nữ của hoàng đế thôi. Hai đứa không chịu làm gương, bảo người khác lựa chọn thế nào.”
Thiết Tâm Nguyên chỉ biết vâng dạ chịu trận, chợt thấy Thủy Châu Nhi thập thì ngoài cửa nháy mắt với mình, giơ tay lên đầu làm bộ đầu hàng chạy mất.
Ra khỏi đại môn liền thấy tên ngu hầu Trương Hưng thích mặc khôi giáp đứng dưới ánh mặt trời, toàn thân phát sáng như thần nhân.
Xem ra không được đám Thủy Châu Nhi cho vào nhà nên phẫn nộ lắm, dù thấy Thiết Tâm Nguyên đi ra cũng vờ như không thấy.
Đây là loại quan nhị đại ngu xuẩn, Thiết Tâm Nguyên gặp rồi, chúng luôn khinh miệt tách bản thân khỏi đám hoàn khố, kỳ thực kém hoàn khố xa. Hoàn khố tuy vô dụng, nhưng biết mình biết người, nhận thức rõ vị trí của bản thân.
Chứ không như Trương Hưng tự cho mình cao hơn người một bậc.
Khi nghe thấy Thiết Tâm Nguyên ho một tiếng, Trương Hưng mới thi lễ rất qua loa:” Tặc nhân mà tước gia nói đã được tìm thấy, ti chức chuyên môn tới đây để mời tước gia phân biệt xem có đúng không?”
Thấy Trương Hưng mang cả xe ngựa tới, Thiết Tâm Nguyên gật đầu lên xe, nhờ Thủy Châu Nhi nói với mẹ mình có chuyện muốn ra ngoài.
Nơi bị cháy hôm qua là ngõ Trúc Can, đây là cái ngõ hỗn loạn nhất Đông Kinh.
Thiết Tâm Nguyên nhìn đám đông lố nhố xem náo nhiệt, hạ rèm xuống, y chẳng thấy đống thi thể cháy xém có gì đáng xem.
Tiểu viện kia đã chi chít sai dịch đứng gác trong ngoài ngăn cản đám đông hiếu kỳ, đi qua vòng cảnh giới liền thấy một hàng dài thi thể đắp khăn trắng.
Trương Hưng nhìn khuôn mặt thanh tú xanh xao của Thiết Tâm Nguyên cố ý chỉ mảng nước trên tấm khăn trắng:” Đó là mỡ do cháy chảy ra ...”
Sắc mặt Thiết Tâm Nguyên rất tệ, trán lấm tấm mồ hôi mịn, đó là vì mỗi bước đi của y đều rất khó nhọc, điều này bị Trương Hưng hiểu lầm cực kỳ thỏa mãn, vén khăn trắng ra:
“ Mời tước gia phân biệt, bên trong hầm còn có một xác nữ nhân, có điều ả chui vào một cái khe cực hẹp, không lôi ra được, đoán chừng kéo mạnh một cái là cơ thể rời ra hết như gà nướng ấy ...” Trương Hưng cố ý miêu tả:
Thiết Tâm Nguyên nhìn hắn với ánh mắt căm ghét:” Ngươi biết rõ thi thể không nhận ra nữa còn gọi ta tới làm gì?”
Trương Hưng đi tới một cái xe ngựa, vén rèm lên:” Bên trong có cái xác nữa bị đâm chết, vẫn hoàn chỉnh.”
Thiết Tâm Nguyên nhìn trong xe, thi thể Đại Đảo vẫn nguyên tư thế cũ, đôi mắt mờ đục nhìn lên trần xe.
“ Tên này là Đại Đảo, một người Oa, còn lại không biết.”
“ Tước gia quen hắn?”
Thiết Tâm Nguyên lắc đầu:” Không quen, chỉ nghe Đằng Nguyên Nhất Vị Hương gọi hắn là Đại Đảo.”
“ Tước gia, nữ nhân trong khe hở thiếu một ngón tay, hẳn là Đằng Nguyên Nhất Vị Hương mà ngài nói, tước gia muốn xem không?”
Thiết Tâm Nguyên lần nữa lắc đầu, cố gắng nói càng ít càng tốt, nói thôi cũng thấy xương sườn đau đớn rồi, chỉ là dáng vẻ đó lọt vào mắt Trương Hưng làm hắn rất thỏa mãn.