Thông qua cuộc chém giết phẫn nộ này, đội ngũ nho nhỏ của bọn họ trở nên đoàn kết hơn, vì hành động của đối phương hợp khẩu vị của mình.
Trước kia bất kể chủ nhân là ai, quan hệ đó đều không đủ mang lại cho bản thân cảm giác an toàn, đó không phải vấn đề muốn hay không, mà do hoàn cảnh gây ra. Bọn họ gặp cảnh cướp bóc nhiều rồi, trơ lỳ rồi, dù phẫn nộ cũng chỉ thở dài một tiếng rồi thôi, nhưng Thiết Tâm Nguyên hạ lệnh giết đám súc sinh đó, ai cũng có cảm giác tìm được đúng người để theo.
Đi trên hoang mạc chỉ có buồn tẻ và gian khổ, nhất là nhìn cảnh tưởng như ngày nào cũng giống ngày nào, cảm giác mình chẳng hề tiến lên được bao nhiêu dễ khiến người ta nóng nảy nản chí.
Thiết Tâm Nguyên không ngại khổ cực, chẳng có sự thành công nào mà không phải đánh đổi, nhưng từ lúc tới Tây Vực chỉ biết chạy theo Mục Tân một cách vô nghĩa, không biết mình đang làm gì, vì cái gì, nhiều lúc chỉ muốn tung hê tất cả, trốn quách cho rồi.
Hoang mạc bao la không ít lần thôi thúc ý tưởng đó.
Cuối cùng Thiết Tâm Nguyên cũng nén lòng được, tạm coi như đây là quá trình rèn luyện bản thân, đám người trong giáo hay nói câu vượt qua chín chín con sông, chín chín ngọn núi, không chỉ là cách nói hình tượng, đây hẳn là một phần trong khảo nghiệm của Mục Tân.
Đội ngũ cứ thế lặng lẽ tiến lên.
Sáu người Thiết Lục bây giờ hoàn toàn quen với việc ăn thịt, bọn họ khoan khoái thúc ngựa chạy trên hoang nguyên, tìm kiếm các loại cừu hoang, khi qua một tòa thành bị cát vùi, đám Thiết Nhất may mắn tìm được đàn lừa hoang.
Những sinh vật mỹ lệ đang ăn cỏ khô ấy thì gặp phải bất hạnh, một đám người như chó sói vây quanh, ở hoang mạc có thành quả đi săn phong phú như thế này, có lẽ là thiên thần báo đáp cho hành vi của họ những ngày qua, đám Thiết Nhất kiên trì cho rằng như vậy.
Ăn một bữa thịt lừa ngon lành, Thiết Tâm Nguyên bỗng nhiên thêm rất nhiều tự tin vào chuyến hành trình phía tây của mình.
Niềm tin này không tới từ thịt lừa, mà từ cảnh nói cười vui vẻ trong đoàn, từ cảnh Thiết Lục vui vẻ nhận lấy cái dái lừa nướng từ tay Hứa Vĩ, thậm chí còn giơ ngón cái lên tán thưởng.
Quay đầu nhìn về phương nam, thầm chúc cho tất cả người thân của mình bình an, sau đó đứng dậy lệnh xuất phát, tiến vào chặng đường gian nan nhất của chuyến đi.
Đại Phong Khẩu.
Đây là một sơn cốc hẹp, hai bên là những rặng núi thấp kéo dài mười mấy dặm, sau đó bỗng nhiên cao vút lên chọc thủng trời.
Gió bấc trong sơn cốc cực kỳ mãnh liệt, những hòn đá cuội to bằng quá trứng gà bị gió thổi không ngừng lay động, xoay tròn, như bỗng nhiên có linh tính.
Trước mặt Thiết Tâm Nguyên là một đại dương đá cuội mênh mông, y biết, vài trăm năm nữa thôi những cục đá này sẽ tiếp tục nhỏ đi, rặng núi hai bên tiếp tục thấp xuống, cuối cùng thành một phần của sa mạc bao la.
Cảm giác chứng kiến biến thiên chân thực nhất của thiên nhiên, lòng đầy kích động, trải nghiệm này không phải ai cũng thấy.
Phần mỹ diệu nhất của sinh mệnh là thường xuyên biến đổi, từ hình thức này chuyển sang hình thức khác, giống như ánh sáng muôn màu, làm người ta khó nắm bắt.
Thiết Tâm Nguyên là người từng chết một lần, nhưng mười mấy năm ở Đông Kinh, cả tuổi thơ được mẹ bao bọc, bên cạnh luôn có huynh đệ tỷ muội chân thành, khiến y chỉ tiếp tục duy trì sinh mệnh vốn có trôi theo bản năng sống, không mục đích, lần này đi tới sa mạc, giống luyện qua lò bát quái một lần, hình thành lên cái tôi hoàn toàn mới.
Ký ức trước khi tới Đại Tống như bị gió ở Đại Phong Khẩu mang đi thật xa.
Nghe nói phàm là người cắt đứt với quá khứ, thì chính là lúc người đó làm chuyện lớn rồi.
Đã nghe nói tới Đại Phong Khẩu, nhưng đi vào mới biết gió lớn thực sự là gì.
Ống quần được buộc chặt bằng dây thừng nhanh chóng phồng lênh như bong bóng, toàn thân giá lạnh, thậm chí Thiết Tâm Nguyên cảm thụ được cát cực mịn không ngừng dầy lên trong ống quần, mặt bịt vải bông dầy, gần như không thở nổi, vậy mà mồm vẫn toàn bị đất.
Bước chân không vững một chút là có thể bị gió thổi bạt về phía sau.
Chiến mã cúi đầu thấp, chúng không có bản lĩnh có thể ngẩng cao đầu đi trong gió cát như lạc đà, theo lời Hứa Đông Thăng, chiến mã đi qua Đại Phong Khẩu sẽ tổn thọ ba năm.
Thiết Tâm Nguyên gian nan buộc vải bông cho chiến mã, cái mũi của nó đã có lớp bùn dầy, đó do cát trộn với nước mũi sinh ra.
Mỗi người một ngựa, mỗi người đều có một sợi dây thừng buộc vào nhau, ở nơi tầm nhìn chưa tới mười mét này, một khi bị lạc là chết.
Đi đầu là con ngựa già do Hứa Đông Thăng giữ, bản năng nhận đường của ngựa sẽ dẫn bọn họ đi đúng đường, còn lại là khảo nghiệm sức nhẫn nại của bản thân, ép mình tin vào một con ngựa, đi theo nó cần dũng khí lớn.
Có tiếng quỷ khóc như có như không truyền tới, Hứa Đông Thăng nghiếng tai lắng nghe, mừng rỡ ôm cái mặt dài của con ngựa hôn liên tục, những người khác cũng reo hò, mặc cho gió lớn tống cát vào mồm.
Con ngựa già đi nhanh hơn, Thiết Tâm Nguyên phát hiện ra hướng bọn họ đi không phải nơi phát ra tiếng kỳ quái kia, Mạnh Nguyên Trực định sửa sai cho Hứa Đông Thăng, nhưng nhớ tới mấy lần hành động ngu xuẩn của mình ngậm mồm đi theo.
Đoàn người không khác gì bịt mắt đi đường được nửa canh giờ tới được một nơi núi đá lởm chởm, gió nhỏ đi nhiều, nhưng tiếng ổn càng lớn, ù ù muốn điếc tai.
Thiết Tâm Nguyên sờ một táng đá, cảm giác mịn như lụa, giống được người thợ giỏi nhất mài bóng.
Ngược chiều gió đi trong khe đá dài, gió cát hoành hành không còn nữa, chỉ có cát lả tả từ trên trời rơi xuống như mưa xuân.
Hứa Đông Thăng ra hiệu dừng lại, Hứa Kinh chạy đi đếm xem đội ngũ có ai bị thất tán không, những người khác nhanh chóng đốt lửa, có điều không có củi, nên đốt bằng xương khô, đó là thứ nhiều nhất ở nơi này, dưới mông Hứa Đông Thăng là cái đầu lâu.
Không phải của bò ngựa hay lạ đà, mà là đầu người.
Xương sườn cháy lách tách, màu vàng nhạt, Hứa Đông Thăng nói nếu là buổi tối nó sẽ có màu lam nhạt, thi thoảng còn có màu tím.
Dựng lên một cái lều lớn, nhưng không phải cho người ở, mà che cho đồi nước phía dưới, dù vậy vẫn có một lớp bụi bên trên nồi.
Lúc này Thiết Tâm Nguyên chỉ muốn uống bát canh nóng, cho dù bên trong có bụi đất thì y cũng mặc kệ, toàn thân đã lạnh cứng đờ, hà hơi cũng chẳng thấy ấm nữa, phải bổ xung nhiệt lượng gấp.
Nồi canh đã sôi, Thiết Tâm Nguyên lấy bát chuẩn bị múc thì có tiếng người phụ trách canh gác hét lên phá hỏng hết.
“ Sa đạo!”
Tức thì tất cả rút vũ khí kiếm vị trí thuận lợi chuẩn bị tác chiến.
(*) Hôm nay dừng ở đây nhé.