Một chiếc khoái thuyền đỗ ở cửa Hứa gia, trên thuyền là đống rương, có cái bật nắp, toàn là bạc trắng phau phau.
Tên hắc y nhân đang bận rộn dùng thừng buộc rương hoàn toàn không có chút phòng bị nào bị Thiết Tâm Nguyên đâm xuyên bụng, tay xoáy tròn một cái rút ra lôi theo cả đống nội tạng.
Nhảy vào khoang thuyền, Thiết Tâm Nguyên đâm loạn xạ đáy thuyền, mỗi nhát kiếm đều có nước phọt lên, khi nhìn thấy đống bạc trắng kia y biết mình nhầm. Đằng Nguyên Nhất Vị Hương chẳng phải là gián điệp của nước Oa, bọn chúng đơn giản chỉ là lũ sát thủ, một đám đánh thuê, một đám cường đạo, tóm lại mục đích của chúng chỉ là tiền mà thôi.
Khi Đằng Nguyên Nhất Vị Hương nhảy xuống thuyền, phát hiện không cách nào bịt được nước tràn vào nữa, thét lanh lảnh lao xuống sông, tư thế hết sức mỹ diệu nhìn là biết cao thủ bơi lội, truy sát Thiết Tâm Nguyên nhảy xuống trước đó không lâu.
Thiết Tâm Nguyên biết mình đánh chìm thuyền tang vật của người ta, bà nương này hận mình thấu xương, không dám chậm trễ chút nào dùng cả chân lẫn tay leo lên đê, vòng qua hàng liễu rậm rạp chạy thục mạng, chỉ cần kiên trì tới khi quan binh bới là mình thắng.
Một mỹ nữ Hồi Hột thoát nạn từ Hứa gia không rõ tình hình, nhìn thấy Đằng Nguyên Nhất Vị Hương khóc lóc chạy tới ôm lấy muốn san xẻ sự sợ hãi của mình.
Đằng Nguyên Nhất Vị Hương đẩy cái xác chết bị đấm chi chít ở ngực ra, nhắm hướng Thiết Tâm Nguyên truy đuổi, thân hình như quỷ mỵ luồn lách qua chướng ngại vật, không lâu sau đã thấy bóng dáng kẻ thủ, vứt đoản đao dính máu, rút trường đao ở lưng ra.
Thiết Tâm Nguyên nghe thấy bước chân sau lưng, bất thình lình quay người chĩa nỏ về phía Đằng Nguyên Nhất Vị Hương, ả phản ứng cực kỳ linh mẫn, lăn ngay sang cây liễu gần đó.
Đợi chốc lát không thấy nỏ tiễn bay tới, Đằng Nguyên Nhất Vị Hương tức tối xông ra, ả rất cao, lại là người luyện võ, nên dù nhiều lần bị Thiết Tâm Nguyên giở thủ đoạn, vẫn cứ nhanh chóng đuổi kịp.
Nhìn thấy y lại chĩa nỏ về phía mình, cho dù biết tám phần y giở trò nhưng vẫn vội vàng né tránh, thứ nỏ tiễn bắn xuyên được giáp da đó làm ả cực kỳ kiêng kỵ.
Thiết Tâm Nguyên lúc đầu là cố tình để Đằng Nguyên Nhất Vị Hương đổi kịp, tính nhử địch tới khi quan binh tới một lần giải quyết dứt điểm mối họa này, không ngờ ả nhanh nhẹn như vậy, liên tục rơi vào cảnh nguy ngập tới tính mạng.
Vừa chạy vừa chửi rủa, rõ ràng đám khốn kiếp này mới là cường đạo, vậy là lần nào người bỏ chạy cũng là mình.
Đại Tống khốn kiếp này đúng là thiên đường cho tội phạm, một châu huyện phía dưới, cả huyện chỉ có ba mươi mã bộ cung thủ, thêm vào mười mấy nha dịch, đó là toàn bộ lực lượng trị an.
Còn về dân tráng chỉ khi nào có án mới tổ chức, khi đó thì tặc nhân chuồn từ lâu rồi.
Khốn kiếp, lão tử muốn sống thống khoái có lẽ cũng nên theo Xảo Nhi đi làm cường đạo ...
Chỉ là sống qua hôm nay mới nói tiếp được, chạy tới chỗ đông người là tới lượt mình truy sát nữ nhân này.
Viu, lại một cục đá to như nắm đấm xẹt qua bên cạnh, Thiết Tâm Nguyên toát mồ hôi lạnh, nếu không phải chạy zic zắc thì sớm toi mạng rồi.
“ Chết đi!” Thiết Tâm Nguyên rống lớn, lần nữa quay lưng nhắm chuẩn Đằng Nguyên Nhất Vị Hương đã gần trong gang tấc, nỏ tiễn bay vút đi.
Đằng Nguyên Nhất Vị Hương kêu thảm ngã xuống, Thiết Tâm Nguyên reo một tiếng đắc thắng, định bước tới dứt điểm luôn nhưng nghĩ gì lại nhảy lui ra sau.
Quả nhiên quyết định của y cực kỳ chính xác, Đằng Nguyên Nhất Vị Hương chân đạp đất nhào tới, nếu y mà đến gần hơn một chút là bị ả vồ trúng, nhanh chóng lắp tên bắn tiếp.
Đằng Nguyên Nhất Vị Hương nổi điên rồi, lần này ả không né tránh nữa mà dùng hai tay chắn tên, thà bị thương cũng nhất quyết muốn giết Thiết Tâm Nguyên.
Thiết Tâm Nguyên đâu dám đối chọi với ả, tung mình qua cái gò ao, lăn lông lốc một hồi rồi chui vào Biện Hà phẳng lặng, mặt trời chiếu xuyên qua mặt nước tạo thành muôn đạo hào quang đẹp mắt, nhưng nước thì lạnh thấu xương, làm y thiếu chút nữa cứng người, phải dùng hết nghị lực đạp nước.
Vai, tay đều trúng tên, Nhất Vị Hương lạnh lùng cắn chuôi dao, lao xuống sông truy đuổi.
Thiết tâm Nguyên nín thở bơi liền một hơi bảy tám trượng mới thò đầu lên, cho rằng khoảng cách này là an toàn rồi, muốn nhìn dáng vẻ tức giận của quỷ nữ nhân kia, ai ngờ vừa xoay người đã thấy Nhất Vị Hương đang đạp nước cách đó không xa.
Nữ nhân đó hôm nay rõ ràng ý đồ đi đánh cướp, cho nên mặc áo chẽn bó sát người, hiển nhiên là xuống nước sẽ thuận lợi hơn kiểu trang phục văn nhân thùng thình vướng víu của y.
Cực kỳ quyết đoán, dùng đoản kiếm cắt đai lưng, cởi bỏ toàn bộ y phục trên người, bơi về phía hạ du, chỉ thấy Đằng Nguyên Nhất Vị Hương khẽ uốn mình, lướt đi dưới nước như một làn khói, thu hẹp khoảng cách cực nhanh, nhưng y ngoài ra sức đạp nước thì không biết cách nào thoát thân.
Chân đột nhiên nhói đau, đâm bừa kiếm tới, kiếm hơi khựng lại không biết trúng cái gì, cuồng tính bộc phát, cứ thế nhân đà lao cả người tới, quyết đồng quy vu tận với kẻ thù.
Nước sông quá lạnh nếu còn tiếp tục bỏ chạy thì cũng chết cóng mà thôi.
Phản ứng này làm Đằng Nguyên Nhất Vị Hương bất ngờ, hai ngón tay đâm thẳng vào mắt Thiết Tâm Nguyên, chỉ là chậm mất một chút, ngón tay sượt qua trán, bị Thiết Tâm Nguyên há miệng ngoạm luôn, kêu thảm húc đầu tới, chỉ nghe một âm thanh rợn người truyền tới, không ngờ bị cắn đứt ngón tay.
Thiết Tâm Nguyên trúng đòn nặng, đầu óc quay cuồng bị nước cuốn đi.
Đằng Nguyên Nhất Vị Hương nhìn ngón tay bị thiếu một đốt của mình, đang định truy đuổi thì phát hiện từ thượng du có khoái thuyền đốt đuốc sáng rực trôi tới, biết cơ hội đã qua, vội bơi vào bờ.
Ở bờ bên kia Thiết Tâm Nguyên gian nan bò lên bãi cát, nhổ cái dằm gỗ đâm vào chân không biết từ lúc nào, sau đó co quắp run rẩy trên bãi cát ướt.
Đám bộ khoái ngu xuẩn luôn chậm trễ, khi chúng tìm tới nơi thì Thiết Tâm Nguyên chỉ còn hai mắt có thể cử động, toàn thân không có chút tri giác nào nữa, thanh đoản kiếm vẫn buộc vào cổ tay.
Bộ khoái cho Thiết Tâm Nguyên uống bát canh gừng nóng, thấy miệng y cứ mấp máy không ngừng thì ghé sát tai tới nghe.
“ Tỷ tỷ ta còn ở dưới giếng.”
“ Vương phu nhân đã được tìm thấy, không cần lo, công tử có biết gian tặc là ai không?”
Nghe thấy Vương Mạn được cứu rồi, Thiết Tâm Nguyên làm gì còn tinh thần để ý tới chuyện khác, tinh thần vừa buông lỏng, liền bị mệt mỏi nhấn chìm, ngủ thiếp đi .