Hứa Đông Thăng không biết khi nào đã tới gần, nghe hết những lời dụ dỗ của Thiết Tâm Nguyên, ban đầu còn cười thầm, cho rằng đó hoàn toàn là những lời nói ra với mục đích lừa gạt.
Nhưng nghĩ kỹ thì không hề, Tư Mã Thiên viết Sử Ký quả thực tạo phúc nhân gian, đó là cuốn sách gần như người đọc sách nào cũng phải biết. Ngay cả giấy cũng đích thực là sản phẩm của thái giám thời Hán, hắn không tưởng tưởng nổi nếu không có giấy thì sẽ thế nào.
Vì vậy bất giác càng chăm chú lắng nghe.
“ Chỉ có số hiệu, không có tên à, khó xử nhỉ, để ta đặt tên cho ngươi nhé? Ta họ Thiết, là cương cường, kiên cố, coi là cái họ không tệ. Vậy các ngươi lấy tên từ Thiết Nhất tới Thiết Lục.”
Hứa Đông Thăng cũng nói thêm vào:” Y là quý tộc nước Tống, trong nhà tài phú nhiều vô kể, nhưng chỉ có một mẫu thân, nếu các ngươi theo y là kiếm được chủ nhân không tệ.”
Thiết Tâm Nguyên thò đầu khỏi sọt nhìn Hứa Đông Thăng tán thưởng, hai bọn họ giờ có cùng lợi ích, phối hợp ngày càng ăn ý:” Quan trọng là các ngươi theo ta không cần tới mộ kỵ sĩ nữa, sống lại một lần, tìm lại những thứ mất đi.”
Thấy toàn bộ kỵ sĩ đều nhìn mình nghi ngờ, Thiết Tâm Nguyên vỗ ngực rầm rầm:” Từ hôm nay trở đi, chỉ cần các ngươi làm theo lời ta, một năm sau ta đảm bảo các ngươi còn cường tráng hơn trước kia.”
Hứa Đông Thăng không biết kế hoạch tẩm bổ của Thiết Tâm Nguyên, nói:” Nếu các ngươi thành Tạp Phỉ Lặc, y đúng là có thể giúp các ngươi sống lại lần nữa.”
(*) Tạp Phỉ Lặc - Kāfir, người không tin thần.
Đám kỵ sĩ vốn đang đầy mong đợi, nghe vậy thì kiên quyết lắc đầu, vì tin vào thần nên bọn họ mới hủy thân thể, nếu bảo bọn họ phản bội thần, không bằng giết bọn họ.
Chuyện này không thương lượng.
Thiết Tâm Nguyên xua tay:” Tín ngưỡng của các ngươi là gì cũng được, thần linh nào cũng cổ vũ chúng ta kiên cường sống, vứt bỏ sinh mạng của mình mới là sự coi thường lớn nhất với thần linh.”
Đám kỵ sĩ dứt khoát lắc đầu, bọn họ kiên trì tử vong, tìm kiếm tử vong trên chiến trường, nhưng không tự sát, như thế là phản bội ân điển thần linh.
Thiết Tâm Nguyên cười với Lão Hứa áy này nhìn mình, biểu thị không hề gì, chuyện không thể hoàn thành nhanh như thế, có thu hoạch này là tốt lắm rồi.
Giờ y chỉ nghĩ cách làm sao để đám người này ăn được cơ quan sinh dục động vật.
Khi con người ăn cơm, lưỡi không chỉ giúp phân biệt vị, còn hỗ trợ răng nhai nát thức ăn, đưa vào bụng tiêu hóa, vậy chỉ còn cách ăn cháo thôi.
Đội lạc đà vẫn đi nhanh về phía nam, đây là chuyện chẳng đặng đừng, muốn tránh thủ quân Tây Hạ ở Qua Châu thì chỉ còn cách quay về nội địa, sau đó vòng qua lãnh địa người Khiết Đan tới Y Ngô Châu.
Người Tây Hạ rõ ràng là nóng lòng báo thù, thám báo của chúng nhanh chóng xuất hiện, va chạm với đội lạc đà, chỉ trong một ngày Hứa Đông Thăng đã mất hai phó dịch, đều bị cung tiễn bắn chết, được đồng bạn mang về.
Trước khi mặt trời mọc, đội lạc đà tiến vào sa mạc.
Nhân lúc còn chút ánh sáng, Thiết Tâm Nguyên chữa trị vết thương cho sáu kỵ sĩ, y học được nhiều kiến thức trị thương từ Mục Tân, đều là điều cần cho chuyến hành trình dài.
Còn về phần cách dùng sợi chỉ khâu vết thương của Thiết Tâm Nguyên khiến Mục Tân rất tò mò.
Khi nghe Thiết Tâm Nguyên giải thích đây là một thí nghiệm rút ra từ kiến thức mình dạy cho thì Mục Tân rất hài lòng, quan sát từ đầu tới cuối, sau đó tự động ra tay khâu hai vết thương lớn mà Thiết Tâm Nguyên gặp khó khăn, dặn Thiết Tâm Nguyên là ông ta muốn biết kết quả cuối cùng.
Nếu sáu kỵ sĩ này khôi phục tốt, ông ta sẽ truyền bá tạo phúc cho Ba Tư.
Nhờ thế mà kỵ sĩ được chăm sóc tốt hơn, mỗi người lập tức được một bát sữa ngựa trộn sữa lạc đà.
“ Uống đi, uống hết, từ hôm nay trở đi, các ngươi chỉ được uống nó.”
Thiết Tâm Nguyên không khéo tay cho lắm, khâu vết thương xiêu vẹo, may mà giờ là mùa đông, thời tiết lạnh vô cùng, chẳng lo vết thương bị nhiễm trùng, nếu là mùa hè mà y xử lý vết thương thế này chỉ có một kết cục đó là nhiễm trùng mưng mủ mà thôi.
Thực tế cách dùng chỉ khâu vết thương là phát minh của người Ai Cập, nhưng thời điểm này Ai Cập và Trung Á vẫn còn bị bao phủ bởi thần uy, phàm là người phát minh ra thứ hữu dụng đều bị coi là dị đoan, bị xiên cọc hoặc là cho lên giàn thiêu.
Đám kỵ sĩ uống hết sữa, nhưng có chút kháng cự vớ món thịt cừu mà Thiết Tâm Nguyên nấu, y đã cực kỳ chiếu cố tới dạ dày yếu ớ của họ, thịt gần như bị nấu thành cháo rồi.
“ Thiết Nhất, ăn thịt là bước đầu tiên để các ngươi khôi phục thân thể, nếu không ăn thịt sẽ không nhanh chóng quay lại chiến trường được đâu.”
Không cách nào giảng giải lý lẽ, Thiết Tâm Nguyên phải dùng cách nói nửa dỗ dành nửa hăm dọa này:” Ai bảo kỵ sĩ Mã Mộc Lưu Khắc chỉ được ăn chay? Hỗn láo, các ngươi biết ta sẽ trở thành thần sứ, tin ta đi, thiên thần không bắt các ngươi ăn chay, hoàn toàn là do đám quý tộc không muốn hao phí thức ăn thôi.”
Sáu người trầm mặc ăn hết một nồi thịt băm ninh nhừ, bọn họ tin lời Thiết Tâm Nguyên, đám quý tộc đúng là rất tệ.
Ăn no xong nghỉ ngơi, Thiết Tâm Nguyên thậm chí còn tự trải đệm, đắp chăn cho họ, một quý tộc hạ mình làm việc mà nô phó mới làm, còn chẳng làm người ta cảm động?
Thiết Nhất giữ thói quen cũ, thức canh cho đám huynh đệ ngủ, trước mặt hắn là một bãi cát, hắn dùng tay viết chữ, Thiết Tâm Nguyên dùng miệng, hai người trò chuyện rất lâu.
“ Ta tới Tây Vực không phải là do tự lựa chọn, mà bị người ta cưỡng ép. Tình cảnh của ta không tốt hơn các ngươi, cho nên những người lâm vào tuyệt cảnh như chúng ta phải nương tựa vào nhau.”
“ Thiết Nhất, ngươi sai rồi, không có ai sinh ra đã là nô lệ, các ngươi sở dĩ có cảnh ngộ bi thảm này vì các ngươi là cô nhi, không có cha mẹ bảo hộ, ở cái mảnh đất vô nhân tính này, sống được đã là ký tích rồi ...”
“ Đúng thế, chúng ta không có gì để oan trách cả.”
“ Ngươi nói vị thịt hôm nay khang khác, ngươi từng ăn thịt rồi à ... Ặc, thịt người? Nướng? Quên đi, hôm nay các ngươi ăn thịt cừu đấy.”
Thiết Tâm Nguyên tất nhiên không nói hôm nay đám Thiết Nhất ăn bốn năm cái dái cừu, bị y băm nát trộn lẫn với thịt thường, chỉ cần thứ gia tăng hoóc môn nam là y không bỏ qua, còn về phần tín ngưỡng thì phải xếp sau sinh mạng.
Khi mặt trời mọc lên tiếng tục kinh vang vang xuất hiện ở trên sa mạc.
Hứa Kinh đứng trên đồi cát canh phòng hét lớn:” Địch tập.”
Đám người đang thành kính lễ bái mặc kệ, tiếp tục nghĩ thức của mình giống thương ngày.