Cùng lúc ấy trên sa mạc, qua sáu ngày đi đường cấp tốc đoàn người Thiết Tâm Nguyên tới được Y Ngô Châu, sáu thương binh sống được bốn người, còn hai bị xuất huyết nội tạng bỏ mình trên sa mạc, đến khi chết, tay Hứa Đình vẫn nắm chặt đĩnh vàng.
“ Bọn thuộc hạ vô tình có được bốn xe vàng, tiếc rằng gặp phải sa đạo, ít người không đánh nổi bọn chúng, đành bỏ vàng mà chạy, kết quả thần sa mạc không cho phép sa đạo mang tài phú của người đi, giáng thiên phạt xuống, sa đạo chết, vàng cũng không còn.”
Mục Tân nghe Hứa Đông Thăng ba hoa một hồi, mặt vô cảm nhìn sang Thiết Tâm Nguyên hỏi:” Con của ta, con có nhìn thấy không?”
Thiết Tâm Nguyên gật đầu, lấy trong lòng ra một đĩnh vàng, đặt trước mặt Mục Tân không nói gì cả.
Mục Tân cầm đĩnh vàng lên quan sát rất lâu mới hỏi:” Thực sự là thiên phạt sao?”
Thiết Tâm Nguyên hồi tưởng, mặt chưa hết kinh sợ:” Cuồng phong, nổ lớn, lửa mạnh, sau đó vô số sa đạo biến thành cát bụi, học sinh có tới xem, vô cùng kinh khủng, chẳng dám nhìn tới lần thứ hai.”
“ Vậy còn vàng thì sao?”
Vỗ tay một cái, ba sọt chứa đầy vàng được mấy phó dịch khiêng lên.
“ Đây là số vàng học sinh nhặt được trên sa mạc sau thiên phạt, còn lại không tìm thấy nữa.”
Mục Tân thở dài:” Đây là nguồn gốc của tai họa, trước mặt trí tuệ đích thực, vàng chỉ là đống bùn thôi. Nó khiến chúng chỉ nhìn thấy ánh sáng lấp lánh mà không thấy tai họa sau bóng tối.”
“ Quyền trượng của Mục Ca Lạp đúc bằng vàng, tường của hoàng kim thành xây bằng gạch vàng, nhưng bây giờ đều biến mất trong lửa lớn. Người đời nổi lòng tham thì thần phạt sẽ giáng xuống, cảnh cáo chúng ta đừng nên chiếm hữu tài phú không thuộc về mình.”
Phun xong một tràng rắm chó, Mục Tân nhắm mắt lại, hai người Thiết Tâm Nguyên thi lễ lui ra, trong phòng chỉ còn lại tiếng tụng kinh cho linh hồn đã chết của Mục Tân.
Thiết Tâm Nguyên thấy Hứa Đông Thăng mặt âm trầm lầm lũi bước đi, huých vai hắn:” Đừng nói lão ca không nghe ra ý tứ trong đó nhé.”
Hứa Đông Thăng tinh thần hơi kém:” Hừ, kẻ ngốc cũng nghe ra, lão già cảnh cáo chúng ta, nếu ngâm cất giữ vàng không giao ra là chết, dù nấp trong thành hoàng kim cũng chết.”
Điều tốt duy nhất trong chuyện này là nghe giọng Hứa Đông Thăng không còn chút kính sợ nào với Mục Tân nữa, lòng tham giáp ông ta chiến thắng bóng ma đè nặng trong lòng, Thiết Tâm Nguyên hỏi:” Giờ làm sao đây?”
“ Chả sao cả, thuộc hạ của ta không biết, chúng cho rằng vàng đều đã giao cho Mục Tân, chuyện giấu vàng do đích thân ta và Mạnh Nguyên Trực làm.”
“ Thế là tốt, Mục Tân sẽ không tin thiên phạt đâu, ông ta sẽ phái người xác thực.”
“ Càng tốt.” Hứa Đông Thăng đột nhiên nói oang oang:” Con mẹ nó, lần này thiệt cả người cả tài vật, ta nuốt không trôi cục tức này, tiểu tử ngươi đi uống rượu với lão tử không?”
“ Đi đi, tửu lượng ta kém chỉ làm cụt hứng lão ca thôi.” Thiết Tâm Nguyên cười tủm tỉm xua tay:
Tung kinh xong, Mục Tân đưa tay lấy một đĩnh vàng, vỗ nhẹ tay.
Một người Đại Thực nhỏ thó gầy gò từ gian trong chui ra, cúi rạp người đợi lệnh.
“ A Lạp Đinh, ngươi đi tra cho ta, ta muốn toàn bộ số vàng, phái người theo dõi Hứa Đông Thăng, ta không tin lời nào hắn nói hắn nói, tên này gần đây không còn là chó ngoan nữa rồi.”
….
Y Ngô Châu, bây giờ chính là Cáp Mật, đối với vùng đất này, Thiết Tâm Nguyên không hề xa lạ, rất lâu trước kia y từng kiếm sống ở đây.
Mặc dù cách nhau cả nghìn năm trời, Thiên Sơn hùng vĩ vẫn không có gì thay đổi, ôm trọn lòng chảo Cáp Mật vào lòng, tuyết trắng trên đỉnh núi nhiều hơn đời sau, lượng ó, diều hâu chao liệng trên trời cũng áp đảo.
Cáp Mật không lớn, cũng không có tường thành, chỉ đơn thuần là khu tự cư ở vùng đất bằng phẳng bên sông Cáp Mật.
Rời phòng của Mục Tân, Thiết Tâm Nguyên mới chú ý chỗ mình đang ở, nơi này là trang viên, hay có thể gọi là doanh trại cũng được, rất rộng lớn cả đội lạc đà trăm người của họ đi vào vẫn còn rộng lắm, xung quanh tường đất vàng cao bằng nửa người bao bọc, vài căn nhà làm bằng đất, mái vòm chóp nhọn, mang phong cách đặc trưng vùng này.
Thiết Tâm Nguyên ra đường, những căn nhà như chỗ họ ở không mấy, đa phần là các túp lều da của các đội lạc đà, đủ các loại linh thú đặt trên nóc lều, cho thấy vùng này rất hỗn tạp.
Có tiếng quát tháo, Thiết Tâm Nguyên và tiểu dã nhân đứng tránh sang bên cho đoàn lạc đà vượt qua, bọn họ đang tìm nơi cắm trại, thị tập còn cách khá xa, nơi bọn họ ở nằm gần như ngoài rìa rồi, sau lưng ngôi nhà Mục Tân ở chính là sa mạc mênh mông.
Tiểu dã nhân giống Bao Tử, lúc nào cũng ăn được, cả một bao nho khô lớn mang theo, chưa tới thị tập mà nó đã ăn gần hết.
“ Ăn đi.”
Thiết Tâm Nguyên nhìn bàn tay bẩn thỉu của nó, nhíu mày lại.
Đứa bé chạy ngay tới bờ sông rửa tay, tranh thủ lấy thứ nước lạnh băng đó rửa cái mặt bẩn thỉu, quay lại nhìn Thiết Tâm Nguyên cười ngốc nghếch.
Thời gian qua nó học được vài tiếng Hán, toàn là thứ liên quan tới ăn uống.
Càng đến gần thị tập, người trên đường càng đông, mọi người không dẫn lạc đà đi sâu hơn nữa, đa phần đẩy hàng trên các xe gỗ, kê, lúa mạch, hương liệu, da thú, tất cả đều đổ về thị tập ở chính giữa.
Chỉ tiếc giờ là mùa đông, ai nấy mặc áo dầy, mũ che kín tai, nếu nếu là mùa hè, những mục dương nữ kia sẽ mặc áo hở lưng và váy ngắn sẽ vô cùng hấp dẫn, Thiết Tâm Nguyên rất hiểu vùng này.
Bởi thế y cũng biết chợ tập trung ở đây không gọi là thị tập, chính xác phải gọi là ba trát, khác với Sa Châu chuyên bán buôn, ba trát cả bán buôn lẫn bán lẻ, chủ yếu vẫn là bán lẽ, đây là nơi bách tính xung quanh đem lương thực và đồ thiếu yếu tới bán cho thương đội chuẩn bị vượt hoang mạc bao la.
Vừa tới gần ba trát còn chưa kịp đi quanh xem xét tình hình có tiếng huyên náo, sau đó có tiếng Hứa Đông Thăng chửi bới, Thiết Tâm Nguyên kéo đứa bé đi xem có chuyện gì.
(*) Dùng tạm ảnh của thời Đường, mình làm ảnh mới sau, mọi người có thể thấy Y Ngô Châu là Y Châu trong bản đồ này, vị trí Dương Quan và Ngọc Môn Quan ở ngay cạnh.